- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,449,629

NHƯ CÂY QUÊN HOA MÙA CŨ…

01 Tháng Tám 20153:37 SA(Xem: 15791)
DMH- photo ANDY
Đặng Mỹ Hạnh- photo by Andy



1.

Sàigòn ngày trở lại.  Bầu trời nắng vẫn một màu bơ vơ.  Tôi đi giữa dòng người xuôi ngược, giữa những hàng quán, những ánh nhìn căng thẳng, giữa những bước chân vội vã.  Tôi nhìn Sàigòn vừa quen, vừa lạ - cái đã vỡ tan - cái mới dựng lên - tất cả đều xa khuất như không thể nắm giữ, cũng chẳng thể lìa bỏ.

Sàigòn và nỗi nhớ giăng mây, tôi giấu mưa đầy trong mắt.  “Chiều nhã nhạc, chỗ anh ngồi đã nghiêng hết nắng. Chỉ còn một mình anh bên ly cà phê.  Anh cần đốt một điếu thuốc, và để mường tượng khuôn mặt em sau làn khói mỏng.  Giờ đây, anh cảm giác mình bệ rạc như căn nhà ngói cũ, che nỗi đau sau bức tường rêu.  Anh lẫn lộn nỗi buồn và nỗi nhớ em.  Bao giờ em về?  Để Sàigòn và anh nguôi ngoai nỗi nhớ?...”

Những ngày ở Hải Sơn bên nỗi chờ đợi.  Tôi với những khoảng trống lúc đầy, lúc rỗng; lúc có, lúc không…  Một tình yêu màu hồng, đầy những lãng mạn màu tím.  Tôi pha trộn những màu sắc thi vị của tình yêu chỉ để khoả lấp những trống rỗng trong đời sống.  Tâm hồn tôi chỉ nhàu nỗi nhớ về Sàigon và anh.


2.


Tôi dắt chiếc xe đạp, thở gấp.  Niềm vui quàng ngang, quýnh quáng khi tìm được cái địa chỉ nhà anh.  Gặp mẹ anh, ngôn ngữ như đóng băng trong vòm miệng, suýt nữa tôi đã gọi anh bằng tiếng “Thầy Hưng” của thuở nào.

“Hưng có cuộc họp trong trường hôm nay. Mai cháu trở lại nhé!”  Mẹ anh giọng Bắc ngọt ngào.

Tôi tuột rơi niềm vui, rồi cụt ngủn trong mảnh tin nhắn lại, “Chiều mai em đến lại.”

Nhà Anh- Nhà Em- cách hai… chục đoạn đường dài.  Đạp bở hơi tai, anh lại vắng nhà.  Tôi nhìn cái bóng mình rớt dài trên mặt đường nhựa.  Sài Gòn vẫn nắng miệt mài.  Khi yêu.  Máu sôi, tim chín.  Nhưng chẳng biết bao giờ thì… tắt lửa.  Tôi đang rì rào lời yêu hay buồn giận vô cớ?


3.

Tôi thức dậy như chiếc đồng hồ hết pin.  Đêm Sàigòn ngột ngạt.  Giấc mơ mất ngủ.  Thời gian mất ngủ.   Tinh cầu cũng mất ngủ.  Chỉ vài ngày ở lại Sàigòn, tôi chẳng mong rấm rứt với một nỗi lòng như sa mạc.   Mẹ tôi lạc quan, “Con nhớ ghé thăm ông bà nội, ngoại, cô dì lần cuối.”

Tôi tìm tôi trong gương, mái tóc thề ngủ vờ rối rắm.  Sự chờ đợi làm trái tim tôi bồn chồn.  Nỗi buồn dát mỏng trên đôi guốc lộp cộp đi ra đi vào.

