- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,533,386

KHÁNH TRINH, CHO NGÀY TRÒN 24

01 Tháng Chín 201512:41 SA(Xem: 16180)



DinhKhanhTrinh2015
Khánh Trinh- SG- Tháng 8-2015



LỠ MỘT MAI…

 

Con gái tròn 24 rồi, Má biết không

Đã qua thuở thì ngồi đan chiếc khăn dài hơn nỗi nhớ

Đã qua cái tuổi cam đoan rằng yêu là hạnh phúc

Đã biết len lén nhìn, rồi lặng im

 

Con gái tròn 24 nên bớt trẻ con

Bớt nhỏng nhẽo, biết mình sai mà cứ đòi người ta xin lỗi

Bớt đem Quảng Nam với Sài Gòn ra cân đo đong đếm

Bên nuôi tuổi thơ yên bình, bên xây giấc mộng hào hoa

 

Con gái tròn 24 nghĩa là cũng đã qua

Cái thuở thích đi về tùy ý

Cái thuở buộc tà áo dài ngang eo, treo đôi guốc gỗ trong chiếc giỏ xe màu hồng thương nhớ

Buồn cũng cười, khóc cũng má đỏ môi son

 

Tròn 24 là chẳng còn có thể ton ton

Khi cái mốc trước băm càng lúc càng đến gần hơn nữa

Những kế hoạch, ước mơ chiếm hết cả thuở thì xuân trẻ

Con gái sợ mình già khi chưa kịp tròn duyên

 

Ngày Má bằng tuổi con hôm nay Má có nghĩ nhiều như con không?

Có nhẫn tâm bước qua nhớ thương bằng đôi môi lạnh tanh không nụ cười nhếch mép?

Có đếm đong từng vết cứa tim mình?

Có tự tay vun vén kế hoạch tương lai?

 

Ngày Má bằng con má có nhớ ngoại nhiều không?

Có sợ cái cảm giác tóc con còn xanh mà tóc Người quá bạc?

Sợ chưa kịp yêu thương đã chia phôi mà dáo dát?

Lỡ Người về bên kia đời, con ở lại với ai?

 

Người ta thường nói nên nhìn vào tương lai

Vẽ cuộc đời bằng màu xanh hy vọng

Sao con thấy lòng mình chông chênh quá

Dẫu có thêm vài tuổi đời

Dẫu có tròn câu duyên phận

Dẫu những kế hoạch gạo cơm đầy đủ

Lỡ một mai… Má không còn… con phải làm sao?

 

 

ANH CÓ CHỊU EM KHÔNG

 

Sắp hết tháng 8 rồi, mình yêu nhau đi anh

Kẻo bông bưởi hết hồi ngan ngát

Nắng hết con vàng, chuyển sang màu nhàn nhạt

Môi em, kẻo hết vị mặn nồng

 

Sắp hết tháng 8 rồi, mình viết câu chuyện mới đi anh

Câu chuyện bắt đầu bằng nụ cười và kết thúc bằng niềm viên mãn

Em sẽ không kể nhiều như bây giờ, khi đang khát khao vòng tay thiệt ấm

Em chỉ thỏ thẻ thôi, vừa đủ để anh yêu

 

Sắp hết tháng 8 rồi, nghĩa là em sắp chia tay mùa rất cũ

Mùa giấu tuổi đã qua, mùa mang đến cho em những nấc thang rất mới và có anh

Hết tháng 8, tức là lá trên cành sẽ chẳng còn xanh

Tuyệt vời! Chúng mình sẽ cùng xếp nên những cung đường vàng ước mơ sắp chín

Chúng mình sẽ nắm tay nhau đi qua những mùa bão giông khắc khoải

Mỉm cười an nhiên và say ngủ trong nhau

 

Sắp hết tháng 8 của em và sẽ đến những tháng mới của chúng ta

Mình hẹn hò đi, kẻo không còn kịp nữa

Em là cô gái tham lam với quá nhiều giấc mơ và kế hoạch

Nhưng một mình em thì không xuể

Anh về, cùng em xây hạnh phúc, nhé anh!

 

Sắp hết tháng 8 rồi

Em tỏ tình như vậy, anh có chịu em không!

