- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THƠ NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

27 Tháng Sáu 201610:33 CH(Xem: 28269)



GIOT MUA



 LTS: Nguyễn Đăng Khương ở Bến Tre, Việt Nam, lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu.

 Chúng tôi hân hạnh gới thiệu những bài lục bát của người thơ này đến với quí bạn đoc và văn hữu.

 TCHL

 


LỘC BƯỚM

 

Đêm còn hút nắng trong da

thắp cho sáng cả quan hà khói sương

tay đan tay cuối sóng đường

dấu chân héo cả mười phương cát đùa

 

Người yêu nhau dắt lên chùa

cỏ hoa đại thụ như vừa nhón chân

tai nghiêng biển mặt gần nằm

sống làm tan cả lỗi lầm trời xanh

 

Lạc rồi cái bóng thẩm âm

ngồi lên nghe ngóng dỗ dành cơn đau

từ trong xương cốt bạc màu

thịt da gió bụi ngọt ngào theo cây

 

Lạnh còn giăng mắt loi nhoi

lời chưa đá hóa sóng soài cỏ đau

thôi cho chút nắng tan mau

khát khao ngồi dậy mà chào bình minh.

 

ĐÊM CỔ THỤ

Đ
êm ngàn thức dậy tiếng chim
Nửa kia ồn ã nửa im lặng chờ
Một thời mấy kiếp bơ vơ
Phận tình thì cạn phận thơ lại mòn

 

Tìm ai tắm gội phần buồn
Để cho thân xác sạch hơn bụi người
Gió đem đến tiếng ầu ơi
Ru vào nhân thế ngàn lời yêu thương

Ai đi hết mọi con đường
Chôn thân một chỗ ta nhường bước em

Soi cho thấu cái trời êm
Nhìn cho thấu cái khát thèm trầm luân

Lửng lơ là cái lưng chừng
Lẳng lơ là cái ngập ngừng thịt da

Trăng cười lá thấp bay xa
Thắp hoa cho cái tuổi già ngàn năm

Lũ chim đối thoại đêm rằm
Sống chết lẽ phải sau mâm rượu gầy
Tìm đâu ra bạn và bầy
Đào đâu ra được dấu giày hoang chân…

 

Nguyễn Đăng Khương

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Hai 20153:55 SA(Xem: 30997)
“Khu rừng này sẽ cho chúng tự do, vậy tại sao chúng vẫn muốn bay khỏi đó. Ông nói với tôi ghét sự trói buộc, vậy tại sao ông không tìm một con dao để cắt những sợi dây đó ra. Hay là…Ông vẫn muốn đứng ở một chỗ để mơ mộng tự do.”
26 Tháng Hai 20151:15 SA(Xem: 30509)
coi phim khiêu dâm một chặp đầu óc bỗng sáng ra đùi. vú và mông có gì lấn cấn nơi câu chữ à phải rồi thơ không đáy tưng bừng chói lọi như gương
18 Tháng Hai 201510:22 SA(Xem: 34620)
Mùa xuân mộng mơ về người yêu đầu Sao không nói với anh về người yêu sau cuối Chợt mắt chiều rất lạ Năm tháng có bao giờ lập lại hôm qua
18 Tháng Hai 201510:16 SA(Xem: 33163)
Ngày ấy mẹ sinh em ra ở làng Hương Hồ bên bờ sông Bạch Yến. Không có con sông nào lặng lờ nước biếc xanh như dòng Bạch Yến, một nhánh của sông Hương tẻ ngang uốn lượn loanh quanh bên làng quê nhỏ nhu mì hiền lành của vùng Hương hồ, tưới mát hết hai triền bờ xanh um, trước khi xuôi về Bao Vinh nhập mình trở lại vào dòng Hương.
18 Tháng Hai 20159:45 SA(Xem: 37891)
Vậy mà đã 40 năm qua đi 1975-2015, với đời người như một cơn gió thoảng, với lịch sử chỉ là một chớp mắt, nhưng lại là một chặng đường rất dài trải nghiệm những tang thương. Thêm một chớp mắt nữa, thế hệ những người cầm bút 1954-1975 đều trở về với cát bụi, một số có thể còn được nhắc tới qua tác phẩm nhưng rồi cũng phải kể tới cuộc sống đầy đoạ và cả những cái chết tức tưởi của họ. Nói tới Văn Học Miền Nam, không thể không có một “cuốn sách trắng/ livre blanc” về thời kỳ đó, một Wikipedia mở, như một “bộ nhớ” cho các thế hệ Việt Nam tương lai.
18 Tháng Hai 20159:32 SA(Xem: 33017)
Anh không về, hèn chi hôm qua, hôm kia, hôm kia kia nữa Con hẻm quen tự dưng nỗi chứng gập ghềnh Bầu trời đêm nay chẳng thắp nổi vì sao Mây cũng giận, khóc oà như trẻ con lạc mẹ
18 Tháng Hai 20159:25 SA(Xem: 30732)
Nắng tô vàng mái hiên chùa Sư về giũ áo gọi mùa xuân lai Nữa đêm rót bát trăng đầy Đánh chuông bát nhã một chày kình thiên
18 Tháng Hai 20159:17 SA(Xem: 31693)
những giây phút đầu của năm thứ bốn mươi hãy nói gì đi em với những thinh lặng bủa vây để rồi tự thương xót thân thể mình đã xanh rêu ký ức nhưng chúng ta đừng minh chứng cho một điều sợ hãi
18 Tháng Hai 20158:26 SA(Xem: 30524)
khóa nồng còn đứng loay hoay thèm nghe thân nhiệt cuối ngày luân lưu vàng mai rụng hết xuân kiều sao còn biếc ngọc tỳ kheo vết buồn
18 Tháng Hai 20156:51 SA(Xem: 28806)
Tết thường được nhắc đến với những món ăn đặc trưng “thịt mỡ dưa hành,” và những mùi hương gây nhớ “thoảng mùi khói pháo thoảng mùi nhang.” Nhưng mỗi đứa trẻ mang theo nó một món ăn một hình ảnh một mùi hương riêng, không hẳn giống như những gì chúng ta thường gợi nhắc.