Chiều Thứ Bảy.  Tôi và cây kim đồng hồ giẫm lên nhau.  Chiếc áo màu mây, son môi thịnh hành màu sen hồng.  Cơn nồng nả của nắng Sàigòn, tôi nhoài lên cái bóng tôi, lả mệt.  Rồi cũng xong cái thủ tục “tạ từ” nội ngoại.  Ngày mai, con sóng biển đen mênh mông vô chừng, dạt trôi vùi lấp.  Đời đã thừa bi lụy, tôi chẳng muốn run thêm chi những tiếng kinh cầu.  Cái tin nhắn, chẳng biết anh có đọc để chờ đợi.  Mấy tháng xa anh, xa Sàigòn; nỗi buồn như con tằm cuốn kén, chờ ngày mọc cánh thoát thai.

Núi có lúc cũng u trầm, đa cảm.  Vẫn biết mình tự chọn tiếng “đau” trong bài thơ tình đã cũ.  Tôi lặng lẽ chất nỗi buồn, gắng giữ cho lòng mình đừng đắng,  “Tình yêu nào mà chẳng có nỗi buồn - nỗi buồn nào lại chẳng biết… lang thang.”  Tôi ca cẩm.

 


4.

Anh đón tôi trên bực cửa.  Ánh nhìn đầy những yêu thương tròn vành vạch.  Cơn nắng bên ngoài nhà anh hoe vàng, cắt vào hiên nhà những mảng vụn xéo xiên.

Anh nhích chiếc ghế lại gần, khẽ chạm vào tay tôi, “Anh thật tiếc, đã chẳng có mặt khi em đến.”  Hơi ấm trượt qua tay, tôi mang máng nỗi thẹn thùng, “Em chỉ muốn dành cho anh sự ngạc nhiên nên không báo trước,” tôi vờ hờ hững trong nỗi nhớ, bộ tịch với cuộc đời ngoài cửa sổ; những cánh hoa bay lưng lửng, trái tim tôi  xôn xao trong bình lặng.

Ly café anh vẫn đậm chất Sàigòn xưa.  Điếu thuốc tham lam cuộn tròn làn khói bạc.  Bỗng dưng một chiều Thứ Bảy, cơn mưa chiều tụ lại trong khoảnh khắc thật gần.

“Mưa giữ em lại rồi, ngồi đây tí nữa với anh. Kể anh nghe, em đã làm gì trong những tháng ngày xa anh?”

Tôi lấy ra cuốn Nhật ký trong cái túi xách da, “Em đã kể hết trong đây. Anh đọc đi!”  Tôi chỉ muốn viết cho anh, điều gì đó trong tôi- không rõ. Hôm nay - Ngày mai - và những ngóng chờ…

Anh nhìn tôi, ánh mắt màu mật ngọt dấu sau cặp kiếng cận đang cố thăng bằng cơn xúc cảm. “Anh pha thêm ly café nữa.  Đêm nay, anh sẽ thức thâu đêm để đọc hết những trang Nhật ký của em yêu.”

Tuổi thanh xuân tôi, và tình yêu đầu đời như những ước mơ của mây trời ngoài vuông cửa.  Lòng chợt dấy lên sự rộn rã ngắn ngủi.

Anh lại đi pha thêm ấm trà.  Tôi chống cằm, trầm ngâm liếc mấy cái bông cúc oai oải thở trong cái bình bông nhỏ; những xấp bài vở đang chấm dở, ngổn ngang trên mặt bàn.  Căn phòng mang vẻ mệt mỏi, bề bộn.  Có lúc, anh than vãn trong những cánh thư, “Đời sống như một sợi xích.  Đã có lúc, anh như một kỵ sĩ ngã ngựa.  Em biết đó, làm gì có cuộc đời bình thường - chỉ là cuộc sống - để mà sống thôi!”

Anh trở lại với ấm trà hôi hổi, háy mắt trêu, “Em cũng biết làm thơ khi buồn?!”

“Anh đừng tin mấy câu thơ thiếu ngủ ấy!”  Tôi đỏ mặt, lại vờ chăm nhìn vào một con mèo mũi trắng nằm thở khan trong xó tủ.

Anh gọi cô đơn là một mình, một bóng.  Tôi lý sự, “Một mình cũng đủ cả mùa yêu rồi.  Và yêu, hẳn nhiên anh sẽ chẳng còn cô đơn nữa.”  Anh kéo tôi lại gần, hôn lên tóc,  “Em bướng bỉnh, nhưng yêu thật thà.”