 


ĐÀN ÔNG CÁC ANH NÓI GÌ VỚI NHAU

 

Người đàn bà giữa hăm

Nỗi nhớ già hơn số tuổi

Đau thương được đếm bằng những vết lằn tự cứa

Và trái tim… không còn đủ sức sớt chia

 

Người đàn bà tự cấu ngực mình giữa khuya

Vẫn muốn hôn anh thêm một lần, giữa phi trường lạ hoắc

Rồi giả vờ mỉm cười, giấu đau thương chực trào qua khóe mắt

Tiễn anh đến với yên bình, giữ lại mớ nhớ thương

 

Người đàn bà không dám nhìn vào gương

Sợ thấy mình yếu đuối

Sợ không đủ sức bước qua những chi ly rất đàn bà, rất thật

Sợ cứ nhớ anh, mà phải giả bộ… người dưng

 

Đàn ông các anh nào có tội tình chi

Chỉ có mỗi trái tim nhiều ngăn mà đàn bà chúng em không cho phép mình cái quyền chung chạ

Đàn ông các anh cứ nồng nàn, cứ thủy chung như thể đấy chẳng là tội lỗi

Đàn bà chúng em yếu lòng, đau vẫn cứ đau

 

Giọt nước mắt đâu có rơi mau

Nó rỉ ra từ trái tim không còn dám vá

Người đàn bà trong em như con thú hoang ôm vết thương gào rú

Giữa đại ngàn, tự nhốt mình vào lồng sắt, quằn quại đau

 

Những lúc này, đàn ông các anh nói gì với nhau

 

