- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,222,233

NHỮNG BÀI THƠ CUỐI NĂM

27 Tháng Giêng 201712:46 SA(Xem: 6628)


anh sang va bong toi-internet
Ánh sáng và bóng tối - ảnh Internet


CHIỀU CUỐI NĂM

 

Chiều cuối năm mưa rối bời

Lạnh từ vai áo

Anh lại viết bài cuối năm

Từng hàng mưa li ti rơi vào phím gõ

 

Những ngón tay lạnh thấm mùa đông

Anh mơ thấy em trong giấc sáng hôm qua

Khi trời chưa đổ cơn mưa

Khi anh vừa thức dậy

 

Anh nằm cùng giấc mơ

Giấc mơ lùi xa như trí nhớ

Nụ cười ngày ở bên nhau

Bàn tay còn nhớ mãi bàn tay

 

Em có nghe mưa khi người không ở lại

Mình có còn gặp lại từ câu hỏi ngày mai

Mùa xuân em về hay em ra đi

Em có thấy buồn lên từ chớm đông sang

 

Chiều cuối năm anh trốn vào cuộc rượu

Nhưng không trốn được cơn mưa

Lòng chợt buồn như khóc

Ai lại tỏ tình khi môi lạnh làn môi

 

Ngoài khi mưa đang hát cùng gió đông

Lời chúc tụng thay lời từ giã

Em sẽ đón năm mới bằng tiếng cười rạng ngời hạnh phúc

Tất nhiên, ngày mai thế nào anh cũng vẫn yêu em

 

Chiều cuối năm mưa rối bời

Lạnh từ vai áo

Những kỷ niệm hãy gởi vào năm cũ

Khoác hộ em chiếc khăn quàng cổ ấm áp ngày đầu năm.

 

ĐẶNG HIỀN

(California 31-12-2016)


TRĂNG THÁNG CHẠP

Trăng tháng chạp vẫn chưa tròn
Đêm nay vành trăng khuyết quá
Chiều mưa vừa qua sáng mưa lại đến
Mặt trăng lờ đờ theo cặp mắt thiếu ngủ của anh

Sợ buồn nên em không kể về cuộc vui sắp đến
Những ngày nắng rộn ràng tiếng cười tươi cùng lá xanh
Em cầu an lành trong buổi lễ đầu năm
Mùa bỗng chao nghiêng theo nỗi nhớ dại khờ

Em nói em vẫn đọc thơ anh
Bài cuối năm âm thầm thủ thỉ
Nghe tình xa theo từng ngày mộng mị
Có thật chúng mình vẫn phải xa nhau

Ai đếm nhớ nhung bằng phút bằng giây
Đêm không ngủ để quên tình vì sợ khóc
Đừng khoe già để đùa cợt với thời gian
Con đường ta đi qua trùng trùng kỷ niệm

Những cơn mưa luôn được báo trước
Sao vẫn bồi hồi khi nhìn mưa rơi
Mùa Xuân đang về mắt em vui như Tết
Anh lặng thầm với tháng ngày trôi

Trăng tháng chạp vẫn chưa tròn
Không biết bao giờ mới gặp lại nhau
Kể câu chuyện về ngày xa cách
Một câu em nói anh viết cả bài thơ...

ĐẶNG HIỀN
(Cali Jan 05-2017)


KHUNG CỬA MÙA ĐÔNG

 

Buổi chiều khung cửa mùa đông

Nghe chiều mê mải niềm trông mong chiều

Nhớ thương đong đếm chi nhiều

Trong từng ô nhỏ cũng liều nhớ em

 

Đường bay nào đã mang đêm

Về qua cõi nhớ môi mềm cuộc say

Bình tĩnh lại hơi rượu cay

Em hoang mang lạ bên ngày chia xa

 

Buồn tan từng cánh hồn hoa

Hát cùng gió sớm nắng nhòa hơi sương

Mưa tương tư tình đoạn trường

Người đi để lại bức tường nhớ nhung

 

Thơ hoài như mối tình chung

Riêng em là một phím chùng xót xa

Làn hương ủ áo trắng ngà

Gió mùa thêm lạnh trăng tà trống không

 

Buổi chiều khung cửa mùa đông

Em băng qua những cánh đồng hồn tôi

Mùa xuân nào cũng chia phôi

Lá mưa em xuống tim tôi xanh tình...

