- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
249,277

KHÚC RU NGÀY THÁNG CHẠP

19 Tháng Mười Hai 201712:37 SA(Xem: 15177)

 

 

kt 8E
Sen - tranh Khánh Trường

 


Khúc ru

 

Không phải một con đường
Có rất nhiều con đường
Không chỉ một nỗi buồn
Còn rất nhiều nỗi buồn

 

Thao thức ngày trứng rụng
Hắt hiu đêm tuyệt tự
Tay người đã giương cung
Tên cắm chiều góa phụ

 

Ngồi xuống đây với tôi
Chúa phật nào kết tội
Yêu cho kịp đêm qua
Thiên đường hay thập giá

 

Không cần thật hay giả
Không biết quen hay lạ
Đôi bàn chân nhập cư
Vẫn hồn nhiên như lá

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Chiều thứ sáu nhớ người

 

Mù tăm một dấu chân đi
Chút hương độ lượng từ bi tay người
Dìu nhau qua suối qua đồi
Bàn chân phó thác bãi bồi nông sâu

 

Trăm năm lỡ giấc mơ đầu
Nửa đời còn thấy bế dâu rập rờn
Rượu lên men chẳng ai mời
Trái tim bất chấp như thời đôi mươi

 

Ngồi đây mà nhớ đến người
Ngoài sân lá rụng không lời trối trăn
Tâm như vết xước đã hằn
Vạn câu ong bướm cũng cằn cỏi theo

 

Chiều xưa hay với chiều tôi
Buồn xưa sánh với buồn tôi nơi này?
Gió lay tựa tiếng ai cười
Tôi nghe lẫn cả tiếng người bội ân

 

Chiều nay bỗng nhớ người dưng
Kia con nắng quái vàng rưng rức vàng

.....

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Mùa đông có lỗi

 

Bàn tay nói với tôi rằng muốn
Bàn chân nói với tôi rằng buồn
Đêm trở dậy đòi thương vay khóc mướn
Một chỗ nằm đã nhạt mùi hương

 

Con chim sáo xổ lồng kiêu ngạo
Vỗ cánh chiều bay vút ngàn xa
Kêu vài tiếng khó nghe trơ tráo
Vong ân cùng hạt thóc những ngày qua

 

Cuối mùa thu hơi đông về nghe lạnh
Một làn chăn sao đủ ấm hai người
Tôi đã lót tóc mình làm gối
Thân xác người phủ kín xác thân tôi

 

Bàn tay buồn bất an không dám nói
Và đôi chân thương nhớ một con đường
Mùa đông đến thập thò như có lỗi
Vén đêm nhìn tôi ngủ thấy mà thương

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Ngày tháng chạp

 

Lòng quặn như cơn đau có tháng
Sự ra đi của những tinh trùng
Đêm đã qua mặn nồng hờ hững
Giọt máu nào còn đỏ để cưu mang

 

Không còn tên trên sàn tình giao dịch
Ta về nghe nhịp gõ trái tim mình
Tình thất bát ôi chao tình thất bát
Vòng tay còn dấu vết của yêu tinh

 

Sương xuống thấp đêm tàn sương xuống thấp
Giọt máu còn đọng lại giữa từng thân
Một hoang thai buông mình bất lực
Đêm tinh khôi hoang dại đến vô cùng

 

Ta vuốt lại tàn phai trên nếp áo
Vuốt xuân xanh mái tóc chớm thay màu
Đêm trở dạ thấy mình là con thác
Tuôn đổ về muôn nẻo tìm nhau

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Sáu 20226:56 CH(Xem: 1281)
Bút hiệu, một ẩn khuất của định mệnh, vô hình chung đã gắn bó cùng tác giả cho đến hết một đời người. Nói thế chẳng có nghĩa là tôi đã duy tâm, nhưng phải nghiệm theo cách đó mới giải thích được "Sao Trên Rừng" của ngàn thông trên vùng thâm u Phương Bối. Từ balcony của căn chung cư nhỏ, tôi hay đứng ngó mông ra xa nhìn chút nắng nhạt nhoà trên những tàn cây thấp rất xanh, chi chít mọc dọc theo bờ sông bên kia, nơi có con đường mòn rất dài, loanh quanh dẫn qua Làng Báo Chí.
29 Tháng Sáu 20226:22 CH(Xem: 1416)
...lần nầy bà quyết tâm bỏ nhà ra đi. Mà đi đâu? Tới nhà con trai thì ngại với dâu. Tới nhà con gái thì ngại với rể! Suy đi tính lại, bà quyết định sẽ đi share một căn phòng, ở một mình cho sướng cái thân. / Thôi thì ráng chịu đựng đêm nay. Chỉ một đêm nay thôi. Rồi sáng mai bà sẽ đi mua mấy tờ báo kiếm phòng thuê. Bà sẽ kiếm cái nhà nào gần chợ Việt Nam cho tiện. Người bạn thân của bà, có lão chồng tòng teng bồ bịch ở Việt Nam, tức mình bỏ ra ngoài share phòng ở, đã hùng hồn phát biểu rằng sướng như tiên. Người ta làm được, mắc gì bà không làm được. Sáng bà sẽ đi bộ với mấy người bạn, rồi tiện ghé chợ. Chiều coi ti vi. Tối đọc sách. Tự do thoải mái, không bị vướng bận gì hết. Khỏe ru rù rù.
29 Tháng Sáu 20225:07 CH(Xem: 1261)
Quên bớt dần đi sẽ thấy tổn thương mình bé lại, thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn, thấy oán hận phôi pha theo ngần ấy thời gian không còn trong tâm tưởng. Đa phần những người quên mất dần mọi thứ dần trở nên hiền hòa hơn, tôi thấy như vậy đó. Sư Giác Nguyên giảng mình càng đau đớn, khổ đau hơn vì mình còn ham muốn nên tiếc nuối hoài những gì đã mất. Đi về phía cuối rồi cũng rơi rớt mất dần chẳng còn gì. Nếu ta có một tôn giáo để tin mà nương tựa thì tuổi hoàng hôn sẽ được an bình.
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 1582)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 1510)
Này con / còn vụ viết lách, báo chí kia / các ông, các bác đã dựng mốc / cho con ngồi xe "102, 103 city" thỏa chí rong đường 216 thần tốc / vậy cứ thế mà phi / miệng ngậm, tay đếm tiền / chân thọc đất vàng / bụng bị, bút múa, / tà tà tiến, phải đạo sẽ ôke / chớ đừng lăn tăn / làm phận cừu dolly / trăm đứa ăn cùng một đầu vào / thành đầu ra phải thế
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 1383)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 1300)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 1513)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 1319)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 1247)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi