- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,201,142

KHI KHÔNG MÀ GỌI TÊN NGƯỜI

05 Tháng Mười Hai 20188:27 CH(Xem: 433)

Lac Duong - photo UL
Lạc Dương - photo UL


Những tháng ngày vay mượn

 

Cho em mượn bàn tay
Vuốt ve nỗi nhớ này
Cho em một đêm vui
Mở toang hàng cúc áo

 

Cho em thêm hơi ấm
Một chiều trời chớm đông
Con chim chuyền khản giọng
Trong chiếc tổ mặn nồng

 

Thèm một bờ vai rộng
Đã phai dần tuổi xanh
Những đường gân cảm xúc
Nối liền em với anh

 

Em chìm sâu xuống biển
Anh trôi theo gió mây
Đêm của bao trắc ẩn
Chỉ riêng mình thơ ngây

 

Cho em mượn nhé anh...

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Khi không mà gọi tên người

 

Đôi khi quên nhớ lưng chừng
Quên cầu Phú Hữu đã từng đi qua
Nhớ con đường cũ về nhà
Cầu Ông Nhiêu cổng số ba hở người

 

Đôi khi buồn rách con ngươi
Tìm nhau chỉ thấy biển trời mênh mông
Bây giờ trời đã chớm đông
Đường mưa quận chín còn nồng hơi sương?

 

Dốc Mai chí Thọ có buồn
Bánh xe xuôi ngược anh còn nhớ tên
Ngày xưa hai đứa khùng điên
Đèo nhau đi giữa mưa đêm sài gòn

 

Rượu mời hôm trước còn ngon
Vòng tay đêm trước có tròn đêm sau
Đánh lừa mình vẫn còn nhau
Dù trong gang tấc đã vào thiên thu

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Người ngoại cuộc


Cho em xin tá túc
Trong cuộc đời anh không
Có thể là hạnh phúc
Mà không phải vợ chồng

 

Mai rụng dần từng cánh
Mà xuân vẫn còn xanh
Mùa hạ còn tất bật
Xuân ơi đi sao đành

 

Có thể là chút xíu
Cũng có thể là nhiều
Đêm nằm nghe tiếng gió
Giật mình bỗng đòi yêu

 

Anh muốn em tá túc
Trong cuộc đời anh không
Tình như trò trúng thưởng
Không qua hết một vòng

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

 

Tạ lỗi mình

Tôi ví dầu tôi, tôi ví dầu
Tự ru mình một giấc thiên cơ
Nửa trăm năm đời còn mê sảng
Mộc đè tôi nửa giấc mộng thơ

 

Tôi tạ lỗi tôi, tạ lỗi đời
Ân nghĩa nào như lục bình trôi
Lời nào đã xót như muối xát
Câu trần tình tôi nói mình tôi

 

Tôi chuộc lỗi tôi, chuộc lỗi người
Chiều trượt chiều đêm trượt về đêm
Bàn chân trần trụi buồn đã mỏi
Máu biết còn đủ chảy về tim

 

Tôi thả đời tôi sông suối ơi
Hồn xiêu phách lạc thoát ngoài ngàn
Nửa trăm năm có là mộng mị
Mây cũng từng tụ đó rồi tan

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


Còn chút gì để nhớ

 

Xoè tay tôi kiểm mất còn
Ai người xưa cũ vẫn còn mới tinh
Xoay đi quẩn lại cũng mình
Ngờ đâu có kẻ vẫn rình rập nhau

 

Đau thì mình cũng đã đau
Tay buông tay giữ xa nhau đã đành
Mưa chiều mấy bận khóc nhanh
Tôi hong khô ướt cũng thành thói quen

 

Tôi dung túng nỗi buồn tôi
Cất vào tâm nhỉ để rồi nhớ thương
Biết đâu đời đã chia đường
Chim bay mãi chẳng biết phương nào dừng

 

Kệ người đi kệ cả tình
Đêm nằm nghe lá trở mình than đau
Rình rập cứ rình rập nhau
Người đi trước kẻ bước sau đều buồn

