- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,308,768

THOẠI VY, GIỮ LẤY MÀU NẮNG HẠ

03 Tháng Bảy 20183:39 CH(Xem: 4730)
NGUYỄN THOẠI VY-f1
Nguyễn Huyền Thoại Vy


 

 

ĐI QUA TRO BỤI

 

Là ánh hồi quang của ngày lặn tắt

Em đi qua những đại lộ sa mù

Qua những ngôi nhà sớm mai ngái ngủ

Thăm mảnh vườn cổ tích, chuyện áo cơm.

 

Qua những ngày dài xa dấu thiên di

Mặt trời phương nam còn đi về phía nắng?

Ta chắt đời mình thành mật đắng

Nhượng cho người vị ngọt của tương lai.

 

Biết bao phù hư nhân danh vĩ đại

Chỉ có em bé mọn giữa cõi người

Bao nhiêu xót xa chẳng rót thành lời

Giờ chung cuộc vội vàng nhấp cạn.

 

Uống nữa đi em, năm cùng tháng tận

Chìm lắng tang thương trong đáy cốc tình cờ

Tấm huy chương còn mặt trái không ngờ

Làm sao chiếu đời mình nơi góc khuất !

 

Dẫu mai sau trăm lần khuyết tật

Tạ lòng nhau từ thuở định yêu người

Gánh trăm năm tro bụi nhiệm mầu

Vác thập tự hành hương về núi Sọ.

 

Cánh buồm nâu căng đời mình trên gió

Thương chân trời gót mỏi  cuộc di trú gieo neo.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy

 (2/ 7/ 2018)

 

Giu Lay Mau Nang Ha- NgThoaiVy
Giữ Lấy Màu Nắng Hạ - ảnh Ng. Thoại Vy

 

ĐÃ CẠN THÁNG SÁU

 

Uống cạn tháng sáu rồi em

Vẫy năm ngón gió lên thềm phù dung

Rủ nhau về nẻo tuyệt cùng

Sa mưa cũng đã nắng dùng dằng qua

 

Ngồi nghiêng bốn vách tường hoa

Ngói liêu xiêu đổ bóng nhà nằm ngang

Giấc khuya nhỏ cặn nến tàn

Đêm heo hút mấy nẻo bàng hoàng trăng.

 

Đã cạn tháng sáu rồi nàng

Trầm hương thơm ngát vườn lan, mời người !

Có đi góc bể chân trời

Ngọc ngà đổi một trận cười của ai.

 

Uống cạn hết những ban mai

Ngó lên tháng sáu nắng phai màu rồi

Chưa qua đã héo bờ môi

Bao giờ tháng sáu nối lời thiên thu ?

 

(Nguyễn Huyền Thoại Vy, 2018)

 

 

HOA VÔ ƯU

 

Nhìn hoa Ca Diếp mỉm cười

Chuyện này chỉ có mình người với ta

Tìm nhau trong cõi ta bà

Uyên nguyên khai thị mù sa vô cùng

 

Trên tay cầm đóa phù dung

Chân như vô lượng hoá từng phá nhan

Thưa sông, diệu khổ trần gian

Chèo qua bến giác nghe tàng hoa kinh.

 

