- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,357,838

NGANG GIẤC CHIÊM BAO

14 Tháng Năm 201812:24 SA(Xem: 5087)



mua-dh
Mưa - ảnh ĐH


 

BÀI HỒN NHIÊN THÁNG NĂM

 

Lẩn quẩn từ một buổi chiều
nơi ranh giới của giọt nước nào rất mỏng
cơn mưa hối hả sau ngày oi nồng đầu hạ
cố làm dịu những cồn cào nơi ngực
về một hoang tưởng không tên
phập phồng
thở

ta bỏ đi rất nhiều tháng năm trên đường
không nhớ nữa bao lần vội vã
buổi chiều ngồi đếm những giọt nước rơi giữa trời
hồn nhiên tan vào đất
phút giây bỗng thành huyễn hoặc
xa như ngày đã qua

còn lại những giọt mưa tạt ngang giấc chiêm bao
nghệch ngoạc vẽ thêm vào phía trước
hình hài mơ hồ của ước vọng
giữ trong vòng tay chông chênh


Đoàn Minh Châu
Đà Nẵng 20.5.2011

 

 

 

 

NÉT CỌ THỜI GIAN

 

anh còn yêu em không?
một ngày
ánh nắng cắt con đường thành hình thù rối loạn
chập chờn vẽ lại ảo ảnh nhiều màu
một ngày
anh và em chạm nhau bằng nỗi buồn riêng lẻ
một ngày
anh và em xa nhau bằng nỗi buồn riêng lẻ
anh còn yêu em không?
 
Em muốn vẽ lại bầu trời khô cong của trưa tháng bảy
bằng bàn tay lá
rơi tung toé giữa cơn gió mùa hè
anh là những ngã tư của thành phố
em cứ mãi phân vân chọn một lối rẽ cho mình
anh là từng buổi chiều qua đi
khi em ngồi đếm
trong cái ồn ào của giờ tan tầm
những nếp nhăn nào bất chợt
như dấu tích của mộng mị em cứ dọn trên từng con đường
mất hút vào năm tháng 
anh chẳng bao giờ đi cùng
phải không?
 
anh còn yêu em không?
anh còn yêu em không?
 
Ta còn yêu nhau không?

Đoàn Minh Châu

 

 

CÓ THỂ MỘT NGÀY EM MẤT ANH

 

là ngày

em không còn nghĩ về anh nữa

sự tự tin của anh không đủ

giữ gìn những kí ức về nhau

 

em không biết là bao giờ

mai, hay ngày kia

hay chính hôm nay

đã biết bao yêu thương

cũng chừng ấy chán chường

 

có thể một ngày em muốn đi trên con đường lạ

cố quên những điều quen thuộc

hoặc bất chợt

một sớm mai thức giấc

em chẳng còn nhận ra

đã từng giấu anh vào trong giấc ngủ

 

có thể ngày ấy rất gần

có thể rất xa

đâu cần một lý do, một lời giải thích

có thể một ngày, chẳng ai hiểu nổi

ta mất nhau

đã tự khi nào

 

 

