- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,448,025

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ VÀ NHỮNG BÀI THƠ THÁNG GIÊNG

04 Tháng Ba 201510:41 CH(Xem: 14331)
NHNam
Ảnh Nguyễn Hoàng Nam

1.Di ngôn của nắng

Nắng đã vào mùa giêng hai
em bắt bóng vợi nhớ nhung đượm màu lửa hạ
đường xưa giờ xa quá
ngong ngóng gì mà trượt ngã qua mình

Sông vẫn trôi bèo vẫn dạt lênh đênh
một góc nhỏ vẫn dập dềnh nỗi nhớ
chẳng phải câu hẹn hò người đi người ở
mà buốt lòng, tay vợi lấy bàn tay

Trời bây giờ đã quá màu tháng hai
nắng nhạt thếch chẳng đơm mầm hôm bữa
lời thương yêu trôi theo mùa mưa rữa
ở nơi nào chẳng động đậy cỏ cây

Nắng chần chừ đôi má đỏ hây hây
viết di ngôn lên xuân thì con gái
đừng trôi nhé, ừ đừng trôi vội nhé
ngày nắng xanh lộc biếc ruộm sau hè

 

2.Thơ là của người

"Có gì mà thơ của người đàn bà không viết nổi như vậy "

thơ vẫn xanh rờn cỏ cây
và vàng khi mùa thu khấp khởi

Thơ nghe
buồn hắt hiu trên rừng cây vừa mới
gieo những hạt giống mùa

Thơ đợi
mấy chục năm ròng mong mùa gió thổi
gió kể chuyện xa xôi
câu chuyện năm mươi người con theo biển lặn tìm trời
năm mươi người con lên non tìm đất mới
có gì đâu
có gì đâu
cánh chim chiều vẫn nghiêng rơi hoàng hôn giữa chặng
những người đàn bà những người đàn ông lượm lặt
chuyện vui buồn
chuyện trăm năm
bỏ quên những lời thóa mạ từ cơn sân si cũ
bỏ quên hình hài từng khớp xương chồi nhũ
như bóng núi chơ vơ

Và ngàn năm thơ kể
chuyện cổ tích ở trần gian đợi chờ

 

3.Như thơ

chẳng thờ ơ
thơ cảm thấy tức giận và khó thở
bởi thơ đang xếp hàng chờ chực giấc mơ

Ngày thơ đi qua cái cổng làng
thơ ngửi thấy cái mùi sơn mới
những ngọn cờ bay phơi phới
đến lạ lẫm những con đường
thơ không còn thấy ngôi chợ quen, gốc đa giếng nước sân đình
cả miếng trầu thơm phưng phức
thơ bối rối
tìm lại đôi mắt của mình

Và thơ trôi
giữa con sông vét cạn bến bồi
lòng tấp vào bến lở
dòng sông ngạt thở hay câu thơ ngạt thở
nghe tiếng sóng quơ
nghe tiếng ơ hờ
dật dờ
bên dưới những câu thơ đã chết

4.Lời khuyên của hoàng hôn

Nằm trên đỉnh núi

Đừng buồn
đừng đau thắt trong cái dạ dày
của bạn
sự chờ đợi cho điều có thể
giới hạn
khi ánh mắt đi lạc vào nhau
để biết rằng cuộc sống có vô vàn điều không chắc chắn

Lời khuyên của hoàng hôn
thật can đảm
trên đôi cánh của loài chim
bay
hoàng hôn đánh rơi nỗi buồn xa ngái
chưa kịp sum vầy

Bình minh định dạng cho niềm hạnh phúc mới
bỏ quên đêm
bỏ quên lời khuyên của hoàng hôn
trên giọt sương lấp lánh

5.Chỉ có sự im lặng

như vẻ núi suy tư
như vẻ sông đang chìm với sóng
và người ta quên
có thể mẹ đất bị chứng lãng tai

sóng vẫn trãi hình hài
qua những mùa xuân cũ
sóng vẫn hoài về một mùa xuân chưa trổ về dốc lũ
xiết trắng màu tàn đêm

