- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
286,284

MƯA TRÊN FREEWAY

24 Tháng Ba 20192:17 CH(Xem: 14540)
LeMinhHien-BW
Nhà thơ Lê Minh Hiền - photo Bé Ba (Jane)

 

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Lê Minh Hiền  quê ở Nhơn Mỹ, Qui Nhơn, Bình Định. Đang sinh sống và làm việc tại Stanton, Orange County, California USA

Có đăng thơ trên phụ trang bán nguyệt san Quán Văn thuộc báo Người Việt... và trên nguyệt san Chánh Pháp.

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu Hợp Lưu những thi phẩm chân tình và bình dị của nhà thơ Lê Minh Hiền.

Tạp Chí Hợp Lưu

 


MƯA TRÊN FREEWAY

rẽ phải nhập vào freeway

xe tôi bỏ lại sau lưng

quá khứ

những trạm xăng

những liquor

những con người đồng hương

những phố nhỏ trên xứ người đã nên cố quận

 

freeway! freeway!

trời sắp mưa trên freeway

không gian bốn bề

mây đen tàn bạo.

 

nhớ ngàn năm xưa

nhớ thủa nguyên sơ

ta người tiền sử

trần truồng

ngu ngơ

sụp lạy bão tố kinh hoàng cuồng phong thịnh nộ.

 

mưa! mưa! mưa!

mưa đang rơi trên freeway

mưa xối xả đập vào mặt kính xe

cái gạt nước hối hả như quả lắc thời gian

hiện ra lạc lõng tôi bên vô lăng

vẫn còn nguyên cảm giác hãi hùng thời hồng hoang

từ một phận người bé mọn

ôi thiên nhiên thiên nhiên kỳ lạ.

 

không còn mưa

xe rẽ xuống exit

trả tôi về con đường Bolsa

phố nhỏ Sài Gòn

trong cơn mưa vừa ngớt

đêm yên bình

và lòng cũng bình yên.

 

 

Lê Minh Hiền

(Stanton California USA  Feb. 22nd 2019 6:22pm)

*freeway: đường cao tốc

**liquor: tiệm tạp hóa:

***exit: lối ra (rời khỏi freeway xuống đường thường)

****phố nhỏ Sài Gòn: little Sài Gòn, mệnh danh là thủ đô của người Việt Hải Ngoại  ở  Nam California

 

 

XUÂN XA


anh và em mình đi chợ hoa
tháng giêng xuôi mưa về Bolsa* 
xứ xa lâu dần nên cố quận
người Mỹ ngỡ ngàng qua phố quen

 

giao thừa pháo nổ ran sân chùa
chờ Thầy phát lộc lòng chợt ngộ
một năm rồi sẽ mười hai tháng
trong đêm lạnh nghe ấm tay nhau

 

đêm qua mưa nhẹ mai vàng sân
em còn xanh tuổi bước chân ngoan
tết đến rồi đi làm khách lạ
áo dài xếp lại đợi sang năm

 

Lê Minh Hiền

(stanton california usa mùng 5 tết Kỷ Hợi 8:06pm)

*Bolsa: đường Bolsa (hay là đại lộ Trần Hưng Đạo) chạy ngang khu phố Little Sài Gòn in California usa có chợ hoa hàng năm


TỪ GIÃ THÁNG GIÊNG

 

một đêm mấy giấc chiêm bao
trong mơ thì nhớ bây giờ thì quên
riêng từ hiển hiện một lần
bốn mùa chờ đợi ai buồn hơn ai


nhớ nét hoa nhớ nụ cười
em người tiền kiếp đây người phương tây

chắp tay từ giã tháng giêng
tháng ba ở lại muộn phiền lai rai


rồi ra tháng rộng ngày dài
bóng đời cùng hướng bóng mây song hành 
nhớ bóng hình nhớ bóng hình
tháng giêng đi mất còn mình "mình ên" (*)

 

Lê Minh Hiền

(stanton usa mar. 5th 2019 6:24am(30 tháng giêng Kỷ Hợi)

(*) "mình ên" (phương ngữ NAM BỘ gốc Khmer)
một mình, trơ trọi, đơn độc, côi cút, mồ côi

 

NGÀY XƯA


Ngày xưa là những huyền mơ
tháng ngày như sương mỏng
tan dần tan dần
tình yêu chết
hôm qua

 

Ngày xưa là một vườn hoa
có một con bướm nhỏ
chỉ biết khua râu 
nó nhút nhát
dại khờ

 

Hôm nay trông nó buồn tênh
đậu im lìm một chỗ
thờ ơ khua râu
tương lai đến
trong mơ

 

Lê Minh Hiền

(stanton california usa mar.10th 2019 8:53am)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2741)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2636)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 3001)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2753)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2623)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2921)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 3322)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 2272)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 3145)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 3048)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?