- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,368,970

NGANG GIẤC CHIÊM BAO

14 Tháng Năm 201812:24 SA(Xem: 5291)



mua-dh
Mưa - ảnh ĐH


 

BÀI HỒN NHIÊN THÁNG NĂM

 

Lẩn quẩn từ một buổi chiều
nơi ranh giới của giọt nước nào rất mỏng
cơn mưa hối hả sau ngày oi nồng đầu hạ
cố làm dịu những cồn cào nơi ngực
về một hoang tưởng không tên
phập phồng
thở

ta bỏ đi rất nhiều tháng năm trên đường
không nhớ nữa bao lần vội vã
buổi chiều ngồi đếm những giọt nước rơi giữa trời
hồn nhiên tan vào đất
phút giây bỗng thành huyễn hoặc
xa như ngày đã qua

còn lại những giọt mưa tạt ngang giấc chiêm bao
nghệch ngoạc vẽ thêm vào phía trước
hình hài mơ hồ của ước vọng
giữ trong vòng tay chông chênh


Đoàn Minh Châu
Đà Nẵng 20.5.2011

 

 

 

 

NÉT CỌ THỜI GIAN

 

anh còn yêu em không?
một ngày
ánh nắng cắt con đường thành hình thù rối loạn
chập chờn vẽ lại ảo ảnh nhiều màu
một ngày
anh và em chạm nhau bằng nỗi buồn riêng lẻ
một ngày
anh và em xa nhau bằng nỗi buồn riêng lẻ
anh còn yêu em không?
 
Em muốn vẽ lại bầu trời khô cong của trưa tháng bảy
bằng bàn tay lá
rơi tung toé giữa cơn gió mùa hè
anh là những ngã tư của thành phố
em cứ mãi phân vân chọn một lối rẽ cho mình
anh là từng buổi chiều qua đi
khi em ngồi đếm
trong cái ồn ào của giờ tan tầm
những nếp nhăn nào bất chợt
như dấu tích của mộng mị em cứ dọn trên từng con đường
mất hút vào năm tháng 
anh chẳng bao giờ đi cùng
phải không?
 
anh còn yêu em không?
anh còn yêu em không?
 
Ta còn yêu nhau không?

Đoàn Minh Châu

 

 

CÓ THỂ MỘT NGÀY EM MẤT ANH

 

là ngày

em không còn nghĩ về anh nữa

sự tự tin của anh không đủ

giữ gìn những kí ức về nhau

 

em không biết là bao giờ

mai, hay ngày kia

hay chính hôm nay

đã biết bao yêu thương

cũng chừng ấy chán chường

 

có thể một ngày em muốn đi trên con đường lạ

cố quên những điều quen thuộc

hoặc bất chợt

một sớm mai thức giấc

em chẳng còn nhận ra

đã từng giấu anh vào trong giấc ngủ

 

có thể ngày ấy rất gần

có thể rất xa

đâu cần một lý do, một lời giải thích

có thể một ngày, chẳng ai hiểu nổi

ta mất nhau

đã tự khi nào

 

 

