- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,535

THƠ TRIỆU MINH

11 Tháng Mười Hai 20161:36 CH(Xem: 16819)
TRIEU MINH 2
ành Triệu Minh 2016


LTS: Triệu Minh là bút hiệu, lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những thi phẩm rất thú vị của người viết nữ nầy.
TCHL


BỜ ĐÔNG BỜ TÂY

 

Ngày bắt đầu khi mặt trời thức dậy

Em bắt đầu nhớ thì anh đã sắp quên

Ở bờ đông gởi về anh xa cách

Con chim chuyền cành hót tiếng gọi trời xanh

 

 

Bên bờ tây chắc là anh vui lắm

Chổ đông người đâu cần nhớ đến em

Thương cho lắm có lúc cũng cũ mèm

Tình nhiêu đủ cho hai bờ gần lại

 

Em ra đi mới biết mình thừa thải

Chốn không anh em trống hoác tâm hồn

Mỗi bình minh rượt đuổi hoàng hôn

Lòng em lạnh theo nhịp ngày rất vội

 

Em không nói là anh có lỗi

Ai thương nhiều thì trả giá vậy thôi

Canh bạc yêu đương thắng thua, ai thắng

Có đắm say mới thấm tình sầu

 

Nếu vĩnh viễn mà em không thể

Về bên anh xây lại giấc mơ đời

Hãy tin rằng tình có thật anh ơi

Dẫu biết yêu là cả nụ cười và nước mắt

 

Ngày bắt đầu khi mặt trời thức dậy

Chỉ riêng em với nỗi buồn có thật

Và  nửa mảnh đời chật vật niềm tin

Em sẽ học cách tự tha thứ cho mình

 

TRIỆU MINH

DEC 10-1016

 

 

 

SAO EM CHƯA CHỊU BỎ CHỒNG THEO TÔI

 

Sáng nay anh hỏi nụ hồng

Sao em chưa chịu bỏ chồng theo tôi ?

 

Tóc em mái chẻ đường ngôi

Tim tôi nín thở đôi môi nàng cười

 

Mắt em buồn nát khung trời

Gieo lòng tôi những rối bời muôn muôn

 

Bước đi em chung một đường

Có tôi che chở ngọn nguồn cô đơn

 

Bên tôi em sẽ vui hơn

Bù đắp xưa cũ tủi hờn em mang

 

Tình tôi bày dọn sẵn sàng

Van em mở lối rẻ ngang cuộc đời .

 

TRIỆU MINH

June 2 , 2016

 

 

 

NGÀY SAU SẼ RA SAO ?

 

Tôi đi vào đám đông

Tìm manh mối để đặt tên cho nỗi cô đơn của mình

Nó khởi sinh và nên vóc tượng hình

Theo năm tháng tôi dò dẫm trong cuộc đời với đôi mắt bão

 

Tôi nuôi lớn nó bằng những khát khao nóng vội

Chưa kịp hiểu mình nên làm tội người ta

Một đứa con nít mang lòng hiếu thắng muốn được chạy xa 

Dửng dưng để những câu hỏi mập mờ cho thời gian giải thích

 

Một cách thực thà , xin cho được làm lại những gì đã qua

Nhìn thấu mình qua lăng kính hội tụ xót xa và những điều giấu kín

Mà đâu phải quay ngược kim giờ là bình minh ở lại

Đâu phải hoàn trả yêu thương thì cay đắng không còn

 

Một lời hối lỗi tứơc lẫn nhau 14 năm tuổi trẻ vàng son

Tôi thiệt biết trêu đùa với số phận

Tôi bắt gặp cô đơn trên con đường chạy trốn những niềm tin

Những niềm tin sắt đá rằng mình đã sai ngay từ khi bắt đầu

 

Âm thầm khoanh tay cho cô đơn dày xéo mỗi đêm thâu

Từng sợi tóc trên đầu nằm im nghe thân phận đổi màu

Hỏi rằng ngày sau sẽ ra sao ?

