- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
265,263

THƠ ĐÔNG DUY

07 Tháng Bảy 20153:38 SA(Xem: 23952)

 

DONG DUY
Đông Duy - ảnh ĐH 2015



LTS: Đông Duy là bút hiệu của Hoàng Kiếm Nam. Ông là nhà thơ, nhà văn, bên những sáng tác văn chương , ông còn có nhiều tác phẩm về hội họa và ca khúc, đồng thời cũng là nhà báo kỳ cựu trong làng báo Việt Nam ở hải ngoại. Chúng tôi xin hân hạnh gởi đến quí bạn đọc và văn hữu những thi phẩm của thi sĩ Đông Duy Hoàng Kiếm Nam.

 

Bão Rớt Cuối Mùa

 

Tôi sống những ngày hồn ủ trên mây

Không yêu thương chẳng giận hờn thù nghịch

Bão rớt cuối mùa trời bỗng chuyển đìu hiu

Em đã rất xa mà nghe chừng gần lắm

Vàng thời gian hiu hắt những chờ mong

Chờ mong gì một thời mây vương núi

Núi đợi mây hay mây gọi núi về

 

Tôi sống những ngày gối mộng thanh xuân

Xưa, phấn hương nồng nàn trong nỗi nhớ

Một nơi nào, môt lần đó, một phút giây

Thơm nắng gió em và ta cùng mộng ảo

Vẫy tay chào,  ta vào cuộc lênh đênh

Níu bước thời gian xanh, ôi mầu xanh kỳ diệu

Che vết người mù trong cõi nhân gian

 

Tôi sống những ngày hồ như mình vẫn sống

Ngó quanh co nhìn lại vẫn thường thôi,

Tháng nối ngày, năm tiếp lối thiên thu

Cứ thế nhé êm êm vào tịch mịch

Có gì đâu, tiếc gì đâu, sao lẩn khuất không rời

Có hôm nay, 

đời vẫn trôi êm như một liều thuốc lú

Có ngày mai,

 bàng hoàng

Chiều tắt nắng rồi sao ?

 

 

 

KHÓI ĐÃ VÀO MẮT EM

 

Có điều gì đang vỡ vụn trong anh

Niềm tuyệt vọng quẩn quanh nơi nào đó

Sao nói được thành lời

Những cát khô rã rời chờ gió cuốn

Đã hoá thân trong một cuộc phân ly

Và gió nóng

Làm khô  làn môi vào những buổi trưa hè

 

Gây phút đó anh đã nói với em những điều gì nhỉ

Có thể những lời yêu

Hay những lời tâm sự

Hay những chuyện bâng quơ

Câu truyện hoang đường nào ngày xưa anh còn nhớ

Buổi trưa nào ấu thơ mộng ảo trùng trùng

Cánh chim kia chở anh vào vạn dậm trời xanh biền biệt

Những góc biển chân trời

Những vương quốc của một loài chim tự do

Nơi bãi lầy lau sậy hoang vu miền nhiệt đới

Hay cao vút đỉnh  cột buồm những con tầu ma

Trôi dạt hàng ngàn triệu năm

khắp các miền đại dương cồn sóng

 

Mùa hè buồn quá,

Buồn quá

Có thể anh sẽ nói với em,

Tầm thường thôi,

Như mọi người

Rồi cũng tầm thường thôi,

Một góc đời nào đó,

Hẩm hiu mái nhỏ che trời,

Em sẽ đợi...

Lặng lẽ tháng ngày như viên sỏi nhẵn

Anh sẽ cúi đầu

Mòn áo cơm,

Mỏi mòn như củi mục

Mỏi mòn lệ nến khóc tàn phai

Vẫn phải thắp lên

Huy hoàng hay bé mon

Rọi vào hư không những mộng hiền

Làm anh run sợ

Có điều gì đang vỡ vụn trong anh

Thả buông trôi cùng  cơn bão cát

Để cuồng phong đưa đẩy tới chân trời

Dù chẳng phải cánh chim trời huyễn hoặc ấu thơ

Chở mộng ảo trùng trùng

Như anh kể

Có trời xanh, biển lớn,

những bến bờ xa lạ cuối chân mây

 

Còn lại này Em, lời cuối

Thôi đành, hạt cát nhỏ phiêu liêu

 

