- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,492,181

KHÔNG CÒN AI

27 Tháng Bảy 20188:34 CH(Xem: 7433)

 

Đèo Hải Vân 1 - ĐN - ảnh K Đặng
Đèo Hải Vân ĐN -ảnh K.Đặng




KINH KHỔ

 

Người đàn bà quang gánh nhân gian

Cất lời kinh khổ

Sùm xụp trăng gầy

Tiếng chim kêu thảng thốt

Run rẩy hàng cây

Những cánh cửa im lặng cau mày

Những chiếc lá khô gãy lìa giấu mặt

 

Người đàn bà xiêu vẹo hình hài

Đau đáu dấu chân quê xứ

Lời kinh nước mắt

Chảy xuống phận người

Đêm mùa thu nghẹn uất

Khe cửa hẹp thời gian thao thức

Ngọn bấc lập lòe vàng câu hỏi nước non

 

Những người mẹ còng lưng cõng xơ xác đàn con

Tiếng kinh ho khàn bật máu

Chiếc nón lá tả tơi che mặt cội nguồn

Vết hằn nhức nhối…

 

TRẦN QUANG PHONG

 





KHÔNG CÒN AI

                              Không còn ai đường trần ôi quá dài

 

Không còn người con gái ngước dịu dàng trán lấm tấm hoa đào

Không còn ngọn đèn thao thức lắng nghe tiếng vó ngựa mịt mùng sương trắng

Không còn dốc dã quì rực vàng lối vào nhà ai

Chỉ còn tiếng chuông trong veo thức giấc mặt hồ óng ánh ban mai

Không còn ai…

Chỉ tôi một mình hành hương mùa hè áo trắng

Trĩu nặng trên vai chiếc môi đỏ chùm lửa đỏ

San sẻ nhọc nhằn cơm áo nhân gian

Không còn hàng thông vút cao ngạo nghễ tỏa u hương rười rượi con đường

Không còn đồi cỏ mượt mà khát khao hoàng hôn úa đỏ

Không còn cuộc mua bán lửa hồng giữa đêm sâu buốt giá

Chỉ còn cuộc mưu sinh vật vã góc khuất phố đêm

Không còn em…

Chỉ tôi một mình yến tiệc rêu xanh thế sự

Chợt nghe tuổi tác không dài hơn một tiếng thở dài

Và cái chớp mắt ngắn hơn thời gian em mang đi xa

Không còn

Chỉ tôi một mình nhặt khuôn mặt quê xưa

 

TRẦN QUANG PHONG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Chín 202010:30 CH(Xem: 877)
có những con chim bay về phía mặt trời / ngậm hạt đậu như viên kim cương trên tóc người thiếu nữ / cơn gió mùa hạ ngông cuồng thổi qua thành phố / nhiều ô cửa chưa mở ra / phía sau là những căn phòng chứa đầy kỷ niệm / im lặng
08 Tháng Chín 202010:25 CH(Xem: 830)
Tháng chín về / Không nhớ cũng không thương / Không chán mắt để thành yêu đắm đuối / Đâu bờ bến để còn rong ruổi / Chẳng tương tư cũng nhớ môi mềm
08 Tháng Chín 202010:19 CH(Xem: 900)
Để mô tả nghành tư pháp nước ta hiện nay, xin được dẫn bằng nỗi lo sợ sâu thẳm trong lòng người dân VN qua câu nói của cựu Uỷ viên Bộ chính trị Đinh La Thăng trước toà: “ Xin hãy đối xử với bị cáo như số phận một con người !”
08 Tháng Chín 20209:38 CH(Xem: 578)
Trong những ngày đang phải cố thủ tại gia một cách tuyệt vọng trước “kẻ thù vô hình” Corona virus giăng mắc, phong tỏa nơi nơi, “Mặt Trận Ở Sài Gòn” là một nguồn quên lãng lớn cơn đại dịch này. Trước hiện tại đang thêm phần đen tối không chỉ vì đại dịch Cô-Vy và nạn suy thoái/ lạm phát mà chủ yếu vì một chính tình thối nát, có khi người ta phải đi vay mượn một vài tia sáng từ quá khứ để có thể ngày qua ngày. Những câu chuyện cách đây cả 50 năm ở một nơi nay quá xa xôi bỗng dưng sống lại một cách da diết trong trí nhớ, trong con tim của mỗi chúng ta khi có “Mặt Trận Ở Sài Gòn” đặt đầu bàn ngủ (không phải gối đầu giường).
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 842)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...
03 Tháng Chín 20204:39 CH(Xem: 919)
Tôi hỏi dung nhan một chiều phai nắng / Hỏi tàn tro còn khơi dậy lửa lòng / Hỏi trăm năm vô duyên lận đận / Hỏi con đò bến cũ có còn không
03 Tháng Chín 20203:59 CH(Xem: 832)
Con từ đau đẻ nặng mang / Mẹ ơi nhớ mẹ sao ngăn được lòng / Bát cơm bỗng hoá lửa hồng / Vốn không bản thiện trùng trùng ác lai
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 1457)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
31 Tháng Tám 20201:35 SA(Xem: 948)
bước vô Đà nẵng lần đầu / đi qua đi lại lạc Cầu vồng chơi / nghe chiều xuống chậm chân lơi / bến xe vắng đợi khách mời vắng thưa
31 Tháng Tám 20201:28 SA(Xem: 943)
giả như tình yêu không xảy ra / mọi thứ chân xác còn nguyên vẹn / như quê hương chưa từng chiến tranh / lịch sử chưa tranh lấn chúng ta chưa hề khai quật