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười Một 20187:32 CH(Xem: 942)
Pétrus Key (sau này trở thành Trương Vĩnh Ký) thường được ca ngợi là một học giả lớn miền Nam. Ông có công quảng bá loại tiếng Việt mới, tức quốc ngữ hiện nay mà các giáo sĩ Portugal và Espania đã sáng chế vào thế kỷ XVII. Tuy nhiên, Petrus Key cũng đóng một vai trò đáng kể trong cuộc xâm lăng Việt Nam của Pháp. Ông là một trong những thông ngôn người Việt đầu tiên hợp tác với Pháp, bên cạnh những giáo sĩ thuộc Hội Truyền Giáo Hải Ngoại đã tiềm phục trong vương quốc Đại Nam từ nhiều thế kỷ.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 59950)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
06 Tháng Mười Hai 201811:27 CH(Xem: 339)
có một dòng sông đã trôi về nơi xa lắm / thật xa ngọn nguồn / mà không hề ngoái lại / trăng châu thổ hoàn nguyên / soi suốt bốn mùa hư ảo /
06 Tháng Mười Hai 201811:14 CH(Xem: 302)
bao giờ mới chính là ngày mai / bừng thức dậy / thấy mây xám bay ngang qua bầu trời / ta đang hít thở không khí sực nức mùi thú vật /
06 Tháng Mười Hai 201810:26 CH(Xem: 355)
Người Việt ta xưng hô ai đó là “ông” để bày tỏ lòng kính trọng, và gọi bằng “thằng” những kẻ hèn hạ đáng khinh. Lịch sử ta chép rằng một trong những truyền thống của người Việt cổ là tín ngưỡng thờ cúng các vị anh hùng, thũ lĩnh. Người VN trọng cái khí phách, cái đảm lược của một tướng lĩnh trước gian nan, kính cái đức hy sinh, thờ người dám xả thân vì nước; bởi thế cho nên lại càng thêm khinh ghét những kẻ nhu nhược, luồn cúi, làm tay sai cho giặc. Thời Pháp thuộc cha ông ta có câu vè để răn con cháu: " Việt Gian có lũ thằng Tường / Thằng Lộc thằng Tấn thằng Phương một bầy"
04 Tháng Mười Hai 201811:05 CH(Xem: 278)
Từ một vùng đất hoang vu của dân tộc thiểu số thuộc bộ tộc K'Ho hiện nay, sau khám phá của bác sĩ Yersin (tháng 6 năm 1893), người Pháp đã quy hoạch và xây dựng lên thành phố Đàlạt. Đàlạt trở thành một trung tâm du lịch và giáo dục của Đông Dương trong nửa đầu thế kỷ 20.
04 Tháng Mười Hai 201810:51 CH(Xem: 348)
đêm, em là cái bóng / rực sáng một góc đời / lửa, từ thân xác mộng / chập chờn cháy nám tôi /
04 Tháng Mười Hai 201810:45 CH(Xem: 347)
Người đàn bà mang nỗi sầu năm tháng / Đêm vào đêm từng sợi tóc bạc dần / Nghe tiếc nuối từng chiều trôi lãng đãng / Hiu hắt sầu chạm nỗi nhớ mênh mông /
03 Tháng Mười Hai 201811:43 CH(Xem: 420)
Trước ngày đứa con trai chuẩn bị phỏng vấn đi Mỹ, nó đến nhờ ông bà sang tên ngôi nhà đang sống để làm bằng chứng thế chấp tài sản , theo yêu cầu của Lãnh Sự Quán. Ông bà thương con nên nó nói sao, thì nghe vậy. Cha mẹ giúp con thì có nề hà gì. Bà bị bệnh mất. Thằng con trở mặt đuổi ông ra khỏi nhà vì đó là nhà của nó. Đứng trước toà, nó thản nhiên đưa toàn bộ giấy tờ sang tên nhà hợp pháp . Tình ngay lý gian, toà xử ông mất nhà. Ngồi trước di ảnh của bà, ông bật khóc : — Bà ơi, sao con mình nó có dã tâm như vậy !
03 Tháng Mười Hai 201810:51 CH(Xem: 439)
Nó mắc trong gọng kềm lũ kiến / cánh chết dần dù đã bay hàng vạn chuyến khắp núi non rừng rú / bao nhiêu sức lực giờ lịm trong bất lực /