- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ĐÀ LẠT GIAO MÙA

24 Tháng Mười Hai 201812:34 SA(Xem: 43259)


anh sang- PHAM ANH DUNG
Ánh sáng - ảnh Phạm Anh Dũng

Về thương lũ lụt quê nghèo

 

Trút buồn vào với cơn mưa

Nâng ly cạn buổi chiều chưa thành chiều

Về đâu hương lúa hắt hiu

Mưa ôm chân rạ đề chiều đi hoang

 

Sông tình đâu đã bằng gang

Mà yêu thương vội vàng sang với tình

Áo cài khuy bấm đoan trinh

Thơm xôi ngọt nếp cũng mình với ta

 

Thơm từ bùn đất thơm ra

Thơm từ hạt lúa thơm qua muôn miền

Ơn đời những sáng bình yên

Đầy trời hương sắc tháng giêng tháng mười

 

Tháng giêng lớn giữa câu cười

Tháng mười đau đáu phận người lũ xoay

Trắng đồng khóc bạn trắng tay

Thương thầm giọt nước mắt cay ngậm ngùi

 

Phan Thành Minh

 

 

Xin mãi là tình nhân

 

Này em sau những dại khờ

Giận hờn oán trách chỉ thừa thêm thôi

Ngon trầu đâu thể vắng vôi

Nhạt lời bởi tại thiếu môi em cười

 

Này em sau những xinh tươi

Tàn sen hương cũng ngỏ lời xa xuân

Dần thưa thêm nụ môi gần

Buồn hiu áo yếm trắng ngần lỏng lơi

 

Này em sau những mừng vui

Ngực căng rạng rỡ đón lời lạ xa

Phong lưu cưỡi ngựa xem hoa

Một đêm hoá trộm bằng ba năm làm

 

Này em sau những thăng trầm

Không đau là dối với thâm tâm mình

Nhục vinh đày đoạ nhân sinh

Trăm năm còn có chút tình nào không

 

Này em xin mãi tình nhân

Để cho những nụ môi gần mãi thơm

Để còn lửa mãi trong rơm

Để thôi mặn cá nhạt cơm khổ lòng

 

Phan Thành Minh

 

 

 

 

Đà Lạt giao mùa

 

Chưa xa người

Sao đã thành nỗi nhớ

Đà Lạt ơi

Thương đến hết lòng

Mai anh về bung buồn ra thở

Đường chiều

Bóng nhỏ

Hoàng hôn

 

Mai xa người

Yêu thương thành nỗi nhớ

Một phút tương tư

Một phút lắng lòng

Gửi lại em lần đầu gặp gỡ

Ngại ngần thông hát ru thông

 

Chuông giáo đường giục giã

Đêm mong

Khép nép yêu thương

Đôi tà áo trắng

Em thánh thiện như chiều đông tịch lặng

Cháy hết lòng không ấm dã quỳ ơi

 

Mai về đâu

Thương nhớ lòng tôi

Phố chưa quen phố đã xa rồi

Phố trên phố làm sao quên phố

Đà Lạt trong lòng sao vẫn nhớ Đà Lạt ơi

 

 