" Ai về Bến Ngự..
Ai về Văn Lâu..."
mùa xuân vừa thở ngạt sầu
nuốt đôi dòng lệ đắng trần gian phôi

 

6. Một ngày thơ bị tra tấn

trên khán đài
khi vầng trăng vừa soi mình
vào đêm
điều linh thiêng vừa bị nguyền rủa
trong những đôi mắt vừa mở
tròn xoe
rất nhiều bài thơ bỏ mình đi biệt xứ

Từ ấy những câu chữ của thơ vô gia cư
chẳng biết được điều ấm áp
mỗi khi chiều về

7.Tôi gác cuốn sách đầy ma lực

lên giấc ngủ
giấc mơ tạc hình thù
những gương mặt của chữ khoác mái tóc bạc phơ
trong tấm menu
đang háo hức
chờ đợi
ở đấy có sự lựa chọn cho tuổi thơ
từ những sợi dây quay vòng
như những dãi cầu vồng
quyến rũ

Những gương mặt chữ bắt đầu ẩn dụ
màu xanh
cho những câu tục ngữ
dài và ngắn
để khỏa lấp sự trống vắng
khi đôi mắt chẳng kịp mở ra

Và giấc mơ tự mình ăn tối
bằng những con chữ có mùi vị ngon lành
khi đêm vừa mở tiệc sâm panh

 

