- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,761

NHƯ CÂY QUÊN HOA MÙA CŨ…

01 Tháng Tám 20153:37 SA(Xem: 17368)
DMH- photo ANDY
Đặng Mỹ Hạnh- photo by Andy



1.

Sàigòn ngày trở lại.  Bầu trời nắng vẫn một màu bơ vơ.  Tôi đi giữa dòng người xuôi ngược, giữa những hàng quán, những ánh nhìn căng thẳng, giữa những bước chân vội vã.  Tôi nhìn Sàigòn vừa quen, vừa lạ - cái đã vỡ tan - cái mới dựng lên - tất cả đều xa khuất như không thể nắm giữ, cũng chẳng thể lìa bỏ.

Sàigòn và nỗi nhớ giăng mây, tôi giấu mưa đầy trong mắt.  “Chiều nhã nhạc, chỗ anh ngồi đã nghiêng hết nắng. Chỉ còn một mình anh bên ly cà phê.  Anh cần đốt một điếu thuốc, và để mường tượng khuôn mặt em sau làn khói mỏng.  Giờ đây, anh cảm giác mình bệ rạc như căn nhà ngói cũ, che nỗi đau sau bức tường rêu.  Anh lẫn lộn nỗi buồn và nỗi nhớ em.  Bao giờ em về?  Để Sàigòn và anh nguôi ngoai nỗi nhớ?...”

Những ngày ở Hải Sơn bên nỗi chờ đợi.  Tôi với những khoảng trống lúc đầy, lúc rỗng; lúc có, lúc không…  Một tình yêu màu hồng, đầy những lãng mạn màu tím.  Tôi pha trộn những màu sắc thi vị của tình yêu chỉ để khoả lấp những trống rỗng trong đời sống.  Tâm hồn tôi chỉ nhàu nỗi nhớ về Sàigon và anh.


2.


Tôi dắt chiếc xe đạp, thở gấp.  Niềm vui quàng ngang, quýnh quáng khi tìm được cái địa chỉ nhà anh.  Gặp mẹ anh, ngôn ngữ như đóng băng trong vòm miệng, suýt nữa tôi đã gọi anh bằng tiếng “Thầy Hưng” của thuở nào.

“Hưng có cuộc họp trong trường hôm nay. Mai cháu trở lại nhé!”  Mẹ anh giọng Bắc ngọt ngào.

Tôi tuột rơi niềm vui, rồi cụt ngủn trong mảnh tin nhắn lại, “Chiều mai em đến lại.”

Nhà Anh- Nhà Em- cách hai… chục đoạn đường dài.  Đạp bở hơi tai, anh lại vắng nhà.  Tôi nhìn cái bóng mình rớt dài trên mặt đường nhựa.  Sài Gòn vẫn nắng miệt mài.  Khi yêu.  Máu sôi, tim chín.  Nhưng chẳng biết bao giờ thì… tắt lửa.  Tôi đang rì rào lời yêu hay buồn giận vô cớ?


3.

Tôi thức dậy như chiếc đồng hồ hết pin.  Đêm Sàigòn ngột ngạt.  Giấc mơ mất ngủ.  Thời gian mất ngủ.   Tinh cầu cũng mất ngủ.  Chỉ vài ngày ở lại Sàigòn, tôi chẳng mong rấm rứt với một nỗi lòng như sa mạc.   Mẹ tôi lạc quan, “Con nhớ ghé thăm ông bà nội, ngoại, cô dì lần cuối.”

Tôi tìm tôi trong gương, mái tóc thề ngủ vờ rối rắm.  Sự chờ đợi làm trái tim tôi bồn chồn.  Nỗi buồn dát mỏng trên đôi guốc lộp cộp đi ra đi vào.