Phan Thành Minh

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 1935)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…
18 Tháng Mười Một 20256:53 CH(Xem: 2624)
Iio Sōgi (1421−1502) rất nổi tiếng trong giới văn chương đương thời. Ông sáng tác vô cùng sung mãn và để lại hơn chín mươi tác phẩm - tuyển tập, nhật ký, phê bình thơ và tiểu luận về văn học cổ điển. Thiền giả thi sĩ Matsuo Bashō coi ông là một trong những người thầy nghệ thuật của mình. Nhà văn R. H. Blyth nhận xét rằng ông “gần như quá thi vị và nghệ sĩ đến mức không thể là con người”. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. - Bạt Xứ
09 Tháng Mười Một 202510:34 CH(Xem: 1912)
"Tuyển tập II chân dung văn nghệ sĩ" là một công trình mới của Nhà văn Ngô Thế Vinh, giới thiệu 18 văn nghệ sĩ và nhà văn hoá thành danh thời trước 1975 ở miền Nam Việt Nam. Những tác phẩm, chân dung và chứng từ trong tuyển tập này minh chứng cho một nền văn nghệ nhân bản, năng động và đột phá đã bị bức tử sau biến cố 30/4/1975. Do đó, tuyển tập là một nguồn tham khảo quí báu về di sản của nền văn nghệ và giáo dục thời Việt Nam Cộng Hoà. (NGUYỄN VĂN TUẤN)
09 Tháng Mười Một 202510:13 CH(Xem: 2315)
Đêm qua bão đi ngang qua Qui Nhơn. Mưa to lắm, gió phần phật rít lên từng cơn mưa theo tiếng hú của mùa dông bão. May quá, tôi đã về nhà bình an. / Mấy ngày đi bụi, bù lăn bù lóc dầm mưa dãi nắng bên ngoài tôi sốt rồi. Hôm qua đầu choáng váng, nhức đau cả toàn thân; tôi ghé trạm xá đo huyết áp nhưng huyết áp không sao mà tôi sốt lên đến 40 độ... Là tôi đó, cái tuổi 60 đã già rồi mà lại không ở yên một chỗ cứ thích rong chơi. Đêm nay, tôi trùm mền nằm nghe bão dông, tôi lạnh đến run người. Thành phố lại bị cúp điện, điện thoại hết pin không thể sạc được, tôi nằm chờ trời sáng.
03 Tháng Mười Một 20254:17 CH(Xem: 3215)
Sao không ở cùng tôi thêm chút nữa, cơn mưa... để rót đầy tình tự mùa Thu trên bờ úa nắng, để riêng che một cõi hương xưa đằm thắm theo về. Hương ngai ngái của đất vừa chớm ướt, sợi mưa chỉ còn là nỗi run rẩy trên bàn tay bé nhỏ lá ơi, hãy chắt chiu đến tận cùng có thể, cho tôi nhìn sâu thẳm âm thanh là những hạt long lanh đến thế.
03 Tháng Mười Một 20253:42 CH(Xem: 3286)
có một người không nói, mà hoa cười / không bước đi, mà gió cũng theo về / không hẹn trước, mà chiều như đã đợi / một bóng hình đằm thắm giữa cơn mê.
03 Tháng Mười Một 20253:32 CH(Xem: 2805)
Tháng 11 - 2025, đại tường Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ. Lễ đại tường là ngày giỗ năm thứ hai hai sau khi một người qua đời. Đại tường không chỉ là một nghi thức tang lễ nối dài mà là một triết luận sinh diệt siêu vượt những tín lý từng được cho là siêu việt của văn hóa và tôn giáo Á Đông, đặc biệt trong Phật giáo; nhất là khi nói đến một bậc danh tăng như Thầy Tuệ Sỹ lại càng mang nhiều ý nghĩa
03 Tháng Mười Một 20253:19 CH(Xem: 3638)
Ướt chùng lòng anh / Thềm mưa bụi / Con tàu lầm lũi vùng quên lãng / Đi vào đi vào sương, hoa muồng vàng mù tối / Đắng khói hai hàng cây nuôi dưỡng tình đầu /
31 Tháng Mười 202510:09 CH(Xem: 2519)
PHÂN ƯU / Vô cùng thương tiếc khi được tin: Nhà văn, Nhà giáo DOÃN QUỐC SỸ / Pháp danh HẠNH TUỆ / Sinh ngày 17 tháng 2 năm 1923 tại Hạ Yên Quyết, Hà Đông,Hà Nội, Việt Nam. Đã tạ thế vào ngày 14 tháng 10 năm 2025 / tại Anaheim California, Hoa Kỳ / Hưởng thượng thọ 103 tuổi
25 Tháng Mười 20252:23 SA(Xem: 3705)
Nhà văn Doãn Quốc Sỹ mới qua đời tại Mỹ, hưởng Thọ 102 tuổi (theo lịch Âm là 103 tuổi). Ông là hàng nhà văn tiền bối cuối cùng trong thế hệ Chiến tranh Việt Nam vừa ra đi. Ông vừa là nhà văn, vừa là nhà giáo và cho rằng dạy học là nghề, viết văn là nghiệp. Như thế trong nhãn quan Phật giáo thì phải chăng văn chương là duyên và tác phẩm là “nợ” như khái niệm “duyên nợ trần ai” giữa đời thường.