- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,302,982

KHI KHÔNG MÀ GỌI TÊN NGƯỜI

05 Tháng Mười Hai 20188:27 CH(Xem: 2522)

Lac Duong - photo UL
Lạc Dương - photo UL


Những tháng ngày vay mượn

 

Cho em mượn bàn tay
Vuốt ve nỗi nhớ này
Cho em một đêm vui
Mở toang hàng cúc áo

 

Cho em thêm hơi ấm
Một chiều trời chớm đông
Con chim chuyền khản giọng
Trong chiếc tổ mặn nồng

 

Thèm một bờ vai rộng
Đã phai dần tuổi xanh
Những đường gân cảm xúc
Nối liền em với anh

 

Em chìm sâu xuống biển
Anh trôi theo gió mây
Đêm của bao trắc ẩn
Chỉ riêng mình thơ ngây

 

Cho em mượn nhé anh...

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Khi không mà gọi tên người

 

Đôi khi quên nhớ lưng chừng
Quên cầu Phú Hữu đã từng đi qua
Nhớ con đường cũ về nhà
Cầu Ông Nhiêu cổng số ba hở người

 

Đôi khi buồn rách con ngươi
Tìm nhau chỉ thấy biển trời mênh mông
Bây giờ trời đã chớm đông
Đường mưa quận chín còn nồng hơi sương?

 

Dốc Mai chí Thọ có buồn
Bánh xe xuôi ngược anh còn nhớ tên
Ngày xưa hai đứa khùng điên
Đèo nhau đi giữa mưa đêm sài gòn

 

Rượu mời hôm trước còn ngon
Vòng tay đêm trước có tròn đêm sau
Đánh lừa mình vẫn còn nhau
Dù trong gang tấc đã vào thiên thu

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Người ngoại cuộc


Cho em xin tá túc
Trong cuộc đời anh không
Có thể là hạnh phúc
Mà không phải vợ chồng

 

Mai rụng dần từng cánh
Mà xuân vẫn còn xanh
Mùa hạ còn tất bật
Xuân ơi đi sao đành

 

Có thể là chút xíu
Cũng có thể là nhiều
Đêm nằm nghe tiếng gió
Giật mình bỗng đòi yêu

 

Anh muốn em tá túc
Trong cuộc đời anh không
Tình như trò trúng thưởng
Không qua hết một vòng

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

 

Tạ lỗi mình

Tôi ví dầu tôi, tôi ví dầu
Tự ru mình một giấc thiên cơ
Nửa trăm năm đời còn mê sảng
Mộc đè tôi nửa giấc mộng thơ

 

Tôi tạ lỗi tôi, tạ lỗi đời
Ân nghĩa nào như lục bình trôi
Lời nào đã xót như muối xát
Câu trần tình tôi nói mình tôi

 

Tôi chuộc lỗi tôi, chuộc lỗi người
Chiều trượt chiều đêm trượt về đêm
Bàn chân trần trụi buồn đã mỏi
Máu biết còn đủ chảy về tim

 

Tôi thả đời tôi sông suối ơi
Hồn xiêu phách lạc thoát ngoài ngàn
Nửa trăm năm có là mộng mị
Mây cũng từng tụ đó rồi tan

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


Còn chút gì để nhớ

 

Xoè tay tôi kiểm mất còn
Ai người xưa cũ vẫn còn mới tinh
Xoay đi quẩn lại cũng mình
Ngờ đâu có kẻ vẫn rình rập nhau

 

Đau thì mình cũng đã đau
Tay buông tay giữ xa nhau đã đành
Mưa chiều mấy bận khóc nhanh
Tôi hong khô ướt cũng thành thói quen

 

Tôi dung túng nỗi buồn tôi
Cất vào tâm nhỉ để rồi nhớ thương
Biết đâu đời đã chia đường
Chim bay mãi chẳng biết phương nào dừng

 

Kệ người đi kệ cả tình
Đêm nằm nghe lá trở mình than đau
Rình rập cứ rình rập nhau
Người đi trước kẻ bước sau đều buồn