Chiều Thứ Bảy.  Tôi và cây kim đồng hồ giẫm lên nhau.  Chiếc áo màu mây, son môi thịnh hành màu sen hồng.  Cơn nồng nả của nắng Sàigòn, tôi nhoài lên cái bóng tôi, lả mệt.  Rồi cũng xong cái thủ tục “tạ từ” nội ngoại.  Ngày mai, con sóng biển đen mênh mông vô chừng, dạt trôi vùi lấp.  Đời đã thừa bi lụy, tôi chẳng muốn run thêm chi những tiếng kinh cầu.  Cái tin nhắn, chẳng biết anh có đọc để chờ đợi.  Mấy tháng xa anh, xa Sàigòn; nỗi buồn như con tằm cuốn kén, chờ ngày mọc cánh thoát thai.

Núi có lúc cũng u trầm, đa cảm.  Vẫn biết mình tự chọn tiếng “đau” trong bài thơ tình đã cũ.  Tôi lặng lẽ chất nỗi buồn, gắng giữ cho lòng mình đừng đắng,  “Tình yêu nào mà chẳng có nỗi buồn - nỗi buồn nào lại chẳng biết… lang thang.”  Tôi ca cẩm.

 


4.

Anh đón tôi trên bực cửa.  Ánh nhìn đầy những yêu thương tròn vành vạch.  Cơn nắng bên ngoài nhà anh hoe vàng, cắt vào hiên nhà những mảng vụn xéo xiên.

Anh nhích chiếc ghế lại gần, khẽ chạm vào tay tôi, “Anh thật tiếc, đã chẳng có mặt khi em đến.”  Hơi ấm trượt qua tay, tôi mang máng nỗi thẹn thùng, “Em chỉ muốn dành cho anh sự ngạc nhiên nên không báo trước,” tôi vờ hờ hững trong nỗi nhớ, bộ tịch với cuộc đời ngoài cửa sổ; những cánh hoa bay lưng lửng, trái tim tôi  xôn xao trong bình lặng.

Ly café anh vẫn đậm chất Sàigòn xưa.  Điếu thuốc tham lam cuộn tròn làn khói bạc.  Bỗng dưng một chiều Thứ Bảy, cơn mưa chiều tụ lại trong khoảnh khắc thật gần.

“Mưa giữ em lại rồi, ngồi đây tí nữa với anh. Kể anh nghe, em đã làm gì trong những tháng ngày xa anh?”

Tôi lấy ra cuốn Nhật ký trong cái túi xách da, “Em đã kể hết trong đây. Anh đọc đi!”  Tôi chỉ muốn viết cho anh, điều gì đó trong tôi- không rõ. Hôm nay - Ngày mai - và những ngóng chờ…

Anh nhìn tôi, ánh mắt màu mật ngọt dấu sau cặp kiếng cận đang cố thăng bằng cơn xúc cảm. “Anh pha thêm ly café nữa.  Đêm nay, anh sẽ thức thâu đêm để đọc hết những trang Nhật ký của em yêu.”

Tuổi thanh xuân tôi, và tình yêu đầu đời như những ước mơ của mây trời ngoài vuông cửa.  Lòng chợt dấy lên sự rộn rã ngắn ngủi.

Anh lại đi pha thêm ấm trà.  Tôi chống cằm, trầm ngâm liếc mấy cái bông cúc oai oải thở trong cái bình bông nhỏ; những xấp bài vở đang chấm dở, ngổn ngang trên mặt bàn.  Căn phòng mang vẻ mệt mỏi, bề bộn.  Có lúc, anh than vãn trong những cánh thư, “Đời sống như một sợi xích.  Đã có lúc, anh như một kỵ sĩ ngã ngựa.  Em biết đó, làm gì có cuộc đời bình thường - chỉ là cuộc sống - để mà sống thôi!”

Anh trở lại với ấm trà hôi hổi, háy mắt trêu, “Em cũng biết làm thơ khi buồn?!”

“Anh đừng tin mấy câu thơ thiếu ngủ ấy!”  Tôi đỏ mặt, lại vờ chăm nhìn vào một con mèo mũi trắng nằm thở khan trong xó tủ.

Anh gọi cô đơn là một mình, một bóng.  Tôi lý sự, “Một mình cũng đủ cả mùa yêu rồi.  Và yêu, hẳn nhiên anh sẽ chẳng còn cô đơn nữa.”  Anh kéo tôi lại gần, hôn lên tóc,  “Em bướng bỉnh, nhưng yêu thật thà.”

