- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,879

THOẠI VY, GIỮ LẤY MÀU NẮNG HẠ

03 Tháng Bảy 20183:39 CH(Xem: 9380)
NGUYỄN THOẠI VY-f1
Nguyễn Huyền Thoại Vy


 

 

ĐI QUA TRO BỤI

 

Là ánh hồi quang của ngày lặn tắt

Em đi qua những đại lộ sa mù

Qua những ngôi nhà sớm mai ngái ngủ

Thăm mảnh vườn cổ tích, chuyện áo cơm.

 

Qua những ngày dài xa dấu thiên di

Mặt trời phương nam còn đi về phía nắng?

Ta chắt đời mình thành mật đắng

Nhượng cho người vị ngọt của tương lai.

 

Biết bao phù hư nhân danh vĩ đại

Chỉ có em bé mọn giữa cõi người

Bao nhiêu xót xa chẳng rót thành lời

Giờ chung cuộc vội vàng nhấp cạn.

 

Uống nữa đi em, năm cùng tháng tận

Chìm lắng tang thương trong đáy cốc tình cờ

Tấm huy chương còn mặt trái không ngờ

Làm sao chiếu đời mình nơi góc khuất !

 

Dẫu mai sau trăm lần khuyết tật

Tạ lòng nhau từ thuở định yêu người

Gánh trăm năm tro bụi nhiệm mầu

Vác thập tự hành hương về núi Sọ.

 

Cánh buồm nâu căng đời mình trên gió

Thương chân trời gót mỏi  cuộc di trú gieo neo.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy

 (2/ 7/ 2018)

 

Giu Lay Mau Nang Ha- NgThoaiVy
Giữ Lấy Màu Nắng Hạ - ảnh Ng. Thoại Vy

 

ĐÃ CẠN THÁNG SÁU

 

Uống cạn tháng sáu rồi em

Vẫy năm ngón gió lên thềm phù dung

Rủ nhau về nẻo tuyệt cùng

Sa mưa cũng đã nắng dùng dằng qua

 

Ngồi nghiêng bốn vách tường hoa

Ngói liêu xiêu đổ bóng nhà nằm ngang

Giấc khuya nhỏ cặn nến tàn

Đêm heo hút mấy nẻo bàng hoàng trăng.

 

Đã cạn tháng sáu rồi nàng

Trầm hương thơm ngát vườn lan, mời người !

Có đi góc bể chân trời

Ngọc ngà đổi một trận cười của ai.

 

Uống cạn hết những ban mai

Ngó lên tháng sáu nắng phai màu rồi

Chưa qua đã héo bờ môi

Bao giờ tháng sáu nối lời thiên thu ?

 

(Nguyễn Huyền Thoại Vy, 2018)

 

 

HOA VÔ ƯU

 

Nhìn hoa Ca Diếp mỉm cười

Chuyện này chỉ có mình người với ta

Tìm nhau trong cõi ta bà

Uyên nguyên khai thị mù sa vô cùng

 

Trên tay cầm đóa phù dung

Chân như vô lượng hoá từng phá nhan

Thưa sông, diệu khổ trần gian

Chèo qua bến giác nghe tàng hoa kinh.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Tám 20204:13 CH(Xem: 1449)
một chút tóc cũng rối bời mây hạ / một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô / một chút bờ vai thong dong phố thị / một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ /
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 1239)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 1274)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 1415)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 1358)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 1683)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 1278)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 2437)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 2138)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 2009)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng