- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,321,830

RU TÌNH ĐẦU GIÓ

03 Tháng Giêng 20199:16 CH(Xem: 2458)

HoDacAnhThi 1
Ru Tình - ảnh Hồ Đắc Anh Thi



RU TÌNH ĐẦU GIÓ

 

Có nghe không tiếng yêu người

Nhẹ như gió thoảng sao chơi vơi sầu

Người xuôi về đâu về đâu

Để còn lại những chiều vàng trôi mau

Để còn đầy những nỗi đau

Đi qua thương nhớ mà xao xác lòng.

 

 

Ta ngơ ngác giữa mênh mông

Góp nhặt từng sợi hư không, để rồi

Thả bay theo áng mây trời

Trăm năm sót lại những rời rã buông.

 

 

Rưng rưng mười ngón tay suông

Chút tình hiu hắt vương buồn lắt lay

Bờ vai buốt gió heo may

Lặng thinh một bóng hong gầy tháng năm.

 

 

Ru người rồi cũng xa xăm

Ru tình đầu gió dạt thăm thẳm mù.

 

 

Biển Cát

 

 

 

PHÚT CUỐI

 

Đường còn xa

Còn xa xôi lắm

Người có đi không hay chờ dứt cơn mưa

Nếu không vội thì ở lại đây chờ trời quang mây tạnh

Nán lại nơi này

Trong chốc lát

Cùng tôi.

 

Không gian sẽ ấm lên không phải vì máy sưởi

Và thời gian sẽ ngừng trôi trong ánh mắt người

Mưa nơi hướng South chợt đi rồi chợt đến

Dù khoảnh khắc thôi

Lòng tôi cũng đủ vui.

 

Có thể người vẫn lên xe dù mưa còn nặng hạt

Trời còn mịt mù bao phủ mây đen

Tôi vẫn biết đường còn xa lăng lắc

Nhưng người sẽ kịp ngoái đầu nhìn lại, phải không ?

Nhìn để biết tôi đang đứng lặng

Buồn trĩu đầy không vẫy nổi bàn tay.

 

Có thể người nhấn ga vội vã

Lao thật nhanh trên đường phố vắng tanh

Đường dài lắm

Có khi nào người rẽ vào exit

Châm điếu thuốc lập loè

...Và nghĩ tới tôi không ?

Có thể người sẽ quên

Còn riêng tôi vẫn nhớ

Nhưng...

Nhớ quên gì cũng thế mà thôi.

 

Chỉ cầu mong trên đường đời rong ruỗi

Nếu một thoáng tình cờ nào ta gặp lại nhau

Sẽ gật đầu chào

Dẫu là rất khẽ

Vì đã có một thời ta không phải người dưng.

 

 

Biển Cát

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Ba 201912:04 SA(Xem: 1454)
Kha lên phố chợ ban ngày, tìm mãi chẳng gặp cánh cửa mở, chẳng một bóng người qua. Cậu lái xe hàng thuê cho nhà anh bị tử nạn lúc nửa đêm, cảnh sát đã làm xong hiện trường. Kha tức tốc lên đường bằng xe riêng, ý định tìm khoảnh đất trống nào đó lo hậu sự cho kẻ xấu số theo nghi thức của người chết dọc đường. Loanh quanh mãi lại về nơi đỗ xe. Từ gốc thông già nhìn lên, Kha nhận ra bóng người ngồi bên khung cửa sổ. Anh vẫy liên hồi, gọi khản tiếng, cô gái vẫn im như tượng.
24 Tháng Ba 20193:20 CH(Xem: 1392)
Người thiếu phụ cúi xuống chân thềm / Giọt cay đắng / Giọt ngọt ngào / Lời ru xa vắng / Tan tác / Từng chùm ve ran / Nhói buốt vỉa hè phượng đỏ / Gã học trò thức giấc bụi hồng
24 Tháng Ba 20192:17 CH(Xem: 1415)
rẽ phải nhập vào freeway / xe tôi bỏ lại sau lưng / quá khứ / những trạm xăng / những liquor / những con người đồng hương / những phố nhỏ trên xứ người đã nên cố quận /
21 Tháng Ba 20198:08 CH(Xem: 1520)
Trong hạt mưa sa mùa gió bấc / Em gối đầu lên những cánh diều / Đường xa sợi nắng chiều phiêu bạc / Đời thắp dùm em nổi hắt hiu.
21 Tháng Ba 20197:52 CH(Xem: 1362)
Này vạt nắng vàng trước ngõ / Nghiêng về một phía đắn đo / Nỗi buồn tôi hong dạo nọ / In vào trang giấy thành thơ /
09 Tháng Ba 201910:26 CH(Xem: 1671)
Hơn hai trăm năm trước, trong một cuộc “Bắc hành”, đại thi hào Nguyễn Du đã viết tới tám bài thơ chữ Hán về Khuất Nguyên hoặc có liên quan tới Khuất Nguyên. Trong “tòa lâu đài” thơ chữ Hán Nguyễn Du (Mai Quốc Liên), có một mảng thơ rất quan trọng là nói về các danh nhân văn hóa - lịch sử, đặc biệt là về các bậc thầy văn chương Trung Hoa. Tám bài thơ nói trên mà chúng tôi sẽ khảo sát có trữ lượng suy tưởng - cảm xúc cực kỳ phong phú, sâu sắc, cho thấy cả trái tim lớn của đại thi hào nước Việt dành cho một nhà thơ-nhà ái quốc vĩ đại của Trung Hoa cổ xưa, đồng thời thể hiện bút pháp siêu việt của Nguyễn Du trong khả năng khám phá chiều sâu tâm hồn bản thân lẫn đối tượng miêu tả, trong sự sáng tạo về nghệ thuật ngôn từ của một nhà văn-nghệ sĩ Việt Nam kiệt xuất thời Trung đại.
08 Tháng Ba 20194:10 CH(Xem: 1538)
Không hồi sinh từ đất như hạt / miền tâm trạng đột nhiên bị phủ nhận / đường chim lãng quên /
08 Tháng Ba 20194:00 CH(Xem: 1616)
Hùng lấy rừng làm nghiệp chính để phụ giúp gia đình. Nói tiếng phụ nhưng anh là nhân vật không thể thiếu trong cái nhà gồm mười một con người. Sự sụp đổ của một chính thể - mà - cha và anh của Hùng là những thành viên đã kéo gia đình rơi tự do. Bao nhiêu của nả sau hai mươi năm lính đã trôi tuột vào hư vô. Cha và anh đi cải tạo nên Hùng phải chủ trì chuyện kiếm sống và thăm nuôi. Một mình không xuể vì thế những đứa em buộc phải nghỉ học. Đứa đi bán cà rem đứa chạy chợ. Má và chị Hùng bê mỗi người một thúng bánh ít trần đi rao khắp làng trên xóm dưới.
05 Tháng Ba 20198:59 CH(Xem: 1512)
Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót. Bài này chỉ viết lơn tơn – không phải với mục đích phê bình văn học hoặc tài liệu giáo khoa gì ráo – về hai tác giả mà cuộc đời và sự nghiệp có những liên hệ oái oăm về thân tộc và chỗ đứng của họ trên văn đàn và trong lòng độc giả.
27 Tháng Hai 201910:53 CH(Xem: 2355)
Anh không thể mang đóa tinh khôi / Không thể nhặt nắng hồng sưởi ấm / Không thể trao nụ cười tưới tắm / gọi tên em làm gì... /