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
Ý kiến bạn đọc
05 Tháng Ba 20155:37 CH
Khách
Quá hay lun
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Giêng 20209:23 CH(Xem: 1363)
Khi tôi vừa bước lên cầu thang thì bất chợt nghe tiếng đàn piano vọng xuống từ trên tầng hai của căn chung cư, tiếng đàn vang lên từng khúc gãy nhịp tạo ra một thứ âm thanh rời rạc nghe chói tai khiến tôi đứng khựng lại, và trong một thoáng suy nghĩ, tôi đoán chắc tiếng đàn ấy là của một người đang mầy mò học đàn. Nhiều lần đến chơi với Quân tôi không thấy trong nhà nó có bất cứ một loại nhạc cụ nào, nhưng tình cờ hôm nay nghe được tiếng đàn khiến tôi ngạc nhiên.
22 Tháng Giêng 20209:14 CH(Xem: 1090)
dù gì cũng đứng một mình cạnh cây bông giấy / với hoa đỏ muộn màng mùa đông / hoa nở muộn là hoa mang ý nghĩa…/ ngày đầu năm gió thật lạnh / khoảng trống trước mặt thật lớn / tiếng động mùa đông tràn qua ô cửa hé mở như trái tim / mắt em bé long lanh như mặt trời / nhìn thật nhanh như lưỡi dao thật sắc / cứa vào ký ức / cứa xong rồi ra đi
22 Tháng Giêng 20208:57 CH(Xem: 1469)
Ta hỏi đá / đá cứ lặng thinh / Ta hỏi mây / mây bay mãi vô tình / Ta hỏi mưa / mưa ngập ngừng không nói / Ta hỏi gió / gió trối trăn tình đôi
22 Tháng Giêng 20208:09 CH(Xem: 1425)
Cơm nước tắm rửa xong, bọn trẻ đã lên giường thì ba nhân dắt nhau ra vườn nói chuyện. “Mà thực ra tao cũng đếch biết nói thế nào. Một đằng người yêu cũ, vợ cũ tuy chưa có con chung nhưng tình sâu nghĩa nặng từ thủa còn thơ. Vả lại cổ đã tuyên bố nếu tao hắt hủi mẹ con cổ, cổ sẽ ôm cả hai đứa nhảy xuống sông Tiền cho khuất mắt. Cái vụ này thì dám lắm, tao chơi với cổ từ nhỏ tao biết tính mà. Còn cô Hồng cũng nói, em đã bán hết nhà cửa ôm cả ba đứa con máu thịt của anh vào đây rồi, anh có định đem chúng ra ngoài đường bỏ là tùy! Rối ruột quá đâm cùn, tao bảo hai bà là, tôi cán bộ đảng viên nên không được hai vợ, tôi chỉ được chọn một. Hai bà tự đàm phán với nhau. Xong rồi thì một bà vào buồng với tôi, một bà ngủ với con!” “Thế rồi sao?” “Hai bả rì rầm ngoài vườn khuya lắm. Tao đã thiếp đi rồi thì thấy vô buồng. Cả hai! Một bà vào nằm trong. Một bà nằm ngoài. Tao nằm giữa.” “Ái chà chà! Trò chơi ba người, bánh mì kẹp pa tê à! Sướng nhất chú!” “Tầm bậy! Sướng cái khỉ khô"...
22 Tháng Giêng 20205:31 CH(Xem: 1229)
Tôi nghe mùi xuân chín / Thoảng trong gió chiều nay / Như mùi hương da thịt / Ẩn sau những khuy cài
22 Tháng Giêng 20205:19 CH(Xem: 1292)
Quẳng đôi giày cũ, cuối năm / Đụng thằng bạn nối khố nằm cầu may / Ngoài vườn lá rứt cành bay / Cứ về đâu đó từ rày biệt li
14 Tháng Giêng 20209:22 CH(Xem: 1605)
Thiện có một căn nhà cho thuê. Cách đây lâu lắm, năm nào Thiện không còn nhớ rõ, chỉ biết lúc ấy mẹ anh quan tâm đến cuộc sống tương lai của cậu con trai út vô lo nên bà đã cẩn thận dặn dò anh. Mẹ anh bảo: -Thiện à. Con đã lớn khôn rồi, không còn bé nhỏ nữa, phải biết lo cuộc sống tương lai, mẹ muốn con mua một căn nhà để sau này khi con lập gia đình có chỗ ăn chỗ ở đàng hoàng. Ông bà ta thường nói “ An cư mới lạc nghiệp ”. Nghe con. Nghe mẹ nói Thiện chỉ cười cười không tỏ vẻ lời khuyên của mẹ có sức thuyết phục đối với anh.
14 Tháng Giêng 20208:23 CH(Xem: 1159)
Ngày hôm qua hay là ngày hôm nay / Ngày sinh đôi như giọt nước vơi đầy / Ta hóa thân bình yên làm cổ máy / Vô hồn đi, vô hồn ở lại đây
14 Tháng Giêng 20205:59 CH(Xem: 1612)
Bài viết này gửi tới 92 vị Đại biểu Quốc hội của 13 tỉnh Miền Tây, mà chúng tôi kỳ vọng quý vị như một toán đặc nhiệm – task force, trong quyền hạn có thể phản ứng nhanh, tạo bước đột phá, tránh được một sai lầm chiến lược trong lưu vực sông Mekong và cả cứu nguy ĐBSCL – vùng mà các vị đang đại diện.
10 Tháng Giêng 20209:18 CH(Xem: 1363)
“Đàn ông Mỹ sao lắm người tên John thế. John Wayne, John Kennedy, John Lennon, John McCain… gặp ông Mỹ, em cứ gọi đại là John, bảy mươi lăm phần trăm là trúng phóc.” Cô gái giụi đầu vào vai chồng, hít hà mùi thuốc cạo râu phảng phất trên vai áo anh, châm chọc. Bóp nhẹ bờ vai vợ, người đàn ông xoay đầu qua, cọ cằm vào đỉnh đầu phủ làn tóc mượt mà của vợ, hít hà, “Chính xác.” / “Tại sao anh lại tên John?” Cô gái hỏi. / “Mẹ anh thích đọc Phúc Âm của thánh John.” /