- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,320,850

NHỮNG BÀI THƠ LÀM EM CAY MẮT

02 Tháng Giêng 20199:42 CH(Xem: 2227)


TranThiHang 2e
Nhà thơ Trần Thị Hằng - Hà Nội VN

GIẤY

 

Em không nghĩ giấy có thể bị xé

Nên vô tình để rách

Em không nghĩ giấy có thể cháy

Nên vô tình bỏng tay

 

Em lấy giấy vẽ mây

Mây trốn vào trang giấy

Em lấy giấy vẽ hình anh

Không vẽ nổi trái tim trốn vào giấy trắng

 

Em đành lấy giấy viết những bài thơ

Khói làm em cay mắt.

 

Trần Thị Hằng

 

 

 

NHỚ MỘT NGƯỜI

 

Đi thật lâu
Để quay về nơi bắt đầu
Để lần đầu tiên chạm vào ánh mắt
Bước chân anh

 

Không muốn quay về
Ngôi nhà cũ nắng mưa đã đổi thay

Ôm em trong tay nhưng xa dần lời thầm thì cũ

 

Nơi chạm nụ hôn đầu tiên 
Em quay mặt 
Anh ngập ngừng nước mắt
Nhớ một người 
Như một người mồ côi.

 

Trần Thị Hằng

 

 

 

LỬA

Sưởi căn phòng bằng nến
Sưởi tình yêu bằng hương
Không ấm được ngọn gió lùa qua khe cửa

Thắp nụ hôn đầu
Sáng giọt sương đêm
Tiếng thở như gió vọng

Đừng cầm tay phải bỏng
Đừng ôm
Đau cả lúc cựa mình

Anh ngủ đi
Lời thì thầm
Ngày mai gió mang reo ngoài bãi…

Đêm lửa về cho em.

 

Trần Thị Hằng

 

 

XIN ĐỪNG HÁT NỮA KHÚC CA

 

Mắt trần gian không nhìn người dưng

Hờ hững trôi dấu giày câm lặng

Ai dẫm vào ta

Mắt đau mặn vào sóng biển

 

Xin đừng hát nữa khúc ca

Hạt mưa gầy

Để ta đi qua

 

Ngày ta chạm đóa hoa dịu dàng

Ngày thu vàng êm đềm bóng tỏa

Em đến trong lành

Ta ấp ủ bao la

 

Xin đừng hát nữa khúc ca

Trả tôi về hơi thở

Của em bây giờ.

Trần Thị Hằng

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Tư 20197:44 CH(Xem: 1165)
Tám bài thơ viết về Khuất Nguyên hoặc có liên quan tới Khuất Nguyên mà chúng tôi đã/ sẽ khảo sát đều được đại thi hào Nguyễn Du viết khi chu du trên sóng nước Tiêu Tương, vùng Hồ Nam - nơi nổi tiếng với “Tiêu Tương bát cảnh” từng thu hút cảm hứng vô hạn của bao thế hệ văn nhân, nghệ sĩ Triều Tiên, Nhật Bản, Việt Nam…
17 Tháng Tư 20197:36 CH(Xem: 1410)
Sau năm năm tám tháng trong cái án tám năm tù vì tội giết người Sơn trở về xóm nhỏ của mình. Nhà vẫn còn nhưng rêu phong. Những vài năm không người chăm sóc thì cũ như trái đất là phải rồi. Nó phải như một người tù cải tạo tốt thì nhanh chóng trở lại đời thường vì giảm án. May cho Sơn là tay luật sư đã nêu ra những luận cứ hết sức thuyết phục nên chỉ ngộ chứ không cố sát. Anh ta còn khuyên Sơn làm đơn xin kháng cáo. Hy vọng khi phúc thẩm có thể giảm được chút đĩnh nào đó chăng? Nhưng Sơn không. Suốt buổi xử Sơn thừa nhận bằng một thái độ hơn cả hối hận. Cứ như anh ta muốn toà tuyên cho mình cái án tử cho rồi.
11 Tháng Tư 201910:13 CH(Xem: 1881)
hoa nở dồn trên sóng \ sóng đập vào thời gian \ tự cái vuông ô cửa \ chợt thấy mình mong manh.
11 Tháng Tư 20199:19 CH(Xem: 1241)
Đi từ câu mẹ ru nôi / Em qua trăm nẻo đường đời nắng mưa / Lâu rồi em đã về chưa / Dòng sông vẫn giữ ngày xưa em hiền /
11 Tháng Tư 20198:38 CH(Xem: 1610)
Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào có đền thờ miếu mạo linh thiêng là mang lễ vật đến. Đến chỗ nào Hiên chỉ cầu xin có một thứ, ấy là tiền.
08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 1274)
Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng / Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn / Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng / Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn
08 Tháng Tư 20199:47 CH(Xem: 1337)
Khoảng thời gian ba thế kỉ XVII-XVIII-XIX là thời thịnh của thể loại truyện nôm. Các nhà văn thời này đều có chấp bút và đã lưu lại nhiều tác phẩm văn chương lôi cuốn nhiều thế hệ người đọc. Truyện Phan Trần là một truyện nôm ra đời trong thời kì này, cụ thể là khoảng cuối thế kỉ XVIII, trễ lắm là đầu thế kỉ XIX.
08 Tháng Tư 20199:11 CH(Xem: 1629)
"...một người bạn thân thiết nhất, gần như “con chấy cắn đôi”, đã rạn nứt khó có cơ hàn gắn; lạm dụng từ ngữ của giới kinh tế - chính trị, là phá sản! Và sự phá sản đau đớn này, không ngờ lại có liên quan, theo quy luật quả báo của đạo Phật, tới những chùa và biệt phủ ở một tỉnh miền núi vẫn phải xin Trung ương cấp gạo cứu đói..."
08 Tháng Tư 20191:46 SA(Xem: 1441)
Tôi không có tham vọng sẽ viết được hết về ba tôi, tôi chắc chắn không có đứa con nào có thể viết hết được về tình yêu của cha mẹ dành cho mình. Cái cách người đàn ông đó, lặng lẽ đi qua cuộc sống, vật lộn với nó, vắt kiệt mình cho công việc và để nuôi lớn một đàn con cháu, thật lạ lùng và kỳ diệu. Cái quá khứ âu yếm mà lặng lẽ của ba tôi, cuối cùng chỉ còn là những mảng ký ức.
05 Tháng Tư 20197:04 CH(Xem: 1594)
Cuộc tình với Tuấn đôi khi kéo tôi thoát được nỗi ám ảnh về Dy. Con đường quen thuộc dẫn chúng tôi đến điểm hẹn hò sẽ đi qua một cây bông gòn cổ thụ duy nhất trong thành phố này, tiếp đến là cây gạo sừng sững. Tuấn thành thạo như đó từng là chốn cũ của anh. Anh hồ hởi lịch thiệp chào chủ nhà hàng, trêu chọc hoặc ngợi khen lũ chó mèo cảnh nuôi trong lồng mà vẫn cẩn trọng bước phía sau tôi khi lên cầu thang. Tuấn sợ đôi giầy cao gót khiến tôi vấp ngã. Tôi yêu Tuấn vụng dại như lần đầu trong đời. Dẫu lúc này, tôi đã ba mươi tuổi. Tôi có chồng con, một mái ấm bình ổn khiến nhiều người thầm ước ao. Tuấn cho tôi cảm giác tôi vừa là một người đàn bà đúng nghĩa lại vừa được chiều chuộng, nâng niu như trẻ nhỏ.