Đoàn Minh Châu

10.2011

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Bảy 20199:09 CH(Xem: 709)
khi tiếng nói thoát ra từ căn nhà vừa được mặt trời chiếu sáng / thật nhẹ nhàng như nắng mới lên / là lúc trái tim ta thức dậy / cùng dòng người đổ vào thành phố
28 Tháng Bảy 20198:48 CH(Xem: 1478)
Hắn vốn chưa bao giờ tin ở Định Mệnh. Nhưng, thời gian qua, có những sự việc buộc hắn dần phải tin vào một thứ lý lẽ của Trời Đất mà hắn thường cho rằng chỉ tồn tại trong văn chương cổ… Mọi sự lại bắt đầu bằng chuyện của người hàng xóm. Gần một năm nay, hầu như lần nào cũng vậy, cứ thấy hắn về tới cổng, chàng thanh niên nhà bên cạnh lại vội nhảy ra vồn vã, hồn nhiên: - Anh ơi, đã xin được việc cho em chưa? Hắn chỉ biết gượng nở nụ cười chó thui để khỏi dội nước lạnh vào hy vọng của thằng bé. Gọi là thằng bé thì quả quá đáng, vì cậu ta cũng hơn 30 tuổi, có điều tâm trí ngây thơ như một đứa trẻ mười hai chốn quê rừng.
25 Tháng Bảy 20199:42 CH(Xem: 908)
em có bao giờ buồn không em / có nghe mằn mặn buồn môi mềm / có nghe tiếng thở dài độc thoại / lặng người nhịp một tiếng con tim vắt ngang dòng phù hư
25 Tháng Bảy 20199:26 CH(Xem: 1364)
Hai năm trước trên chuyến bay đi Bắc Mỹ từ Saigon, tôi đã nhặt được quyển nhật ký viết dở dang này. Hẳn là của một cô gái. Một cô gái đang yêu. Mãi đến hai năm sau, trong một nỗ lực hầu như là tuyệt vọng kiếm tìm tung tích của chủ nhân quyển nhật ký này, tôi mới đăng những trang nhật ký này lên, hy vọng cô gái chủ nhân của quyển nhật ký sẽ đọc thấy. Và có hai khả năng xảy ra: Hoặc cô gái ấy còn yêu và còn buồn, cô ấy sẽ tìm tôi để nhận lại quyển nhật ký. Hoặc cô gái ấy đã hết buồn và hết yêu (hoặc là bắt đầu một tình yêu khác vui hơn), cô gái ấy đã quên những gì mình viết ra trong ngày buồn. Quyển nhật ký sẽ vẫn ở lại với tôi.
25 Tháng Bảy 20199:05 CH(Xem: 604)
Ngày 11 tháng Tư năm 2007, tường thuật chuyến thăm Trung Quốc của phái đoàn Quốc hội Việt Nam, báo chí trong nước vui mừng chạy tít lớn: "Chưa bao giờ quan hệ hợp tác hữu nghị Việt - Trung tốt như hiện nay." Nào là góp phần tích cực, thúc đẩy quan hệ giữa hai nước lên một tầm cao mới... tiếp tục vun đắp cho tình hữu nghị truyền thống giữa hai nước theo phương châm 16 chữ "láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" và 4 tốt "láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt".
19 Tháng Bảy 201911:12 CH(Xem: 1034)
Tôi cố nén những giọt nước mắt…Đó là ngôi nhà hai tầng nằm ngã ba phố chợ. Trước nhà có hai cây Phượng Vĩ già cỗi, dưới cội cây rêu xanh đặt dăm ba chiếc bàn đón khách uống ly đá chanh ngồi tránh cái oi bức trưa hè, hoặc nhâm nhi ly cà phê chiều tàn mà ngắm nghía cái xô bồ cuộc sống. Lan can lầu treo mươi chậu Lan. Nơi chúng tôi thường tụ tập với nhau, cùng học hành, cùng vui chơi và cả những giận hờn vu vơ tuổi mới lớn.
18 Tháng Bảy 201912:24 SA(Xem: 1308)
Thật ra thì đầy đủ là phải thế này: Giang Đình Tinh Anh, con trai Giáo sư Kê, cháu nội ông cố bí thư tỉnh, cháu ngoại ông cố bộ trưởng nông lâm. Thế nên Giang Đình Tinh Anh là hậu duệ “xịn”. Chứ không phải hậu duệ “đểu”, không được chính danh lắm như tay cựu Viện trưởng hàn lâm súc sản, đương kim thượng thư Bộ Dục- Văn- Giao, Hầu Văn Hạ, à quên, nhịu: Hùng Văn Hạ!
17 Tháng Bảy 201911:55 CH(Xem: 1123)
Em còn có cái lớn hơn / cây kim khâu mỗi bận sờn áo đông / gió dùi thủng tẹt mênh mông / lòi sau lưng cánh hoang đồng trắng phêu /
16 Tháng Bảy 201911:23 CH(Xem: 1099)
Lần đầu được đọc tập ký hoàn chỉnh của nhà báo Đinh Quang Anh Thái, một tác giả người Việt hải ngoại, tự nhiên trong đầu tôi nảy ra sự so sánh với hàng ngàn vạn bài ký “mậu dịch” của hơn tám trăm tờ báo dưới sự chăn dắt của Ban Tuyên giáo Trung ương. Hóa ra, đó toàn là những sản phẩm đồng phục được chế tác bởi những tác giả, qua sự đào luyện của hệ thống trường ốc, trong đó, cá tính đã được mài nhẵn, tư tưởng được kiểm soát chặt chẽ, mọi phản biện xã hội đều bị giới hạn trong phạm vi cho phép, vì thế, cái gọi là ký ấy chỉ là những văn bản véo von ca ngợi, tự sướng của những cây bút thủ dâm chính trị, tự huyễn hoặc mình. Loại báo chí ấy chẳng những không có lợi, mà trái lại, rất có hại, bởi nó thực chất là dối trá, lừa phỉnh nhân quần.
16 Tháng Bảy 201910:58 CH(Xem: 775)
Ấm lạnh men rượu gạo / lội ruộng đồng sinh ra lũ trẻ / chúng nó giờ lao xe vun vút về thành phố / ếch nhái luôn quạnh hiu /