- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,307,642

PHƯƠNG UY THÁNG TƯ

14 Tháng Tư 201710:51 CH(Xem: 6790)

DAU CHAN TREN CAT

đơn âm

                                     

Anh đã rút mình như con nhện rút tơ trong ngàn vạn đêm đen

 những câu chứ nhói đau lồng ngực

con nhện nhả tơ con tằm dệt kén

anh nhả nỗi buồn đêm nhiều khi không thấu được chính mình

những chữ đơn âm chỉ mình anh gặm nhấm mỗi ngày

phút hạ màn sân khấu đổi vai người còn kẻ chết

những nỗi buồn lũ lượt rủ nhau về trong mỏi mệt

 với vết thương trên mặt trên vai và vết ung thư di chứng trên thịt da mình

 

những dấu chân Giao Chỉ da vàng đến lúc nào rồi có lặng thinh

và im lìm biến mất?

 những đơn âm ngây ngô anh phát ra từ trái tim bất lực

 đừng đánh đổi nhau bởi cuộc mưu cầu

hôm nay giữa tiếng ru chiều anh về đứng ngõ sau

 ngóng một cơn buồn sẽ đến

 

 

 

Đêm Không Có Sao

 

tôi vớt trên hai trục toạ độ trống không những cơn điên đã từ lâu di cư khỏi bộ não khô héo

 tàn dư của trận thấu thị lạnh lẽo trên ô kính buốt hơi giá

 những chồi cây những đọt lá non vẫy trên hơi thở mù

cơn lạnh này đã không ở đúng vị trí của nó

 tràn ra trên những chuyến bus sớm

 trên những luống rau còn non mùi sương

có những buổi ngày đi vắng

 vòng tròn lặp đồng tâm gợn sóng xô mặt ao tù

tiếp tuyến chạm bờ tưởng tượng cong gãy

 những nấc thang dập dờn trong mây thiên đường

trận trễ nãi mùa đông

 

vẽ lên mặt gối trắng những dấu hỏi sợi tóc già rơi

 lần họp mặt sau cuối sẽ được ấn định ở nơi nào?

em đến từ đâu ở lần không hẹn trước

đêm rớt lạnh ngập mùi hơi thở lên men

 lần tỉnh táo cuối cùng là từ khi nào?

 cây kiều mạch hoa anh túc mật nho đã làm xong sứ mạng

của nó chúng ta chia tay nhau trên những giao lộ chúng ta tưởng tượng ra những đường thẳng không song song không phải bao giờ cũng cắt nhau

mặt không gian ảo

chúng ta đã thực sự gặp nhau chưa trong cuộc sống đầy day dứt?

 mãi mãi chỉ nhìn thấy nụ cười của nhau trên mặt tuyến tính buổi chiều bỏng rát

 trên đêm không sao không ánh sáng

rồi khuất dạng như mặt trời buổi sa mù

hãy chuẩn bị cho cuộc hành hương thật lâu về Thiên Hà Mới

nơi chòm sao Orion phủ trong tuyết cháy

 đừng dựng lên đồi Can vê đừng dựng thập ác

sự cứu chuộc mang đến bằng điệu ca loài chu tước

hãy chuẩn bị cho lần gặp mặt đời đời kiếp kiếp

bằng chia ly này

 

Tháng 4


Khi vị đắng lan ra trên đầu lưỡi, những gai vị giác tê buốt, màu nâu đen loang trong khoang miệng, lẩn khuất cho những bợt bạt ngày cũ, là tôi, trong một buổi sáng ít ánh nắng.

Chiếc rương kí ức không như chiếc hộp pandora, không có những tò mò háo hức khi mở, dù rằng những đau đớn giống nhau, lỗi lầm cũng không phải do định mệnh, tôi nói với tôi khi tôi cùng tôi vượt qua cơn mê sảng dài ngày.

Trong những đám mây trôi lưu cữu trên bầu trời xám, em đã cất vào đám mây nào những kí ức của tôi, những mật thất cất dấu bao điều tội vạ, khi ánh sáng thối rữa trong chiếc mạng nhện mệt buồn ở xó bếp, thịt da nào còn buồn nhớ vết muỗi châm đêm qua?

Tháng Tư, tôi mở cánh cửa đón em ở một ngôi nhà không tỏ thấy, những nghi lễ đãi bôi có cần không một cử hành, khi tiếng trống đánh để chào mừng những gian dối cũ, cũng là khi nỗi đau thành hình liệm chết những giấc mơ. Bao nhiêu giấc mơ đã qua đi, bao nhiêu giấc mơ tôi đã tử vong khi trời sáng? Những buổi sáng buồn rũ trong lá cây, ngày em không đến.