Bóng tối của màu café chưa tới.  Biên giới ngày và đêm loang loang trong mắt nhau.  Vòng tay anh siết tôi, như cây leo ôm lấy bức tường sầu.  Tôi đón nụ hôn đầu đời trên vành môi run run, đợi chờ cái quyện hòa thật chặt.  Trong vòng tay anh - giữa đời hư - mà rất thật. Tôi mềm như miếng xốp.

Lá thư, anh trao tay, chỉ vài ngày sau đó…

“… Em yêu có biết, từ lúc em từ biệt;  điếu thuốc cháy trên môi như một người bạn chết.  Anh đã mường tượng những dày vò ngày mai.  Anh sợ lắm một ngày, mình sẽ chẳng còn nhớ gì về nhau.  Như cây quên hoa mùa cũ. Rồi em, sẽ bỏ anh mà đi…” (*)

Về lại với Sàigòn, tôi tiễn mối tình đầu của mình ra sân bay.  “Anh gửi lại em nỗi nhớ trong cơn bất lực của định mệnh.”  Ôi tình yêu đầu đời của tôi đã thiên di về miền trời tuyết lạnh.

Tình xa lối nhàu, chỉ còn hình hài của những nụ hôn đau.  Tình yêu, giờ cũng chỉ là dấu chấm lặng cuối hàng.  Lựa chọn gì vào những điều mênh mông.  Khi cơn mê đã tan và màu mây xanh đã lãng?

Tôi lặng cho nỗi buồn an táng.   Ảo hoá tình yêu chỉ là đám mây trôi.  Rốt lại, nỗi đau là có thật.  Giữa những ngày buộc rời nhau, tình yêu - tựa những hạt mưa đắng mình trên lá…


 Đặng Mỹ Hạnh
(Và Những Mùa Yêu đã cũ.)
(*)  Anh sợ lắm một ngày
  Mình sẽ chẳng còn nhớ gì về nhau
  Như cây quên hoa mùa cũ
  Rồi em sẽ bỏ anh mà đi...
(thơ Nguyễn Văn)



