- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,531,895

THƠ KHALY CHÀM

07 Tháng Hai 20172:44 SA(Xem: 12259)

 

Vassilis_Tangoulis
Photo - Vassilis Tangoulis



khaly chàm

không ẩn dụ điều gì

 

đốm lửa loé sáng

sợi khói được ý thức

sẽ là một hội chứng

cùng kỹ năng ứng dụng sản sinh nỗi tuyệt vọng

thời gian thinh lặng bao điều bí mật

sự vỡ máu từ mầm trí tưởng

những cú pháp mở mắt trong ngọn đèn đã tắt

con chữ hoài nghi về thiên đường

ngã sấp vào vòng xoáy đêm đen

hiện tại cái bóng tôi đang lẩn trốn nơi đâu

dễ chừng đã hơn bốn mươi năm

 

kẻ khóc người cười

những gương mặt hờ hững lướt đi như gió

ngợi ca hay nguyền rủa

khi tôi đang mang thai câu thơ của bầu trời xanh

từng ngày được xác tín là tàn tro bí ẩn

 

vết thương di trú từ ký ức trở về

nhìn tương lai biến hoạ trong lời nói của quỷ

linh hồn tôi cùng với lịch sử

bay chấp chới giữa rờn rợn u minh

chỉ còn lại những hình nhân rỗng trắng

đang bị mặt trời thắt cổ

 

 

buổi sáng & khái niệm

 

những phiên bản của nỗi sợ hãi

luôn được uốn cong thành dấu hỏi

đầu ngâm vào nước màu đen kịt

chổng ngược chân lên bầu trời hình tròn

những cặp tròng kính đã bị mờ đục

không thể đổ lỗi

nguyên nhân sự bốc hơi từ ly cà-phê đểu

hay hình như - có thể - hoặc là

 

bản tin buổi sáng trong ngày

ấm ớ nhà nước ngọng nghịu

viển vông chuyện biển đông

trí trá chuyện tham nhũng

cùng nhau hô hào

du lịch ra quần thể đảo để ói mửa

như thế thể hiện lòng yêu nước

rất nhiều chuyện chỉ để nói suông

có tin hay không thì tuỳ

 

buổi sớm mai

quán cóc góc phố

còn vương chút âm hồn

nhìn đời qua hai mảnh ve chai

không nghe được tiếng chim hót

trên bầu trời

vọng âm rên rỉ của chiếc quan tài bay

nhưng chẳng có ma nào buồn ngước mặt

 

 

nhận thức trong sự tưởng tượng

 

mặt trời động kinh ngáp hơi thở lửa

đồng bóng đỏ mặt diễn tuồng

kịch bản bi hài dài hơi thiên niên kỷ

bất chợt vực thẳm đã được khép lại

biển cuồng nộ cũng phải lặng im

con người bắt đầu bàn tán về số phận

 

chúng ta thất lạc nhau trong ánh sáng

có thể từ hàng ngàn năm

làm sao biết được bao nhiêu kiếp tái sinh

cứ nghĩ là đã bị bịt mắt

và được dẫn độ ra khỏi vùng u mê

những thanh âm trần thế bị đứt lìa

ta và em không biết nói

miệng ngậm câm giữa rừng xảo ngữ

 

hộp sọ loài linh trưởng trong lồng kính

nhìn xuyên qua những linh hồn rỗng ruột

mê dại những bàn tay vuốt nhọn ý tưởng

bóng đêm đang mang thai ngọn đèn

soi sáng mặt nạ người đồng hiện cùng giấc mơ điên loạn

 

biến thức của hiện tại

 

mùa màng có thể tĩnh lặng

không ngừng huỷ hoại trong cơn mê của đất

tiếng nấc của loài chim từ vòm cây rụng xuống

khởi sinh thứ ánh sáng trầm đục

tan nhanh vào đức tin không màu

nên đời sống luôn hoá điên rồ

 

dòng sông hoán dụ những đám mây

hàng tỉ hạt nước li ti chờ mở mắt

tôi ngồi câu chiếc bóng của mình

ký ức trôi dạt như một lời nguyền

 

em nói là muốn tranh luận với tôi

về sóng âm thanh trong từng mạch máu

đang bị thời gian gặm nhấm

và những thực thể cụt đuôi loé sáng rồi vụt tắt

tôi cảm nghiệm những giấc mơ luôn rỗng trắng

dường như mùi tái sinh đã bay về

đậu bên khung cửa mùa hè

diễn thuyết một lập trình trên vòng cung tuẫn nạn

 

hôm nay chúng ta là con bù nhìn

giấu mặt vào nỗi cô đơn

mong chờ được chết theo biểu đồ quá khứ

 

nhận thức muộn màng

 

ta chạm tay vào nơi thiêng liêng của đá

để cảm nhận hơi thở đang cháy từ lửa xanh

những hạt bụi không bao giờ ngơi nghỉ theo vòng xoay định nghĩa chu kì

một hành tinh nhung nhúc động vật khách thể

nhiều tham vọng tiếp nối nhau trở thành một sâu chuỗi

những bí ẩn vụn vặt nhảy múa trong kẽ răng loài người bản năng như loài thú dữ

khước từ hay khẳng định khi phải sống chấp nhận đau khổ và lạc thú…

có đúng thời gian cũng chỉ là một hình ảnh vĩnh cửu?

từ thượng nguồn dòng sông đang mơ hiện những đám mây xám lạnh

ta đang mơ thấy mình trống rỗng không phải một thực thể kết tụ bỡi hàng triệu tế bào

có thể em đang mơ là một trái cấm ngọt ngào giữa tri thức khờ khạo nơi ta

làm sao thoát khỏi ngôn từ dung tục đã trở thành nhạc điệu ru đời

ai cao giọng tuyên bố cấm kỵ môi hôn mơn trớn vào chân những tượng đài

tình yêu thương đang thể hiện từ hình tượng của đá

nếu có chăng là sự nhận thức muộn màng [?]