Chất lỏng tiếp tục tan trên đầu lưỡi, cùng cơn đau thở xòa. Những hoài ảnh hư vô của ngày hôm qua vẫn tiếp tục là ảo ảnh của hôm nay, khi trận loạn binh đã thất thủ trong những ngày hắc ám nhất của thế kỉ trước, nỗi đau kí sinh trên cơ thể vẫn còn thiêm thiếp có bùng dậy bằng những dấu chân xòe ngón? Khi đầu còn quấn khăn trắng mà thân đã sẳn sàng trong áo liệm, trận ngôn từ nào đã tử vong cho những nấc thang để đạp nhau trèo lên, dẫu không phải thiên đường Khi những ngón tay thiếu nữ thâm tím đỡ lấy vòng gai trong mùa sám hối, góc tối nào cựa mình triệu hồi những lời kinh xanh xao? Những vòng chuỗi không thể gọi được cơn gió về, dẫu bàn tay đã cố với. Lết qua ám ảnh của bóng tối, những giấc mơ có trật tự xếp hàng để trở về, sau hồi chuông xưng tội, những trận loạn ngôn là tội lỗi của ngôn từ, khi cơn bão tang thương đã cuốn trôi tất cả yêu thương như lũ quét, thì những ngón tay xanh xao làm dấu thánh có cứu rỗi được những tội nghiệt cuồng dã cất sâu trong góc tối những đêm tháng Tư?


Giọt đắng 2

Rồi khóc mải miết những ca từ rơi rụng

con chim gục chết bên vệ đường

mặc hương hoa trẫm mình trong im lặng

 ngày trôi quá mong chờ

 

 mỗi sáng bắt đầu bằng giọt đắng

 ngậm và tan

mỗi sáng bắt đầu bằng gợi lắng

 dù rằng không nỗi nhớ nào yên an

 

Rồi bước mải miết trên độc đạo

xa nhau nỗi nhớ thét gào

người ở gần không chạm mặt

 buồn như hư hao

 

rồi cũng sẽ cùng nhau bước vào thinh lặng

sa mạc trùng trùng ai gọi nhau

ở nơi môi còn thắm đỏ

đừng để ngày xoa nhàu

 

 

