- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,370,890

KHI KHÔNG MÀ GỌI TÊN NGƯỜI

05 Tháng Mười Hai 20188:27 CH(Xem: 3698)

Lac Duong - photo UL
Lạc Dương - photo UL


Những tháng ngày vay mượn

 

Cho em mượn bàn tay
Vuốt ve nỗi nhớ này
Cho em một đêm vui
Mở toang hàng cúc áo

 

Cho em thêm hơi ấm
Một chiều trời chớm đông
Con chim chuyền khản giọng
Trong chiếc tổ mặn nồng

 

Thèm một bờ vai rộng
Đã phai dần tuổi xanh
Những đường gân cảm xúc
Nối liền em với anh

 

Em chìm sâu xuống biển
Anh trôi theo gió mây
Đêm của bao trắc ẩn
Chỉ riêng mình thơ ngây

 

Cho em mượn nhé anh...

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Khi không mà gọi tên người

 

Đôi khi quên nhớ lưng chừng
Quên cầu Phú Hữu đã từng đi qua
Nhớ con đường cũ về nhà
Cầu Ông Nhiêu cổng số ba hở người

 

Đôi khi buồn rách con ngươi
Tìm nhau chỉ thấy biển trời mênh mông
Bây giờ trời đã chớm đông
Đường mưa quận chín còn nồng hơi sương?

 

Dốc Mai chí Thọ có buồn
Bánh xe xuôi ngược anh còn nhớ tên
Ngày xưa hai đứa khùng điên
Đèo nhau đi giữa mưa đêm sài gòn

 

Rượu mời hôm trước còn ngon
Vòng tay đêm trước có tròn đêm sau
Đánh lừa mình vẫn còn nhau
Dù trong gang tấc đã vào thiên thu

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Người ngoại cuộc


Cho em xin tá túc
Trong cuộc đời anh không
Có thể là hạnh phúc
Mà không phải vợ chồng

 

Mai rụng dần từng cánh
Mà xuân vẫn còn xanh
Mùa hạ còn tất bật
Xuân ơi đi sao đành

 

Có thể là chút xíu
Cũng có thể là nhiều
Đêm nằm nghe tiếng gió
Giật mình bỗng đòi yêu

 

Anh muốn em tá túc
Trong cuộc đời anh không
Tình như trò trúng thưởng
Không qua hết một vòng

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

 

Tạ lỗi mình

Tôi ví dầu tôi, tôi ví dầu
Tự ru mình một giấc thiên cơ
Nửa trăm năm đời còn mê sảng
Mộc đè tôi nửa giấc mộng thơ

 

Tôi tạ lỗi tôi, tạ lỗi đời
Ân nghĩa nào như lục bình trôi
Lời nào đã xót như muối xát
Câu trần tình tôi nói mình tôi

 

Tôi chuộc lỗi tôi, chuộc lỗi người
Chiều trượt chiều đêm trượt về đêm
Bàn chân trần trụi buồn đã mỏi
Máu biết còn đủ chảy về tim

 

Tôi thả đời tôi sông suối ơi
Hồn xiêu phách lạc thoát ngoài ngàn
Nửa trăm năm có là mộng mị
Mây cũng từng tụ đó rồi tan

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


Còn chút gì để nhớ

 

Xoè tay tôi kiểm mất còn
Ai người xưa cũ vẫn còn mới tinh
Xoay đi quẩn lại cũng mình
Ngờ đâu có kẻ vẫn rình rập nhau

 

Đau thì mình cũng đã đau
Tay buông tay giữ xa nhau đã đành
Mưa chiều mấy bận khóc nhanh
Tôi hong khô ướt cũng thành thói quen

 

Tôi dung túng nỗi buồn tôi
Cất vào tâm nhỉ để rồi nhớ thương
Biết đâu đời đã chia đường
Chim bay mãi chẳng biết phương nào dừng

 

Kệ người đi kệ cả tình
Đêm nằm nghe lá trở mình than đau
Rình rập cứ rình rập nhau
Người đi trước kẻ bước sau đều buồn

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 1335)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
16 Tháng Tám 20192:09 CH(Xem: 1134)
Làm sao mà anh biết / Em như loài cỏ may / Giọt ân tình len lỏi / Yêu thương ngụm trả vay /
15 Tháng Tám 20196:00 CH(Xem: 1072)
Hiểu nỗi buồn của em nên anh không gặng hỏi / anh muốn mang mùa thu về trên vai em / em đừng khóc vì ai nữa nhé / chỉ khóc vì anh và những lúc có anh thôi.
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 1608)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
13 Tháng Tám 201910:32 CH(Xem: 929)
Nhiều lúc con mong đêm dài ra mãi / Vì bóng đêm dịu dàng như tiếng Má hát ru / Con sợ lắm khi bình mình ló dạng / Là một ngày mới bắt đầu với đầy những bất an / Như chim non bay trong cơn giông bão / Con lao đao một mình / Chỉ một mình con...
13 Tháng Tám 201910:08 CH(Xem: 962)
Chiếc xe thổ mộ chở hoàng hôn tím sẫm trôi vào lô nhô đồi trắng / Liễu dương ứa máu bơ vơ / Ngọn gió hồng hoang lồng lộng thổi về rưng rưng lạnh / Người đánh xe quất ngọn roi thinh không não nùng buông tiếng ca
12 Tháng Tám 20198:47 CH(Xem: 1117)
Rồi cũng đến mùa thu / gió nhẹ nhàng gọi lá / em về miền đất lạ / mùa thu bỗng bâng khuâng...
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 1269)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
10 Tháng Tám 20195:45 CH(Xem: 1279)
em thích như cây hoa jun / khép mi đêm hè mộng tưởng / một chiều trăng phơi buồm nắng / đơm đầy một vốc xanh hương
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 1473)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.