- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
248,080

THƠ PHƯƠNG UY NHỮNG VỆT VỤN QUA NGÀY

26 Tháng Năm 20151:56 SA(Xem: 22377)

Noellosvald 5
Ảnh NOELLOSVALD



những vệt vụn qua ngày

 

ngày mục rỗng 
thở than chủ nhật lộn xộn
ngất ngư một mớ hình hài
tôi rỗng tôi vô cực
níu lời khổ tận cam lai
đêm mớ ngày níu nắng
tôi mớ tôi níu sợi tầm gai
câu nhật tụng chưa thuộc
em không về
buổi sáng xám màu phai

 

trượt theo nấc đêm 
ánh sáng
vớt phù du không màu
cơn thôi miên trượt ngã
quá một vòng ôm nhau

 

chủ nhật già nua màu xám
tôi con lắc ngã nghiêng đời
đêm tôn nghiêm níu gọi
về đi một cõi rong chơi


tôi vớt tôi mùa ngược nắng
mang bão bùng đi qua
chớp bể mưa nguồn biến động
tôi còn chấp chới phong ba

 

em về vùng không gió
tôi níu phù du đã già
úp mặt cầu vồng không tuổi
nghe mùa mải miết xa

 

 

trên chiều rơi của gió

 

 tự vẽ chân dung mình
khi ngồi
trên chiều rơi
nghe gió hát nhịp buồn
hun hút
lòng sâu
rỗng toang hoang
ngày trắng như mất máu

 

nhắm mắt
vẽ em không hình hài
bằng sợi gió rơi
chiều âm vô cực

 

ĐÃ DẦN IM LẶNG IV

 

những bóng cây trần truồng nhảy múa trong ánh trăng mười sáu dàn dụa trên khung trắng, hầm hập tràn trề, những tiếng nói bị nung chảy trên tay, va vào nhau ngọt như hơi thở của em hòa tan như viên giảm đau trước khi tôi kịp chạm vào, chỉ còn tiếng ve nhưng nhức trôi trên nền toan trắng vào vô tận mùa hè


những bông mây đang nở hoa trên cao, chờ đợi đột quỵ của mùa mưa mới bằng ánh mắt mê sảng trong lớp lớp mù hơi nước, mây bước ra như từ cổ tích, trò chơi cút bắt không còn dành cho đứa trẻ không kịp lớn, mãi mãi làm sao anh có thể tìm ra em sau tất cả những khốc liệt cuộc người


trong bóng trăng dị mộng với những cơn gió mang lửa mặt trời, em đã mê sảng bằng những thập kỉ nói mớ, những câu nói đúc trong khuôn được quăng bừa bãi trong học bàn , hô to những khẩu hiệu đã lỗi mốt, nỗi buồn đã lên men sau những mùa chín nẫu, hợp chất say nồng không phải ai cũng muốn nếm thử, ế ẩm tan theo cơn lạnh bất lực cuốn gói ra đi từ mùa đông trước


đêm mất ngủ triệu hồi những khúc vô thanh, chảy loang ra như lớp nước nguồn giữa hai quyển manti hối hả dâng từng giọt cuối cùng chúng ta đã nhớ về nhau trong những giọt cuối cùng hối hả chảy mặn đắng như giọt mật trái cây từ thuở hư vô, rốt cùng cũng chỉ còn đêm trẫm mình trong ánh trăng lọc qua màu lửa .

 

 