Cho anh xin,

Muộn phiền đã chở lời lên khóe mắt

Cách chia nào không bóp nghẹn con tim

 

 

TRONG TRÍ NHỚ ANH


Có trong trí nhớ anh

Một lúc nào đó em khóc dịu dàng

Bão rớt thổi về từ một núi rừng mịt mù ký ức

Yêu em

Lòng anh hoang sơ như ngọn cỏ

Như là sầu đông khô vàng trên những lối lặng câm

Bâng khuâng một ngày đời như mây nổi

Như đã ngàn năm

Thêm một ngày

Một ngày yêu em mê mải

 

Có trong trí nhớ anh

Một chỗ nào đó ta đã qua

Một chỗ trong cuộc đời nho nhỏ

Của chúng ta,

Của chúng ta trong nhau

Trong trái tim anh

Trong trái tim em

Một ngày còn âm thầm gõ nhịp

Nhịp  âm thầm

Ngày tháng vẫn đong đưa

 

Có trong trí nhớ anh

Thân thể em một đời ta mục rữa

Đời có gì buồn,

Đời có gì vui

Đời có em có mưa thả mù trên thung lũng xám

Khói thuốc tần ngần bỗng đứng lặng câm.

Như có em

Lệ nhỏ âm thầm

Ngày mai

Ôi ngày mai nào có ra gì

Thôi quên đi em

 

Có trong trí nhớ anh

Său đêm là một ngày.

Ngày hồi sinh gối chăn ấm êm như cổ tích

Nắng đã muộn màng sao vẫn tưởng chiêm bao

Trong tóc rối em một đời ta vô định hướng

Đời rất tình cờ thôi cũng thả trôi sông

Rồi sẽ một ngày ta xuôi về nơi nào đó

Yêu em

Yêu em

Như rong rêu xa dấu mặt trời

 

(Đà lạt 1963-Cali 1975)

ĐÔNG DUY

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 62999)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 59582)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 56769)
Gió vi vu làm nền cho lời ca thánh: ...”Nhờ công ơn lân tuất của Chúa ta, Đấng đã từ cao cho 'Mặt trời mọc' đến thăm viếng. Và soi sáng cho những ai còn ngồi trong u tối và trong bóng chết, để dắt chúng ta trên con đường an lạc.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 73285)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 89638)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 120382)
Thạnh móc trong túi ra một miếng vải được buộc túm chặt bằng lạt tre, cẩn thận gỡ sợi lạt. Một dúm muối hột đen bẩn hiện ra. Thạnh trân trọng, nâng niu múc, vừa chẵn được hai thìa, đổ vào bát của Tường.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 103630)
Dực đã đi rất đỗi nhẹ nhàng. Dực đang chỉ chạm khẽ mũi giầy vào bậc thang gỗ. Cảm giác Dực đang bay. Bậc cầu thang nâu bóng mầu thời gian, nâu bóng rêu phong những kiếp người hình trôn ốc. Có người đang nhìn Dực, nhiều người đang nhìn Dực. Họ kinh ngạc trân trối ngóc đầu lên những bậc cầu thang gỗ.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 90144)
Chồng tôi hành nghề kỳ quặc: Kiểm tra trí nhớ của con người. Lấy anh tôi mới khám phá, anh thường xuyên theo dõi những giấc mơ của mình. "Em có thai phải không?" Sau tháng đầu tiên Công đã dọ hỏi. Tôi lắc đầu tươi tỉnh. Giấc mơ đêm khuya còn sáng hồng bụ bẫm bắp chân hài nhi. Tôi biết chắc tôi chưa có mang, nhưng làm sao Công biết tôi đã nằm mơ thấy đứa trẻ? Sáu tháng hạnh phúc trôi qua như gió hắt mặt hồ.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 26120)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
23 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 103406)
Tin từ quê hương cho biết tin vui cuối cùng nguyên văn, “các vị lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên Huế và Thành phố Huế đã hứa cấp... khoảng một ngàn mét vuông đất để xây dựng Khu lưu niệm” Trịnh Công Sơn. Tin cũng cho biết Nhà Nước, cũng như thân nhân Trịnh Công Sơn, không dính líu gì đến việc xây dựng và nội dung trưng bày khu lưu niệm này.