 Phương Uy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Năm 20199:17 CH(Xem: 1075)
…Trong miền bụi đỏ mơ hồ đôi mắt ngây thơ vương giọt nước mắt làm dịu cái oi bức mùa hè cứ ám ảnh tôi qua bao giấc ngủ… Quãng đời ấy thật sự ngọt ngào. Chúng tôi đến trường trước hết là học làm người, sau đó mới là kiến thức. Tôi vẫn nhớ như in những câu cách ngôn mà mỗi sáng thứ hai thầy trang trọng viết lên đầu bảng và giảng giải ý nghĩa của nó cho cả lớp cùng nghe. Những câu ca dao, tục ngữ nói về công ơn cha mẹ, đối nhân xử thế, kính già yêu trẻ…
13 Tháng Năm 20198:54 CH(Xem: 568)
Cù Huy Cận sinh ngày 31 tháng 5 năm 1919 tại xã Ân Phú, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình trung nông lớp dưới. Bố Huy Cận đậu tam trường làm hương sư ở Thanh Hoá, sau về quê dạy chữ Hán và làm ruộng. Mẹ Huy Cận là cô gái dệt lụa làng Hạ nổi tiếng ở xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ.
13 Tháng Năm 20195:11 CH(Xem: 652)
Chợt nghe giai điệu này năm cũ / từ căn phòng hoa phượng của dãy nhà mùa hè / bản đồng ca băng đồng lội suối /
09 Tháng Năm 20199:34 CH(Xem: 1316)
Năm Mậu Ngọ, 1978. Vào đúng hôm rằm tháng tám. Làng Ngọc có ba sản phụ sinh con tại bệnh viện huyện. Ba cô con gái. Cũng không có gì đặc biệt. Thậm chí đấy là một việc rất thường tình nhỏ nhoi, ít người quan tâm trong cái năm đói quay đói quắt ấy. Cả ba đứa trẻ sinh ra hôm ấy mặt mũi đều rất đẹp đẽ, thân hình dài rộng.
09 Tháng Năm 20199:22 CH(Xem: 825)
Con nợ mẹ gió mùa thu / Năm canh thao thức lời ru mỏi mòn / Chăm con từng giấc ngủ tròn / Gió mùa thu thoảng nỉ non bên trời.
04 Tháng Năm 201911:22 CH(Xem: 910)
Nghiêm Sỹ Tuấn là một trí thức,một kẻ sĩ dấn thân, một quân nhân gương mẫu, Anh là hình ảnh tuyệt đẹp của phục vụ và hy sinh. Anh chết quá trẻ trên trận địa Khe Sanh ở tuổi 31, thời gian của tích lũy và đi tìm vốn sống. Kiến thức và vốn sống đó chưa có thời gian để đơm hoa kết trái, những trang viết của Nghiêm Sỹ Tuấn chỉ mới là những bản nháp, anh chưa có tác phẩm lớn nhưng cuộc sống anh đã là một tác phẩm lớn cống hiến cho đời. Mang vóc dáng của một thư sinh nhưng Anh rất mạnh mẽ. Anh là một tượng đài đơn độc và cũng là một biểu tượng tuyệt đẹp trong suốt cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Cuốn sách này ra đời muộn màng hơn nửa thế kỷ sau ngày Anh mất...
04 Tháng Năm 201911:02 CH(Xem: 532)
Bác Sĩ Ngô Thế Vinh chia xẻ với tôi một cuốn sách anh và các bạn anh đang soạn thảo. Cuốn sách về một cuộc đời rất ngắn của người bạn đồng nghiệp: Nghiêm Sỹ Tuấn, một Bác Sĩ Quân Y, một Thi Văn Sĩ , tử trận ở tuổi 31 tại Khe Sanh năm 1968 khi anh đang là Y Sĩ Trung Úy Tiểu Đoàn 6, Nhảy Dù.
27 Tháng Tư 20196:26 CH(Xem: 1386)
Tháng tư nắng hiền như con gái / nắng vừa chín tới nắng như em / nhìn em từ giữa hai thế kỷ / tự mắt nhìn môi tóc lại xanh.
24 Tháng Tư 201911:02 CH(Xem: 992)
Nhà báo Pháp Paul Dreyfus là một trong 25 nhà báo Pháp có mặt tại Sài Gòn vào giờ phút cuối cùng của tháng Tư năm 1975. Trong cuốn sách của mình với tựa đề "và Sài Gòn sụp đổ" (Et Saigon tomba - Collection Témoignages 1975), tác giả đánh giá sự kiện Sài Gòn thất thủ là sự kiện 'quan trọng nhất' với hệ thống cộng sản châu Á sau cuộc tiến vào Bắc Kinh năm 1949 của Mao. Ông thuật lại những cảm nhận cá nhân qua những lần tiếp xúc với đại tướng Dương văn Minh, tổng thống cuối cùng của miền Nam, theo giới thiệu sau qua lời dịch của nhà báo Phạm Cao Phong từ Paris: Theo Paul Dreyfus, tướng Minh là "một người minh mẫn và nắm vững tình hình". Những tâm sự của tướng Minh thời điểm đó mang lại một cách đánh giá đa chiều về nhân vật gây nhiều tranh cãi.
23 Tháng Tư 201910:21 CH(Xem: 1124)
Nhà tôi ở sườn đồi, nhìn xuống dòng sông Mã. Cha tôi kể rằng, xưa kia đây vốn là vùng chuyên quy tập hài cốt bộ đội hy sinh. Sau này, đất chật người đông, những cặp vợ chồng trẻ tuổi, nghèo khó như cha mẹ tôi ra đó tìm mảnh đất cắm dùi. Rất nhiều ngôi mộ liệt sĩ chưa biết tên được cha tôi làm lễ, quy tập thành một nghĩa trang riêng do chính bà con xóm núi hương khói. Chuyện gia đình, ngôi làng nhỏ bé của tôi là những nỗi đau thương nối dài không hồi kết. Tôi lớn lên giữa bốn bề sim mua lau sậy điểm xuyết những nấm mồ cỏ xanh ngắt vây quanh. Từ nhỏ, tôi luôn có những giấc mơ kỳ lạ, trùng lặp. Tôi mơ thấy một cô bé trạc tuổi mình, tóc tết đuôi sam mặc chiếc áo hoa đứng bên cửa sổ cười cười, đôi bàn tay nhỏ xinh đưa lên vẫy vẫy. Có lần lại thấy cô bé ấy đứng thẫn thờ mở to cặp mắt đọng nước gọi mẹ, gọi anh rồi đưa tay quệt ngang dòng nước mắt…