 

TRIỆU MINH
(2016)

 

Ý kiến bạn đọc
12 Tháng Mười Hai 201712:56 SA
Khách
Sáng nay anh hỏi nụ hồng,
Sao em chưa chịu bỏ chồng theo tôi
Mộc mạc, chơn chất, nói thẳng .....tuyệt
16 Tháng Mười Hai 20161:19 CH
Khách
Hí hí!
Hay hay hay...
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Chín 202110:14 CH(Xem: 700)
Những linh hồn lặng lẽ bay lên từ ngọn lửa / Đi qua ngàn khung trời lạnh buốt / Hắt hiu / Những vì sao ngoảnh mặt cuối trời / Không có tiễn đưa / Chẳng một lời kinh thứ tội /
07 Tháng Chín 202110:01 CH(Xem: 676)
Tôi vẫn ước mơ … / về một ngôi nhà hạnh phúc / nơi thắm đượm ngọt ngào yêu thương / nơi kết chặt vòng tay thân ái / nơi thắp ấm con tim nơi đong đầy tin yêu, ước vọng
07 Tháng Chín 20219:38 CH(Xem: 649)
anh lỡ tay gói tình em rất kín / rồi đem chôn vào tận đáy cuộc đời / anh chia tay không buồn vui gì nữa / để cuộc đời đen trắng cũng thế thôi
07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 632)
Sài Gòn bao dung / Sài Gòn hào sảng / Chở che bao phận người hèn mọn tha hương / Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường
07 Tháng Chín 20218:48 CH(Xem: 488)
Đã từng quen thuộc với tác phẩm văn học “Đất nước đứng lên” của nhà văn Nguyên Ngọc từ những ngày ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, lại vốn rất có cảm tình với nhà văn này, nên hồi phim điện ảnh “Đất nước đứng lên” xuất xưởng, tôi đã háo hức tìm xem ngay. Song, trái ngược với dự đoán và mong đợi, bộ phim đồ sộ, tốn kém này đã gây cho tôi nhiều phản cảm, nhiều nỗi ấm ức muốn được giải tỏa. Rồi khi VTV thời gian vừa qua liên tục phát sóng lại bộ phim này, nhân các dịp lễ lạt kỷ niệm nào đó, tôi đã xem thêm lần nữa và thấy cần phải nói đôi lời.
26 Tháng Tám 20211:57 CH(Xem: 1164)
và đêm đêm / lúc 3 giờ khuya, / trong gian nhà quạnh hiu của người đàn bà mất trí / chiếc đồng hồ sinh lý cũ kỹ vẫn không ngưng / cọt kẹt.
25 Tháng Tám 20219:37 CH(Xem: 1217)
Thành phố giăng đầy dây là Sài gòn tôi đó / Dây giăng từng con đường từng hẻm vắng đìu hiu / Quay mặt đi đừng nhìn mà bật khóc / Sự sống và đớn đau gần trong một tấc gang.
25 Tháng Tám 20219:16 CH(Xem: 666)
Một năm trôi qua, nỗi sợ hãi càng thấm đẫm hơn. Sợ bệnh dịch hoàng hoành, con virus –cúm Vũ Hán thực quái ác, nó gây nỗi sợ hãi cho cả thế giới. Loài người như điêu đứng vì nó, nó gây bao tang tóc, đau thương không có bút mực nào tả xiết. Thần quyền, sợ chết. Cường quyền, sợ phạt tiền, sợ tù đày, rờ đâu cũng sợ.
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 1040)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
24 Tháng Tám 20217:32 CH(Xem: 574)
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát / Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông / Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng / Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng. / Walking under the severe Saigon sunshine, I suddenly feel the coolness / Because there you are, wearing the Ha Dong silk long dress / You know, I have been in love with that colour in a dress / Like my poems which still maintain the colour of silk in its whiteness.