- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
264,930

Chùm thơ thời 20

31 Tháng Tám 20161:16 SA(Xem: 23105)

 


Photo on 8-14-16 at 9.37 AM #3

Như Quỳnh de Prelle -2016


 


Em không cần ai ở bên như lúc này

 

Em không cần ai đó ở bên như lúc này 

nỗi nhớ qua đi

chỉ có hiện tại 

chỉ có em với sự hiện hữu của chính em, với những ngày tháng đang tới 

không anh, không tình yêu 

mà em vẫn sống 

vẫn hy vọng 

 

Em sẽ không còn khổ đau 

khi nhận ra 

tất cả những mơ hồ, hy vọng trong tình yêu do sự ngộ nhận của chính em 

của tuổi trẻ 

của sự thơ ngây và trong sáng 

 

Khi không cần ai ở bên như lúc này 

em là một người khác 

trưởng thành 

mạnh bạo 

em cô đơn trong sự riêng tư tuyệt đối 

em hồn nhiên trong không khí trong lành 

chỉ có nhịp đập 

chỉ có màu xanh của lá 

sự cao rộng của trời 

và em tồn tại 

khi không có anh, không có bất kỳ ai 

 

Thời gian cho em sự thực 

Thời gian cho em bao dung 

Thời gian cho em là chính em 

Thời gian của em 

riêng tư của em 

em 

trong em 

đủ đầy cho tự do 

cho bình an 

không cần tìm kiếm 

em trong em, 

em 

em 

em, 

 

 

Yêu đương dại khờ

 

Cứ khờ dại yêu như một đứa trẻ 

Cứ khờ dại tin như chưa bao giờ biết 

Cuộc thế chuyển động vây quanh 

Nếu có gía trị niềm tin sẽ khác đi

Nếu có niềm tin giá trị sẽ bền vững

 

Ai cũng tìm đường 

Ai cũng lạc lối 

Ai cũng sống cho riêng mình 

Chả thể vì ai 

nếu như không biết mình là ai 

nếu như không thấy mình ở ai đó 

Vô tình

vô cảm 

sự phản bội vây quanh 

còn đó 

những nỗi buồn 

chết nghẹt

không lối thoát

sẽ qua đi 

thoảng qua như gió 

chả hề hấn gì 

như một cuộc chia ly 

niềm tin không vĩnh viễn 

chỉ có sự lạc quan 

nuôi tiếp những nỗi buồn thành niềm vui 

nuôi tiếp mãi 

ý thức của mình 

dù không không có ai

dù bỏ đi tất cả 

nước mắt thành máu 

cho sức mạnh vĩnh hằng 

băng qua sóng ngầm 

đá chông gai,

nước mắt thành máu 

băng qua bão giông 

băng qua tất cả 

..........

Cuộc thế vẫn vậy, 

dần lụi tàn trong những ý thức, hơi thở

trong những thay đổi khôn lường, không định luật 

tổn thương tràn lan 

ai cũng có quyền 

bởi vậy, ai cũng đau đớn 

ai cũng rỉ máu 

những vết loang tâm hồn 

định kiến 

xé toang tình yêu

niềm tin 

xé toang bản thể 

sự ý thức hèn nhát 

không chống đỡ lại 

những tinh thần bình thường 

nhiều sức mạnh 

......

Chêt đi, chết đi, đừng tồn tại, yêu đương, yêu đương cứ dại khờ, 

 

 

 

Nhạy cảm giày vò

 

Những hình dung không thuộc hiện tại

mò tới

tâm trí em

sự đổi thay

tan vỡ

Anh thuộc người con gái khác

không như em

Những tị hiềm nhỏ bé

đàn bà trong em

giết chết anh

tình yêu dành cho anh

em ra đi

trong sự nhạy cảm dày vò

nhìn thấy tương lai

không thuộc về chúng mình

Những tị hiềm rất chi con người

đầy ghen tỵ

của đàn bà

của sự ích kỷ chiếm hữu

tuyệt đối

vô chừng

 

Nhạy cảm dày vò

tan biến

tình yêu

trong phút chốc

Vĩ thanh

Đều thanh thản

vì tương lai thuộc về anh và người khác

đẹp

bình yên

không như yêu em

mệt nhoài trong hạnh phúc

bất thường

 

Như Quỳnh de Prelle

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 2419)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 2446)
Này con / còn vụ viết lách, báo chí kia / các ông, các bác đã dựng mốc / cho con ngồi xe "102, 103 city" thỏa chí rong đường 216 thần tốc / vậy cứ thế mà phi / miệng ngậm, tay đếm tiền / chân thọc đất vàng / bụng bị, bút múa, / tà tà tiến, phải đạo sẽ ôke / chớ đừng lăn tăn / làm phận cừu dolly / trăm đứa ăn cùng một đầu vào / thành đầu ra phải thế
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2179)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2077)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 2446)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2170)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2113)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2197)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 2612)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 1789)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.