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Ba 20194:10 CH(Xem: 1277)
Không hồi sinh từ đất như hạt / miền tâm trạng đột nhiên bị phủ nhận / đường chim lãng quên /
08 Tháng Ba 20194:00 CH(Xem: 1327)
Hùng lấy rừng làm nghiệp chính để phụ giúp gia đình. Nói tiếng phụ nhưng anh là nhân vật không thể thiếu trong cái nhà gồm mười một con người. Sự sụp đổ của một chính thể - mà - cha và anh của Hùng là những thành viên đã kéo gia đình rơi tự do. Bao nhiêu của nả sau hai mươi năm lính đã trôi tuột vào hư vô. Cha và anh đi cải tạo nên Hùng phải chủ trì chuyện kiếm sống và thăm nuôi. Một mình không xuể vì thế những đứa em buộc phải nghỉ học. Đứa đi bán cà rem đứa chạy chợ. Má và chị Hùng bê mỗi người một thúng bánh ít trần đi rao khắp làng trên xóm dưới.
05 Tháng Ba 20198:59 CH(Xem: 1233)
Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót. Bài này chỉ viết lơn tơn – không phải với mục đích phê bình văn học hoặc tài liệu giáo khoa gì ráo – về hai tác giả mà cuộc đời và sự nghiệp có những liên hệ oái oăm về thân tộc và chỗ đứng của họ trên văn đàn và trong lòng độc giả.
27 Tháng Hai 201910:53 CH(Xem: 2043)
Anh không thể mang đóa tinh khôi / Không thể nhặt nắng hồng sưởi ấm / Không thể trao nụ cười tưới tắm / gọi tên em làm gì... /
26 Tháng Hai 20199:58 CH(Xem: 1919)
Anh từ bên trong nhà bước ra khỏi cánh cửa , anh trở thành “ Một người khác ”. Khoảng cách rằn ranh giữa bên trong và bên ngoài là hai mặt tương phản trắng đen được thêu dệt chằng chịt bằng những đường ngang dọc, dọc ngang rối rấm như một đống bùi nhùi. Chỉ có tôi mới có đủ kiên nhẫn gở từng sợi nhỏ đan chen chi chít để tìm ra một cái gì đó ẩn giấu bên trong cái đầu của anh, nhưng đôi khi tôi cũng mù mờ và không đoán được anh đang nghĩ gì sau khi anh đã trải qua quá nhiều vết thương từ sâu thẳm trong tâm hồn và thể xác.
26 Tháng Hai 20199:50 CH(Xem: 1396)
Ngọt trái thơm hoa nhờ có cội / Sáng sông trong suối bởi còn nguồn / Đẹp đạo đẹp đời xin vẹn giữ / Hả lòng tiên tổ bởi cháu con.
25 Tháng Hai 20197:15 CH(Xem: 1369)
Em thích tung cánh thiên di / cõng giấc mơ quán quân / bay vào bầu trời xanh vô tận / chạm chiếc cúp một đời quanh quẩn / theo mây trời phiêu dạt về đâu?
25 Tháng Hai 20197:02 CH(Xem: 1719)
Em hứa bỏ thơ đêm trăng cuối chạp / Để biết rằng lời hứa sắc như dao / Sẽ cắt đứt sợi huyền ta nối kết / Sẽ đem về phấn khích của xiết đau /
25 Tháng Hai 201911:55 SA(Xem: 1988)
Quê tôi làng Ngọc, không xa Hà Nội. Tôi cũng hay về nhưng chỉ một lát lại đi. Bố tôi mất đã lâu, mẹ tôi già, bà đã hơn tám mươi, sống cùng gia đình anh cả. Tôi có về những dịp giỗ chạp thì cũng chỉ hỏi thăm mẹ được dăm ba câu. Đưa biếu mẹ ít tiền, hỏi xem mẹ có cần gì, có thiếu thốn gì không…Mẹ tôi những lúc đó thường bảo tôi là chả thiếu gì, ở nhà đã có anh cả lo đầy đủ. Mẹ thường tranh thủ nói với tôi vài điều với cái giọng đầy lo lắng, y như cái giọng ngày xưa, hôm người ôm vai tôi ở bến sông quê. Mà tôi thì lớn khôn rồi đâu có còn như xưa. Mẹ tôi quy y tại gia từ đận bố tôi mất.
20 Tháng Hai 20198:42 CH(Xem: 2803)
Hôm nay, một ngày đầu năm, nơi tôi ở trời lấm tấm mưa và sương mù còn giăng mắc mặc dù đã 10 giờ sáng. Có lẽ không hạnh phúc nào bằng ngồi trước lò sưởi với ly cà phê và vài cuốn sách -- chính xác thì phải nói là với mấy Web sites sách điện tử, hay e-book, trên cái iPad. Bằng hữu ở xa, giờ già cả cũng ít hoặc hết còn đi thăm nhau được. Ngoài trao đổi điện thư ngày một thưa thớt, chỉ còn cái thú làm bạn với sách. Thú thật chưa bao giờ tôi đọc sách báo nhiều như những lúc về sau này.