 

khái niệm đêm #1

 

khép lại ngày

chớp cửa nghiến răng

còn sót lại đóm sáng cuối cùng

vụt tắt

 

những dây leo

từng đêm vươn lên

tìm hơi thở trên rào kẽm gai gỉ sét

giấc mơ đang trổ hoa gần hơn với cái chết

 

trong sự trỗi dậy

loài bướm đêm quên đi quá khứ

những giọt sương luôn nguỵ trang

không thể hiểu được tiếng chuông ngân

khi lời thánh ca khoác áo choàng đen

đi xuyên qua bức tường

thuỷ tinh va chạm

âm thanh chảy tràn thảm sát bóng đêm

côn trùng chậm chạp

bò trên khuôn mặt bản tin dự báo thời tiết

 

tôi nhìn chiếc bóng của mình

trôi bập bềnh về vùng mặt trời tử nạn

 

 

khaly chàm

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Ba 20216:50 CH(Xem: 1078)
Nói tới thành tựu của một nền văn học, người ta chỉ nhắc tới những nhà văn, nhà thơ nhưng có lẽ không thể không nhắc tới những bà Tú Xương của mọi thời đại với bao nhiêu công khó hy sinh của họ.
03 Tháng Ba 202112:07 SA(Xem: 720)
“Vòng Đai Xanh” của Ngô Thế Vinh được xem là một tiểu thuyết chiến tranh, được viết rất thực bởi một quân y sĩ xông pha ngoài trận tuyến. Cuộc chiến tự vệ của người dân Miền Nam chống xâm lược của Cộng Sản Miền Bắc kéo dài đến 15 năm (1960-75), nếu không nói đến hoạt động khủng bố, phá hoại 2-3 năm trước khi chiến tranh chính thức khai mào, cho nên chúng ta không thiếu những tác giả viết về cuộc chiến đó, cảm khái từ những mất mát, đổ vỡ, tan hoang của con người, của tuổi trẻ, của gia đình, của xã hội, của đất nước vì chiến tranh.
03 Tháng Ba 202112:01 SA(Xem: 1039)
Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm. Đã qua không biết bao nhiêu thăng trầm, trôi nổi của những tháng năm dài… Vậy mà sự rúng động trong trái tim bé nhỏ của tôi vẫn y nguyên, vẫn còn như rất mới.
02 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 1068)
Đêm ba mươi / Tất bật lau vội bàn thờ / Chưng bình hoa ế / Ngóng đợi chồng nơi biển khơi xa / Đêm ba mươi chẳng thấy bóng anh về /
02 Tháng Ba 202111:49 CH(Xem: 1186)
Năm ấy tôi chỉ mới tuổi mười ba, đang học lớp đệ lục trường Nữ trung học Quy nhơn. Cái tuổi be bé mới lớn ấy đã biết mộng mơ nhưng chưa biết chút chút nào về tình yêu đôi lứa cả. Thế nhưng tôi lại có một buổi thuyết trình về tình yêu và đó lại là một kỷ niệm tôi thương của thuở học trò.
28 Tháng Hai 202112:01 SA(Xem: 1231)
Anh bảo / Có những điều không thể nào hiểu được / Có những buổi chiều không biết buồn vui / Em trả lời / Ví dụ như em với anh có khác / Giữa lưng chừng không biết lúc nào rơi
22 Tháng Hai 20219:56 CH(Xem: 1029)
Nhận được tin buồn / Nhà thơ NGUYỄN LƯƠNG VỴ / Sinh ngày 9 tháng 5 năm 1952 (Năm Nhâm Thìn)- Nguyên quán tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Tạ thế ngày 18 tháng 2 năm 2021 (Năm Tân Sửu) – Tại tiểu bang California, Hoa Kỳ. / Hưởng thọ 69 tuổi.
21 Tháng Hai 20211:32 SA(Xem: 1222)
em còn bóng nước sương mai / ngõ hồn anh lẻ một vài mây bay / để cho em được tròn đầy / đầu sông ngọn suối bờ cây trổ cành
21 Tháng Hai 20211:19 SA(Xem: 1103)
con chim đen sợ lạnh / lẳng lặng bay về / ngủ trên khuôn mặt trái soan / trời đông làm rối những sợi tóc / đan thành nỗi buồn / bay theo khói sương…
20 Tháng Hai 20213:06 CH(Xem: 1115)
Dù Marquez phải sống lưu vong ở Mễ Tây Cơ, 30 năm cuối cuộc đời vì chống độc tài tham nhũng, dù ông bị thuyết Cộng Sản mê hoặc, dù Colombia và cả đại lục Nam Mỹ không nước nào theo Cộng Sản, nhưng khi ông mất năm 2014, ông vẫn là niềm hãnh diện của họ. ...Năm 1991, Liên Sô Cộng Sản tan rã, là một thất vọng nảo nề cho Marquez. Không hiểu sau đó ông có phản tỉnh không khi nhìn lại còn một vài nước còn theo chế độ cộng sản như Cuba, Triều Tiên, Việt Nam, Trung Hoa, độc tài và tham nhũng còn gấp trăm lần so với chế độ mà ông sống thời ông còn ở Colombia.