KHÁNH TRINH

Sài Gòn, 12h07, 15/08/2015

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3740)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 10767)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
17 Tháng Tư 202112:36 SA(Xem: 332)
Trong cuốn tiểu thuyết tư liệu lịch sử Những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà, của Trần Mai Hạnh (đăng nhiều kỳ trên tuần báo Văn Nghệ từ số 12 ra ngày 18.3.2000), tác giả tưởng tượng ra cuộc đối thoại như sau giữa Trung tướng Ngô Quang Trưởng Tư lệnh Quân đoàn 1 và viên Tổng lãnh sự Mỹ tại Đà nẵng: “An Phran-xít xộc vào giữa lúc Trưởng đang hối thúc đám tay chân thân tín tiêu hủy tài liệu. Thấy An Phran-xít, Trưởng không trịnh trọng bước tới bắt tay như mọi khi mà chỉ cất tiếng chào: - Xin chào Ngài Tổng lãnh sự! Tôi tưởng Ngài đã ra đi. - Sân bay hỗn loạn. Không một máy bay nào lên xuống được. Người của tôi đi chưa hết. Không một ai giúp tôi. Tôi phải can thiệp và tụi lính của ngài đã xông vào hành hung tôi.
16 Tháng Tư 202110:26 CH(Xem: 281)
Vô cùng tiếc thương người bạn thời trung học / Ông NGUYỄN NHƯ HÂN / Sinh năm 1956. Quê quán: Hòa Hiệp Bắc- Liên Chiểu- Đà Nẵng /Đã từ trần vào ngày 13 tháng 4 năm 2021 / Hưởng thọ 66 tuổi Lễ an táng được cử hành vào ngày 18 tháng 4 năm 2021 tại Đà Nẵng Việt Nam
15 Tháng Tư 202112:27 SA(Xem: 275)
Chiếc xe gài số lui ra khỏi sân nhà, ngang mấy hàng lan Hoa Hậu và gốc nhãn đang đậu trái nhỏ li ti, thành chùm. Tôi hỏi: Xe nhà mình lúc đó là xe gì? Ba nói Con không nhớ sao? Tôi gấp lại dãi khăn tang trắng. Hôm mãn tang Ba, ở chùa về, tôi đã định đốt dãi khăn trong lò sưỡi. Tháng này trời Cali chưa chiều đã nhá nhem. Tôi để cuộn khăn trở lại bàn nhỏ cạnh đầu giường. Ba không còn ngồi trên ghế gần cửa ra vào. Trong phòng còn có mình tôi.
15 Tháng Tư 202112:16 SA(Xem: 324)
Trong số những «thắng lợi của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa» ..., tất nhiên có cả ngày 30 tháng 4 năm 1975. Do đó, xác định lại nó như ngày thất bại chính trị văn hoá bi thảm nhất của lịch sử dân tộc, chính là góp phần giải ảo một huyền thoại nguy hại, thức tỉnh những ai còn chút lương tri để suy nghĩ một cách thực tế và trách nhiệm về tương lai đất nước. Đây không thể là một chiến thắng chính trị, vì sau đó đất nước trở lại mô hình Bắc thuộc tưởng đâu đã vĩnh viễn trôi qua, dân tộc bị phân hoá trầm trọng thành bao mảnh đối kháng (Bắc / Nam, cai trị / bị trị, trong nước / ngoài nước, trong đảng / ngoài đảng). Đây cũng không thể là một chiến thắng văn hoá khi kẻ cầm quyền đã tự tay tổ chức sự tụt hậu về mọi mặt của quốc gia (giáo dục, y tế...), phá hủy nền đạo lý cổ truyền thoát thai từ các đạo giáo toàn nhân loại mà không thay thế nổi bằng bất cứ chủ trương, chính sách giáo điều nào.
15 Tháng Tư 202112:10 SA(Xem: 341)
LTS: Một năm rưỡi trước khi từ trần, tướng Trần Độ đã hoàn thành một tập nhật ký mà ông đặt tên là Nhật Ký Rồng Rắn: bắt đầu từ cuối năm 2000, viết xong tháng 5 năm 2001. Nhật ký Rồng Rắn là một bút ký chính trị trong đó, với tất cả tâm huyết, tác giả trình bày suy nghĩ của mình về các vấn đề chính trị của đất nước. Tháng 6.2001, Trần Độ vào Sàigòn thăm con và nhờ người đánh máy bản thảo. Ngày 10.6, ông đi lấy bản thảo, bản vi tính và sao chụp thành 15 bản. Trên đường về nhà, ông bị tịch thu toàn bộ các bản thảo và bản in chụp, xem là "tang chứng" của tội "viết và lưu hành tài liệu xấu". Cho đến ngày từ trần 9.8.2002, tướng Trần Độ không được trả lại nhật ký của mình. Trích đoạn dưới đây là một phần của nhật ký này. {theo tạp chí Diễn Đàn}.
14 Tháng Tư 20216:58 CH(Xem: 466)
Từ trung tâm Luân Đôn, hãng tuyển dụng do tòa báo X thuê gọi cho một nhà báo là tài năng của hãng BBS (Bờ bờ Sông) có trụ sở quốc gia đặt tại xứ Tô Cách Lan: “Này, bọn keo đó trả cô cậu bao nhiêu một năm?” “Dạ ngần này ạ”, tài năng đáp. “Cái gì? Thật chó chết! À, chỉ định nói là chết tiệt thôi, gấp rưỡi nhé?”, nhà tư vấn tuyển dụng bảo. “Ôi tuyệt vời ạ! Em đang trên mặt Trăng ư?,” tài năng đáp, ngất ngây.
14 Tháng Tư 20216:52 CH(Xem: 361)
Ngày tôi theo chồng đến thành phố này sinh sống, vì thường nhớ nhà nên tôi cũng thường khóc bởi cảnh vật nơi đây quá im lìm và hoang vắng đúng như cái tên Buồn Muôn Thuở mà người nào đó đã đặt. Tôi có nhiều bạn ở quê nhà nhưng ở thành phố này tôi chưa có bạn. Người bạn gái đầu tiên tôi quen là người Thượng còn rất trẻ tên là Sai Luông. Sai Luông một tuần một lần đem rau muống từ trong buôn làng của cô ra chợ Ban Mê Thuột bán. Sai Luông chỉ bán mỗi một thứ là rau muống thôi. Mỗi lần đi bán như vậy, Sai Luông gùi trên lưng hai mươi lăm bó, có đôi khi hơn được một vài bó. Tôi nghĩ, Sai Luông bán như vậy sẽ không được bao nhiêu tiền nên tôi thường mua ủng hộ mỗi lần ba bốn bó. Mua riết rồi Sai Luông và tôi quen nhau.
12 Tháng Tư 202111:48 CH(Xem: 352)
Thầy tôi là anh trai tráng trong làng, học cuối đệ nhất cấp, lớp đệ tứ, tức lớp 9 bây giờ, thầy về làng dạy học. Ngôi trường- đình làng đó cách xa với khu dân cư, nó tọa lạc trong khu đất rộng. Ban ngày, khu đó náo nhiệt với lũ học trò chúng tôi, quậy lên đó không khí của sự sống, vô tư hồn nhiên. Nhưng khi bóng chiều buông xuống thì khu đình đó bước sang một thế giới khác, thế giới của loài dơi, của lũ chim ăn đêm và là thế giới của sự tưởng tượng, hoang tưởng phong phú của con người.