 

 

ĐẶNG HIỀN

(JAN 16-2017)


KHOẢNG TRỐNG

 

Có khoảng trống trong từng ngày rất vội

Chiều ơi chiều sầu từng vạt nắng lên

Bên bóng đổ anh nghe chiều tê lạnh

Khi  em về sao lạc bước chân đêm

 

Đôi  mắt nhớ hắt hiu bờ tóc rối

Nụ hôn xa cho môi nhớ thật gần

Cơn bão rớt bay ngang ngày thấm lạnh

Giữ riêng người ở lời nói yêu thương

 

Đêm xuống thấp như một bài hát nhỏ

Đêm thì thầm "bao giờ thôi nhớ em" (*)

Ngày chợt nắng xanh cùng đêm thương nhớ

Ngày chia xa vỡ giọt rượu yêu người

 

Có khoảng trống làm sao anh lấp nổi

Từng mùa đông lạnh buốt với đất trời

Tờ lịch rơi mà nỗi buồn còn lại

Anh già thêm khi nhung nhớ chất chồng

 

ĐẶNG HIỀN

Cali Jan 20-2017

 

Ý kiến bạn đọc
30 Tháng Giêng 20176:09 SA
Khách
Tuyệt vời !
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 88061)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 60083)
“Theo Trần Trọng Kim nhận rằng thơ là của Lý Thường Kiệt. Nhưng nói chắc là Thường Kiệt làm được thơ thì không có gì làm bằng cứ”[15]. Sau này, Bùi Văn Nguyên phân tích các cứ liệu và đoán định rằng: “Như vậy tác giả bài thơ “thần” này là khuyết danh”[16]. Bùi Duy Tân tiếp tục hướng này và chủ trương rằng “bài thơ này nên để khuyết danh tác giả”[17]...
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 57231)
Hắn tỉnh lại đột ngột. Bốn năm người thanh niên đang kéo hắn ra từ dưới lườn xe. Hắn nếm được vị mặn và máu, một đầu gối bị đau, và khi bị nhấc bổng, hắn phát rên, không chịu nổi sự đụng chạm trên cánh tay mặt. Những tiếng nói như không thuộc về những khuôn mặt treo ở trên hắn đang bông đùa vỗ về và bảo hắn yên tâm.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 63824)
Khi tòa báo đề nghị tôi tham gia viết về các nhà văn mà giá trị được cường điệu cao hơn giá trị thật của chính họ, tôi đã nghĩ sẽ từ chối. Tại sao phải tự mình tạo thêm kẻ thù một cách miễn phí? Rồi Robbe-Grillet xuất hiện trong đầu.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 70146)
Sư thày trụ trì ngôi chùa làng là người có học. Chẳng bao lâu hắn đã có thể trò chuyện như một người bạn tâm giao. Giáo lí nhà phật trong nhiều năm đã trở nên mờ nhạt với tuyệt đại đa số những con người tất bật với cuộc sống hôm nay. Cái hiểu biết về đền chùa miếu mạo của hắn cũng chỉ dừng ở mức không nhầm lẫn giữa nơi này với nơi khác. Bởi thế được trò chuyện với sư thày mỗi tháng vài lần là điều làm hắn vô cùng thích thú.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 87706)
Một cái chức nhỏ nhẹ Một cái chức lăn như cỏ lông chông Mơ đeo vào tay xòe ra giữa nắng Mơ đeo vào gót chân mỗi bước mỗi khua vang rổn rảng
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 81258)
Hoa ôm cứng lấy tôi. Hoa bảo: Hãy yêu Hoa đi. Nắng buổi chiều chiếu rọi xuyên qua bản vẽ làm rách nát từng đường trên cơ thể Hoa. Tôi nằm dát người trên chiếu, nghe tiếng súng nổ và hiểu Đà-nẵng đang cơn hấp hối.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 88893)
một con thuyền dính bùa ngải của sông ý nghĩ găm đầy tháng năm mắc cạn em cố quên làm gì! khi ngay cả cánh tay anh cũng ảo
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 65812)
Đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, Ngô Thế Vinh còn là một sinh viên y khoa, đảm nhiệm chức vụ chủ bút cho tạp chí Tình Thương, tờ báo của những người sinh viên áo trắng. Trong thời gian này tôi là một sĩ quan rất trẻ của QLVNCH. Cả Ngô Thế Vinh và tôi bị cuốn vào một biến động làm rung chuyển rừng núi Tây Nguyên: vụ nổi loạn đòi tự trị của những sắc tộc thiểu số, mà báo chí thời đó gọi là FULRO.
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 65530)
...Chết tuy biết vì sao mình chết, do đâu mình chết mà không làm gì được. Chết một lần dưới làn đạn Tây dương. Chết thêm một lần về tinh thần bởi lòng trung bị khủng hoảng, bị phản bội, ấy là thời đại của những con người như Hoàng Diệu, ấy là những anh hùng cứu nước như Hoàng Diệu...