PHƯƠNG UY

(Tháng 5 -2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 20225:48 CH(Xem: 982)
Thiếu tá Hân lấy lại tư thế ngồi trước vô lăng một cách điệu nghệ như chứng tỏ cho người bạn dạy lái xe mà anh hình dung đang ở bên cạnh rằng: “Cậu xem, “tay lái lụa” của tớ đã đạt tới trình độ nghệ sĩ chứ không phải là anh thợ lái - dù là thợ lái chuyên nghiệp cho ba tớ trước đây hay cho tớ hiện giờ…”.
01 Tháng Tám 20228:19 CH(Xem: 1036)
không viết nổi bài thơ tình / nào khó / mặt trời ngừng quay mặt trăng thôi đẩy thuỷ triều lên xuống / vẫn yêu / đi năm trăm dặm tìm em / không hề biết khát / khuôn đã có từ lâu
01 Tháng Tám 20227:00 CH(Xem: 1008)
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu…được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn.
01 Tháng Tám 20226:43 CH(Xem: 996)
người năm xưa về lại năm nay / những người năm nay tháo chạy / mồ hôi chiếc cột đèn rúc rích / nào đâu nước vẫn qua cầu
01 Tháng Tám 20226:34 CH(Xem: 1012)
Trong cái thời buổi “Mạt” đủ thứ này, biết bao hiện tượng được gọi là “văn hóa” giống như “Huyền thoại” liên tục nảy nở, khiến thiên hạ khóc dở mếu dở, cười trong chua chát, thậm chí lo âu và hoảng sợ đến thót tim…
28 Tháng Bảy 20225:39 CH(Xem: 1052)
trên xứ sở của dối trá / công lý đội chiếc mũ tàng hình / quan tòa làm xiếc / đi dây trên núi tiền loảng xoảng / và thay vì tiếng vỗ tay / ngày cũng như đêm / là tiếng khóc của dân lành / áo in hai chữ oan khiên /
28 Tháng Bảy 20225:29 CH(Xem: 1046)
Ông Đình ngồi bên lan can tầng một, với be rượu đế Gò Đen, một đĩa đậu phộng. Dưới chân là con đường Đào Duy Anh, quận Phú Nhuận, có hàng cây sao thấp thoáng mấy con sóc nhí nhảnh chuyền cành, thỉnh thoảng xòe đuôi dài đú đởn với nhau. Chúng không quan tâm đến xe cộ như dòng thác lũ cuồn cuộn chảy. Thói quen uống rượu một mình với đậu phộng rang, có từ hồi tham gia kháng chiến chống Pháp trên đất Bắc. Quê ông, một tỉnh cực Nam Trung bộ, nắng gió nên ít người nhâm nhi ly rượu với lạc rang như ở Thủ đô. Năm nay ông đã 82 tuổi, có năm mươi năm làm nghề, ông đã tham gia khai quật hàng trăm ngôi mộ cổ. Về hưu đã lâu, nhưng nhờ vốn kiến thức, ông vẫn được mời tham gia vào những đợt khảo cổ. Ông thông thạo chữ Pháp, chữ Hán, ngôn ngữ rất cần cho việc khám phá thư tịch cổ.
27 Tháng Bảy 202212:25 SA(Xem: 1170)
Sáng sớm, ông bác sĩ quản lý vào phòng báo tin: sau khi hội ý với các bác sĩ chuyên khoa, tất cả đồng ý để tôi xuất viện vào trưa hôm nay và một tháng sau trở lại tái khám. Thú thực, tôi mừng lắm, nghĩ mình đã được sinh ra lần thứ ba! Lần đầu, vào lúc khởi diễn cuộc Thế Chiến Thứ Hai, Mẹ sinh tôi tại một làng quê thuộc Tỉnh Hải-Dương, miền Bắc Việt-Nam; lần thứ hai cách đây bốn mươi năm, là lúc tôi được phóng thich khỏi trại tù Vĩnh-Quang, một trong những nơi giam giữ các sĩ quan miền Nam, dưới chân núi Tam-Đảo thuộc tỉnh Vĩnh-Phú, cũng tại miền Bắc Việt-Nam. Và lần này, lần thứ ba được sinh ra, là ngày tôi xuất viện, sau một thời gian trị liệu nhiều “gian khổ”, “cam go” tại một bệnh viện nổi tiếng ở Houston, Texas.
21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 1205)
Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.
21 Tháng Bảy 202211:32 SA(Xem: 1253)
Tôi hiểu nỗi thất vọng, sự đau lòng của em sau đợt thi năng khiếu chuyên ngành đạo diễn vừa rồi; và mọi lời an ủi lúc này là vô nghĩa. Tôi chỉ có đôi dòng tâm sự may ra có thể giúp em bình thản lại, dù lúc này có thể một số người thân gia đình em đang bĩu môi: “Ai bảo cứ khích nó đi vào cái nghề "chân không tới đất cật không tới trời", mơ mộng viển vông! Kỹ sư, bác sĩ còn chẳng ăn ai, nữa là cái nghề “đào giếng” (nhại vui cách nói của người miền Trung Trung Bộ)…