- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,644

KHÔNG CÒN AI

27 Tháng Bảy 20188:34 CH(Xem: 7498)

 

Đèo Hải Vân 1 - ĐN - ảnh K Đặng
Đèo Hải Vân ĐN -ảnh K.Đặng




KINH KHỔ

 

Người đàn bà quang gánh nhân gian

Cất lời kinh khổ

Sùm xụp trăng gầy

Tiếng chim kêu thảng thốt

Run rẩy hàng cây

Những cánh cửa im lặng cau mày

Những chiếc lá khô gãy lìa giấu mặt

 

Người đàn bà xiêu vẹo hình hài

Đau đáu dấu chân quê xứ

Lời kinh nước mắt

Chảy xuống phận người

Đêm mùa thu nghẹn uất

Khe cửa hẹp thời gian thao thức

Ngọn bấc lập lòe vàng câu hỏi nước non

 

Những người mẹ còng lưng cõng xơ xác đàn con

Tiếng kinh ho khàn bật máu

Chiếc nón lá tả tơi che mặt cội nguồn

Vết hằn nhức nhối…

 

TRẦN QUANG PHONG

 





KHÔNG CÒN AI

                              Không còn ai đường trần ôi quá dài

 

Không còn người con gái ngước dịu dàng trán lấm tấm hoa đào

Không còn ngọn đèn thao thức lắng nghe tiếng vó ngựa mịt mùng sương trắng

Không còn dốc dã quì rực vàng lối vào nhà ai

Chỉ còn tiếng chuông trong veo thức giấc mặt hồ óng ánh ban mai

Không còn ai…

Chỉ tôi một mình hành hương mùa hè áo trắng

Trĩu nặng trên vai chiếc môi đỏ chùm lửa đỏ

San sẻ nhọc nhằn cơm áo nhân gian

Không còn hàng thông vút cao ngạo nghễ tỏa u hương rười rượi con đường

Không còn đồi cỏ mượt mà khát khao hoàng hôn úa đỏ

Không còn cuộc mua bán lửa hồng giữa đêm sâu buốt giá

Chỉ còn cuộc mưu sinh vật vã góc khuất phố đêm

Không còn em…

Chỉ tôi một mình yến tiệc rêu xanh thế sự

Chợt nghe tuổi tác không dài hơn một tiếng thở dài

Và cái chớp mắt ngắn hơn thời gian em mang đi xa

Không còn

Chỉ tôi một mình nhặt khuôn mặt quê xưa

 

TRẦN QUANG PHONG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 1699)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 2206)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 2099)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên
14 Tháng Năm 20209:02 CH(Xem: 1657)
Ầu ơ ru lại ầu ơ / Mẹ tôi gánh nước trăng mờ bến sông / Chưa khôn mẹ đã theo chồng / Chốn quê mẹ gửi bụi hồng níu chân / Dây trầu non nhánh ngoài sân / Mẹ theo cha bước duyên trần từ đây /
14 Tháng Năm 20208:50 CH(Xem: 1657)
những hạt mưa lớn từ cơn u uất tháng tư mộng du / vấp vào giấc mơ đóng kín cửa / ngã sóng xoãi / vỡ tràn trên mặt kính /
14 Tháng Năm 20208:43 CH(Xem: 1843)
Vẽ một đường mây trên vai áo / Ngó thấy bình minh giữa xế chiều / Bàn tay ai vẫy mùa dông bão / Đất ngữa nghiêng chìm theo gió reo.
28 Tháng Tư 20209:52 CH(Xem: 1822)
tháng tư ta nhớ mùa hoa trắng / trắng mãi cùng ta một nỗi niềm / bước chân lơ đãng, dòng sông trắng / cành lau trắng một giấc cô miên
24 Tháng Tư 202011:27 CH(Xem: 1712)
CÁO PHÓ / Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc và đau buồn báo tin cùng thân bằng quyến thuộc và bạn hữu xa gần Chồng, Cha, Ông , Anh của chúng tôi: Ông PHẠM ANH TUẤN / Pháp danh QUẢNG KIỆT / Cựu Đại Úy Phi Công Phi Đoàn 213 Quân Lực VNCH Sinh ngày 9 tháng 8 năm 1945 / Đã từ trần ngày 22 tháng 4 năm 2020 / Hưởng thọ 76 tuổi / Tang Gia Đồng Kính Báo / Cáo Phó Này Thay Thế Thiệp Tang.
23 Tháng Tư 20208:54 CH(Xem: 1711)
Khi đồng cỏ trải xanh mùa hứa hẹn / Ôm thu đông bằng những muộn phiền / Anh như loài dơi trốn lạnh / Mình cách nhau như hai phía đêm ngày
23 Tháng Tư 20208:24 CH(Xem: 1571)
nhìn sắc màu chuyển động trong tinh thể lỏng / nào hay biết hai chân máu ứ chậm hoàn hồi về tim / hiển nhiên sự tương đồng ấy không phụ thuộc vào ý nghĩ / thôi thì hãy quên đi tôi ơi! / khi thế giới luôn trình hiện quá nhiều tử thi đang ngủ vùi với giấc mơ vĩnh cửu