Bóng tối của màu café chưa tới.  Biên giới ngày và đêm loang loang trong mắt nhau.  Vòng tay anh siết tôi, như cây leo ôm lấy bức tường sầu.  Tôi đón nụ hôn đầu đời trên vành môi run run, đợi chờ cái quyện hòa thật chặt.  Trong vòng tay anh - giữa đời hư - mà rất thật. Tôi mềm như miếng xốp.

Lá thư, anh trao tay, chỉ vài ngày sau đó…

“… Em yêu có biết, từ lúc em từ biệt;  điếu thuốc cháy trên môi như một người bạn chết.  Anh đã mường tượng những dày vò ngày mai.  Anh sợ lắm một ngày, mình sẽ chẳng còn nhớ gì về nhau.  Như cây quên hoa mùa cũ. Rồi em, sẽ bỏ anh mà đi…” (*)

Về lại với Sàigòn, tôi tiễn mối tình đầu của mình ra sân bay.  “Anh gửi lại em nỗi nhớ trong cơn bất lực của định mệnh.”  Ôi tình yêu đầu đời của tôi đã thiên di về miền trời tuyết lạnh.

Tình xa lối nhàu, chỉ còn hình hài của những nụ hôn đau.  Tình yêu, giờ cũng chỉ là dấu chấm lặng cuối hàng.  Lựa chọn gì vào những điều mênh mông.  Khi cơn mê đã tan và màu mây xanh đã lãng?

Tôi lặng cho nỗi buồn an táng.   Ảo hoá tình yêu chỉ là đám mây trôi.  Rốt lại, nỗi đau là có thật.  Giữa những ngày buộc rời nhau, tình yêu - tựa những hạt mưa đắng mình trên lá…


 Đặng Mỹ Hạnh
(Và Những Mùa Yêu đã cũ.)
(*)  Anh sợ lắm một ngày
  Mình sẽ chẳng còn nhớ gì về nhau
  Như cây quên hoa mùa cũ
  Rồi em sẽ bỏ anh mà đi...
(thơ Nguyễn Văn)



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 2043)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 5951)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
06 Tháng Bảy 20153:00 SA(Xem: 2986)
Ngày 4/7/1407, tại Kim Lăng, kinh đô đầu tiên của Đại Minh từ 1368 tới khoảng năm 1421, Chu Lệ hay Đệ [Zhou Li] miếu hiệu Thành Tổ (Ming Zhengzu, 17/7/1402-22/8/1424) họp triều thần, chấp thuận lời xin của “1120” kỳ lão xứ Giao Châu [An Nam] hơn hai tháng trước là “con cháu nhà Trần đă chết hết không người thừa kế…. Giao Châu là đất cũ của Trung Hoa xin đặt quan cai trị, để sớm được thánh giáo gột rửa thói tật man di.” (1) Hôm sau, 5/7/1407, Chu Lệ ban chiếu thành lập “Giao Chỉ Đô Thống sứ ti” [Jiaozhi dutong tusi], một đơn vị quân chính cấp phủ hay tỉnh [Provincial Commandery]. (2) Và, như thế, sau gần 500 năm tái lập quốc thống dưới tên Đại Việt—hay An Nam, từ 1164/1175—nước Việt trung cổ tạm thời bị xóa tên.
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 223)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 579)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 559)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 605)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 792)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên
14 Tháng Năm 20209:02 CH(Xem: 567)
Ầu ơ ru lại ầu ơ / Mẹ tôi gánh nước trăng mờ bến sông / Chưa khôn mẹ đã theo chồng / Chốn quê mẹ gửi bụi hồng níu chân / Dây trầu non nhánh ngoài sân / Mẹ theo cha bước duyên trần từ đây /
14 Tháng Năm 20208:50 CH(Xem: 537)
những hạt mưa lớn từ cơn u uất tháng tư mộng du / vấp vào giấc mơ đóng kín cửa / ngã sóng xoãi / vỡ tràn trên mặt kính /