Đoàn Minh Châu

10.2011

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Bảy 20199:02 CH(Xem: 911)
tôi thấy, đó là cái bóng của chính mình / có thể, nó đã già nua và đi lang thang trong một thành phố ở phương bắc / chiều câm xám cùng với lũ cô hồn các đảng thở ra bóng tối / như thế, với trào lưu sự bung tràn ảo tưởng âm mưu xóa nhòa những gương mặt đối kháng / hàng trụ điện vỉa hè không con mắt /
13 Tháng Bảy 20198:57 CH(Xem: 1265)
Saigon, tháng 8 Năm 1954. Nhớ lại những thời gian mới vào Nam, cha tôi được chuyển ra làm việc ở Đà Nẵng, cả gia đình phải đi theo trừ tôi ở lại Sài Gòn theo học trường Chu văn An. Trong những ngày đầu, chưa có chỗ trọ, tôi đạp xe đến trại học sinh di cư Phú Thọ, nhưng trại đã đóng cửa, nhìn vào ngổn ngang rác rưởi. Tôi tìm đến nhà Hát Lớn thành phố, lúc đó vẫn còn một số người di cư vào muộn nên chưa giải tỏa.
11 Tháng Bảy 201911:38 CH(Xem: 2033)
Nhiều năm qua, Thông không về quê. Chỉ có đận này, đưa tiễn đứa con gái yêu dại dột vắn số, ông mới có dịp thong thả thăm thú họ hàng xa, gặp gỡ đôi người bạn cũ thời ngất ngưởng lưng trâu hò hét khản cổ. Những lúc đó, ông xuất hiện như một ông Thiện khổng lồ ngoài chùa, nén nỗi đau riêng bày tỏ mối quan tâm đến sinh hoạt mọi mặt của cố hương- dĩ nhiên là đặc biệt chăm chú tới lĩnh vực văn hóa làng xã, do thói quen nghề nghiệp...
11 Tháng Bảy 201910:57 CH(Xem: 1215)
mang mang sầu tình ơi / đừng hỏi vì không biết / chỉ biết quỳnh hoa rơi / trắng vầng trăng chia biệt /
11 Tháng Bảy 201910:44 CH(Xem: 1649)
Cầu Thành không dài, chỉ khoảng chừng ba trăm mét. Tôi còn nhớ rất rõ, cây cầu hoàn toàn làm bằng gỗ, không rộng lắm, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe ô tô lớn chạy. Mỗi lần có xe chạy qua, nhất là những lúc có đoàn xe của lính Mỹ chạy qua, người đi xe đạp hay đi bộ phải dạt vào hai bên thành cầu và chiếc cầu cứ lắc lư như muốn sập. Xe chiều bên kia phải dừng lại chờ. Hàng ngày, tôi phải đi về mấy bận trên cây cầu này. Bên bờ bắc cách cầu một quãng về phía đông, là những guồng xe nước suốt ngày đêm ầm ì, kẽo kẹt quay, đưa nước về nuôi những cánh đồng bao la vùng tứ thôn Đại Điền.
09 Tháng Bảy 201911:36 CH(Xem: 1357)
Đọc xong cuốn sách về một con người đã chết cách đây hơn nửa thế kỷ khi còn đương xuân, đương ở những năm tháng tiềm năng nhất về sức lực và trí lực, tự tôi dằn lòng nở một nụ cười lớn hạnh phúc cho riêng tôi.
01 Tháng Bảy 201910:34 CH(Xem: 1292)
chiếc bong bóng vỡ tan trong bầu trời mê sảng mang theo chút hy vọng dịu dàng đợi gì ngày vỡ tiếng tràn cơn khát viễn du tùy nghi
01 Tháng Bảy 201910:07 CH(Xem: 1131)
Ngày còn nhỏ, nhiệm vụ của em chỉ là đun ấm nước chè cho nội mỗi ngày.Anh đừng vội cười, công việc nhỏ nhít vậy mà cũng khoe! Mới đầu em cũng mừng rơn, vì nghĩ nấu nước sôi là việc dể dàng, đơn giản nhất trên đời. Em có ngờ hết được đâu ý nghĩa sâu sắc và công phu trong một ấm nước chè.
23 Tháng Sáu 20199:27 CH(Xem: 1340)
Đêm muôn trùng gió băn khoăn bụi trần / Cồn cào chiếc lá khỏa thân / Dấu khuya bẽn lẽn ái ân cỏ hồng / Dế kêu hổn hển cánh đồng / Rã rời da thịt nhói lòng thiên thu
21 Tháng Sáu 201911:44 CH(Xem: 1613)
Chuyện thằng Minh vác dao chém bố nó, mấy hôm nay ầm ĩ khắp cả làng Ngọc.Từ đầu làng là xóm Đình, đến cuối làng là xóm Nam, chỗ nào mọi người cũng xôn xao bàn tán. Bởi, nói như cụ thượng trong làng là, từ thời cổ đến giờ, chưa có một vụ nào như thế. Cũng vẫn cụ thượng nói-cụ thượng là một danh xưng của cụ ông cao tuổi nhất làng, không phải tên riêng. Cụ bảo rằng, nhà nó đến ngày mục mả.