Nguyễn Huyền Thoại Vy


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 3183)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
23 Tháng Sáu 20199:27 CH(Xem: 305)
Đêm muôn trùng gió băn khoăn bụi trần / Cồn cào chiếc lá khỏa thân / Dấu khuya bẽn lẽn ái ân cỏ hồng / Dế kêu hổn hển cánh đồng / Rã rời da thịt nhói lòng thiên thu
21 Tháng Sáu 201911:44 CH(Xem: 418)
Chuyện thằng Minh vác dao chém bố nó, mấy hôm nay ầm ĩ khắp cả làng Ngọc.Từ đầu làng là xóm Đình, đến cuối làng là xóm Nam, chỗ nào mọi người cũng xôn xao bàn tán. Bởi, nói như cụ thượng trong làng là, từ thời cổ đến giờ, chưa có một vụ nào như thế. Cũng vẫn cụ thượng nói-cụ thượng là một danh xưng của cụ ông cao tuổi nhất làng, không phải tên riêng. Cụ bảo rằng, nhà nó đến ngày mục mả.
21 Tháng Sáu 201911:11 CH(Xem: 300)
Phơ phất nắng trong cửa hàng lưu niệm / anh mua con thuyền sang bên kia sông / em ngày trước để bây giờ sau trước / một mình anh rời rạc với sông Hoài /
21 Tháng Sáu 201910:22 CH(Xem: 547)
Chúng tôi lái xe dọc theo Pacific Highway đến một điểm hẹn nơi hai chị em lần đầu gặp nhau. Trời vàng óng, nắng chiều đậu trên mái tóc ngắn bướng bỉnh soi rõ một nửa khuôn mặt em cương nghị với cặp mắt sáng, đen nháy luôn mở lớn quan sát cuộc đời. Đưa tay vặn âm thanh xuống khi Khánh Ly hát đến đoạn “Tại sao ta sống chốn này, quay cuồng mãi hoài có gì vui” em hạ giọng nghiêm chỉnh: “Cảm ơn chị bỏ thì giờ đi với em. Nhất là vào một buổi chiều trời đẹp như hôm nay.” Tôi nhìn mắt em long lanh, có niềm vui pha lẫn nỗi buồn, tôi liên tưởng đến vẻ đẹp buổi chiều trước giờ tắt nắng.
17 Tháng Sáu 20199:28 CH(Xem: 1123)
Chuông, mõ và tiếng tụng kinh chiều bắt đầu lan tỏa không gian tĩnh lặng thoảng hương ngâu, hương nhài. Nhật Tôn bất giác chùng bước lại, hít một hơi thở sâu, rồi cũng chắp tay niệm theo. Cảnh vật này đã in đậm trong tâm khảm ngài từ hồi tóc để chỏm, sau những lần theo Thái thượng hoàng tới thăm thú các vùng Long Hưng, Tức Mặc, Vũ Lâm(1). Và cũng tại một chùa quê, ông nội ngài thốt lên những lời tưởng kỳ quặc: "Ta xem ngai vàng như chiếc giày rách, bỏ lúc nào cũng được". Giờ ngài chợt như được nghe tiếng nói đó dội về từ một chốn sâu thẳm và ngộ được hết ẩn ý sâu xa của chúng.
17 Tháng Sáu 20199:19 CH(Xem: 511)
sáng nay giữa tiếng mưa reo / bỗng nghe vang tiếng mái chèo em khua/ hồn tôi trên đỉnh sóng thưa / lả lơi theo ngọn nước đưa em về /
12 Tháng Sáu 20196:05 CH(Xem: 1370)
Bài thơ chữ Hán Điệp tử thư trung (Con bướm chết trong sách) được xếp ở sát cuối phần Làm quan ở Bắc hà (1802-1804), trong Thanh Hiên thi tập.(1) Có thể nói đây là một trong những bài thơ hay nhất, và kỳ lạ bậc nhất của Tố Như, khi ông chưa tới tuổi “tam thập nhi lập.” Hay và kỳ lạ, song xưa nay nó mới chỉ được điểm qua, chưa hề được phân tích bình giải một cách thấu đáo. (Trong khi, bài Độc Tiểu Thanh ký xếp liền sau đó lại được khai thác khá kỹ trong hàng chục bài viết - ở các bậc phổ thông, đại học và nhiều diễn đàn văn chương). Có lẽ, bởi tính chất kỳ lạ và trừu tượng đến khó hiểu của nó?
12 Tháng Sáu 20195:59 CH(Xem: 648)
Tôi về gọi gió ngày xưa / Hắt vào dĩ vãng ướt mưa áo người / Rưng rưng nhớ nụ môi cười / Xa vời từ một góc đời mù khơi.
12 Tháng Sáu 20194:37 CH(Xem: 503)
Tôi tình cờ gặp F trong hành trình tour hai ngày một đêm tới Loch Ness, Scotland. F sinh năm 1985, đến từ Macao. F chủ động chào tôi khi bước lên xe bus, chắc do thấy tôi cũng là Châu Á. Trên đường đi, xe dừng lại cho khách ăn trưa, F hỏi tôi có muốn ăn cùng ko? Tôi gật đầu! Thế là thành bạn đồng hành.