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 958)
Cũng gần một chục năm, khi tôi còn trụ tại trường tiểu học Washington. Văn phòng của tôi chuyên về nghiên cứu và hướng dẫn phụ huynh trong việc giáo dục nhi đồng. Có một ngày, một cô giáo( ở đây dạy mẫu giáo hay trung học cũng phải tốt nghiệp ít nhất là cử nhân và trung bình là cao học về giáo dục hay chuyên ngành về sư phạm). Cô ấy gõ cửa văn phòng của tôi và hỏi tôi có thể giúp đở cô ấy không?
27 Tháng Mười 202012:02 SA(Xem: 933)
Nàng vốn tính mơ mộng và lại sống khép kín nên không đi đâu ra khỏi nơi chốn mẹ sinh ra mình. Hồi nhỏ nàng hay chép thơ, chép nhạc và đọc những gì mà cho là hay hay thì chép vào tập giữ làm kỷ niệm. Hồi đó nàng khoái cái câu: " Sống là để nuối tiếc dĩ vãng, chán nãn hiện tại và mơ về tương lai". Bây giờ nhờ có gu gồ, có fb luôn nhắc nhở phương cách sống đúng là "phải luôn sống trọn vẹn trong hiện tại, quên đi quá khứ và đừng lo cho tương lai" ngồi ngẫm lại nàng thấy hồi xưa sao mình khờ đến vậy ...
26 Tháng Mười 202011:55 CH(Xem: 677)
Thời gian ơi! có hẹn hò? / Bỗng dưng gõ cửa con đò bến xưa / Vạt chiều hương nắng lưa thưa / Thênh thang gót bước gọi mùa dấu yêu
26 Tháng Mười 202011:50 CH(Xem: 507)
Phiên toà xử người dân Đồng Tâm cùng cái án tử hình, chung thân dành cho con cháu cụ Kình đã phủ xuống tâm trạng u ám cho tất cả chúng ta. Nhưng sự việc không dừng ở đó, công an đã bắt giam nhà báo Phạm Đoan Trang, đồng tác giả của ấn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”. Đây là một ấn phẩm song ngữ Anh-Việt nhằm công bố với dư luận quốc tế về tội ác của lãnh đạo CS trong vụ án tranh chấp đất đai với người dân tại Đồng Tâm.
22 Tháng Mười 20203:25 SA(Xem: 630)
“Diều Hâu” là biệt danh ông bác sĩ đặt cho tính hiếu chiến của tôi. Xem ra ai cũng có vẻ bực bội về những tin tức xáo trộn ở Sài Gòn. Ông tiếp: - Tụi sinh viên có đứa nào bất mãn, Diều Hâu cứ việc hốt hết đem lên căn cứ 7 giao cho tôi. …/ Cầm lấy ly rượu như muốn bóp vỡ trong tay, thiếu tá Bính giọng gay gắt hơn: - Cứ để tôi thì khỏi cần tốn phi tiễn với lựu đạn cay. Chỉ cần mấy cỗ đại liên trí mấy đầu phố. / Xem ra chính trị đã làm phân hóa giữa chúng tôi. Rồi ông quay sang hỏi ông Bác sĩ: - Sao Docteur Zhivago, ông nghĩ sao về tụi sinh viên tối ngày chỉ biết có biểu tình phá rối ấy? (Mặt Trận Ở Sài Gòn, tr. 27-28) Nếu ngược về năm 1971-1972, đọc đoạn trên thì tôi sẽ rất bất mãn với thái độ của mấy ông quân nhân này. Dạo đó tôi đang là sinh viên năm thứ hai Luật... Hồi đó chúng tôi rất không ưa, hơn nữa còn gọi là -đám lính cảnh sát đàn áp- biểu tình. Ngày ấy, với bọn chúng tôi, dường như hình ảnh sống có lý tưởng là phản chiến...
21 Tháng Mười 202012:52 SA(Xem: 638)
Chắp tay mười phương xanh vô lượng / Đêm hạ nồng sẽ đập cánh bay lên / Phù sinh trôi, phù sinh trôi ngất ngưởng / Bát trăng đầy vừa chạm giếng mưa nghiêng.
09 Tháng Mười 202011:23 CH(Xem: 819)
Vô cùng thương tiếc khi nhận được tin : Nhà thơ NGUYÊN MINH PHÚC / Vừa tạ thế ngày 04/10/2020 tại Kiên Giang Việt Nam.
09 Tháng Mười 202010:43 CH(Xem: 806)
Vô cùng thương tiếc / khi hay tin nhạc mẫu và thân mẫu của hai thân hữu / đại diện cho Tạp Chí Hợp Lưu tại Virgina Phạm Đăng Khoa và Nguyễn Thanh Thúy: Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê, Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
09 Tháng Mười 20209:25 CH(Xem: 875)
Cụ Bà Quả Phụ Phêrô Nguyễn Đình Phê / Nhũ Danh MARIA TRẦN THANH SA / Sinh mồng 6 tháng 6 năm 1935, tại Ninh Bình, Việt Nam / đã an nghỉ trong Chúa lúc 7:00 tối Thứ Tư, mồng 7 tháng 10 năm 2020 / tại bệnh viện MEDSTAR Southern Maryland / Hưởng thọ 85 tuổi
07 Tháng Mười 202012:40 SA(Xem: 1157)
Phủ Tây Diêm Vương đèn xanh lét. Tổng ma đầu mặt trắng như bôi vôi. Toàn thân cũng trắng xóa. Trắng từ đầu đến chân. Ngồi trầm tư trước bàn. Trên bàn trống trơn nhẵn thín, không có một thứ gì. Tổng ma đầu cứ ngồi yên như thế rất lâu. Rất lâu… Đầu lĩnh ma lướt vào nhẹ như gió sông Nại Hà. Khác với Tổng ma đầu, Đầu lĩnh mặt đen như sắt nguội. Đầy nếp nhăn nhúm dọc ngang, mắt lập lòe đỏ đọc. Khúm núm...