- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
250,122

KHÚC RU NGÀY THÁNG CHẠP

19 Tháng Mười Hai 201712:37 SA(Xem: 15236)

 

 

kt 8E
Sen - tranh Khánh Trường

 


Khúc ru

 

Không phải một con đường
Có rất nhiều con đường
Không chỉ một nỗi buồn
Còn rất nhiều nỗi buồn

 

Thao thức ngày trứng rụng
Hắt hiu đêm tuyệt tự
Tay người đã giương cung
Tên cắm chiều góa phụ

 

Ngồi xuống đây với tôi
Chúa phật nào kết tội
Yêu cho kịp đêm qua
Thiên đường hay thập giá

 

Không cần thật hay giả
Không biết quen hay lạ
Đôi bàn chân nhập cư
Vẫn hồn nhiên như lá

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Chiều thứ sáu nhớ người

 

Mù tăm một dấu chân đi
Chút hương độ lượng từ bi tay người
Dìu nhau qua suối qua đồi
Bàn chân phó thác bãi bồi nông sâu

 

Trăm năm lỡ giấc mơ đầu
Nửa đời còn thấy bế dâu rập rờn
Rượu lên men chẳng ai mời
Trái tim bất chấp như thời đôi mươi

 

Ngồi đây mà nhớ đến người
Ngoài sân lá rụng không lời trối trăn
Tâm như vết xước đã hằn
Vạn câu ong bướm cũng cằn cỏi theo

 

Chiều xưa hay với chiều tôi
Buồn xưa sánh với buồn tôi nơi này?
Gió lay tựa tiếng ai cười
Tôi nghe lẫn cả tiếng người bội ân

 

Chiều nay bỗng nhớ người dưng
Kia con nắng quái vàng rưng rức vàng

.....

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Mùa đông có lỗi

 

Bàn tay nói với tôi rằng muốn
Bàn chân nói với tôi rằng buồn
Đêm trở dậy đòi thương vay khóc mướn
Một chỗ nằm đã nhạt mùi hương

 

Con chim sáo xổ lồng kiêu ngạo
Vỗ cánh chiều bay vút ngàn xa
Kêu vài tiếng khó nghe trơ tráo
Vong ân cùng hạt thóc những ngày qua

 

Cuối mùa thu hơi đông về nghe lạnh
Một làn chăn sao đủ ấm hai người
Tôi đã lót tóc mình làm gối
Thân xác người phủ kín xác thân tôi

 

Bàn tay buồn bất an không dám nói
Và đôi chân thương nhớ một con đường
Mùa đông đến thập thò như có lỗi
Vén đêm nhìn tôi ngủ thấy mà thương

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Ngày tháng chạp

 

Lòng quặn như cơn đau có tháng
Sự ra đi của những tinh trùng
Đêm đã qua mặn nồng hờ hững
Giọt máu nào còn đỏ để cưu mang

 

Không còn tên trên sàn tình giao dịch
Ta về nghe nhịp gõ trái tim mình
Tình thất bát ôi chao tình thất bát
Vòng tay còn dấu vết của yêu tinh

 

Sương xuống thấp đêm tàn sương xuống thấp
Giọt máu còn đọng lại giữa từng thân
Một hoang thai buông mình bất lực
Đêm tinh khôi hoang dại đến vô cùng

 

Ta vuốt lại tàn phai trên nếp áo
Vuốt xuân xanh mái tóc chớm thay màu
Đêm trở dạ thấy mình là con thác
Tuôn đổ về muôn nẻo tìm nhau

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 1371)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 1630)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 1136)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 1521)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 1739)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?
11 Tháng Sáu 202211:28 CH(Xem: 1685)
Nhiều người đã kể rõ và lý giải hiện tượng CHẠY cho đến nay đã trở thành những guồng quay điên cuồng trên các lĩnh vực, trong các giới xã hội - chạy Quyền, chạy Chức, chạy Dự án, chạy Danh hiệu, chạy Bằng cấp, chạy Giải thưởng, chạy Cúp vàng, chạy Thành tích, chạy Điểm, chạy Vai diễn, chạy Lớp, v.v. Đã “Chạy” thì phải bắt buộc “Mua”, mua bằng bất cứ giá nào, thậm chí bằng cả nhân phẩm.
11 Tháng Sáu 202211:22 CH(Xem: 2353)
Đêm buông những tiếng thở dài / Mênh mang sương lạnh / Nửa hồn chông chênh / Rơi về đâu / Chiếc lá bay / Vườn khuya tiếng gió / Thổi xao xác buồn.
07 Tháng Sáu 20225:02 CH(Xem: 1569)
Vượt tuyến qua sông bỏ lại ghe / Đạn réo sau lưng ngày bái biệt / Tìm đường sống chính trong cái chết / Biết giặc là ai lộ mặt người !
02 Tháng Sáu 202210:20 CH(Xem: 1631)
Mãi rồi cũng về đến núi. Chính xác là về đến chân núi, đèo Ngao. Vượt qua con đèo dài 32 cây số cả lên lẫn xuống này, mới đến bản Tồng, quê Mìn. Nhảy xuống khỏi thùng cái xe tải chở hàng cứu trợ, nằm vật xuống bãi cỏ bên một búi tre chân đèo. Thở dốc. Mệt mỏi. Mìn ngửa mặt nhìn trời. Trời đầu thu xanh thẳm không một gợn mây, nắng vàng rười rượi ấm áp tỏa khắp nhân gian. Vậy mà sao Mìn thấy lạnh lẽo quá. Lạnh từ trong tâm can ruột rà sâu thẳm lạnh ra. Xung quanh không một bóng người, không một tiếng gà kêu chó sủa. Con đường quốc lộ chạy qua chân đèo, con đường đèo nối mấy huyện vùng cao thường ngày tấp nập người xe, vậy mà nay vắng lạnh. Mà mới chỉ đầu giờ chiều. Mọi thứ như có một cái phép thần của mụ phù thủy, vung lên một cái, biến sạch. Khi dời bản bỏ núi xuống phố làm thuê, ba tay Mìn, Lù, Phủ đã uống rượu thề sống chết có nhau. Thế mà bây giờ, về tới chân núi chỉ còn có một mình…
02 Tháng Sáu 202212:19 SA(Xem: 1629)
Tháng Tư, mặt trời phương Đông / Những tượng đá im lìm níu giữ / Có mùa hoa kẹt lại bên song / Người cũng không về nữa