- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,891

Thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát

13 Tháng Giêng 20151:35 SA(Xem: 21268)

NTHNgat
Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát



THƠ MÙA ĐÔNG VIẾT TẶNG  MÙA XUÂN

       

 

Rét

Và lạnh

Mùa đông đang tái tê

Gió buốt da buốt thịt

Mưa không ngớt dầm dề

Ngõ vắng

Đường vắng

Nhà vắng

Mở cửa nhìn ra sân

Dưới làn mưa lâm thâm

Một chồi biếc mùa xuân đang hé

Đất trời sao lạ thế

Một mầm non ôi một mầm non

Le lói một tình yêu âm thầm

Le lói một niềm vui lặng lẽ

 

Những ngày đông buốt giá

Trái tim ta máu vẫn đỏ tươi

Không thể mất đi nụ cười

Không thể mất đi niềm hân hoan sống

 

Những thước phim “cuộc đời”  náo động

Và “âm thanh, màu sắc” tuyệt vời sao...

 

(1-2015)

 

ĐÊM TUY HÒA

 

Thành phố đẹp bên bờ biển đẹp

Phải thế chăng nên thao thức suốt đêm

Dù chẳng có một  người thân thích

Lá cứ rơi xào xạc bên thềm

 

Đêm thao thức đêm sao khó ngủ

Tiếng xe ai lao vút trên đường

Ta nằm đếm từng giọt buồn tí tách

Đêm mênh mông sóng dào dạt canh trường

 

Đi cũng lắm đến nhiều vùng đất

Ở mỗi nơi thấy mỗi vị mặn mòi

Ào ạt gió giữa không gian tinh khiết

Ta nằm đây đôi mắt mở nhìn trời

 

Trời Tuy Hoà  tịch mịch thẳm sâu

Lòng ta buồn  biết gửi về đâu

Một đêm thức rồi lại hai đêm thức

Làm sao ta có được phép mầu

 

Để thời gian trôi nhanh trôi nhanh

Nhất là đêm những đêm khó ngủ

Tuy Hoà biển và Tuy Hoà phố

Chầm chậm ở trong mình một chút nhớ rồi ư

 

(TP Tuy Hoà, Đêm 28/8 / 2014)

 

 

ĐỘNG VÀ TĨNH 2

 

Lâu quá rồi

Bạn quên ghé chơi nhà

Lâu quá rồi

Những chuyện vặt vãnh làm rời rã tâm hồn ta

Rời rã

Thân xác ta

Cho dù

Ngày nào ta cũng lao đi như tên bắn

Trên chiếc xe chuồn chuồn ớt bé nhỏ dông khắp phố phường

Có gì quan trọng đâu mà ta tìm kiếm

Có gì tha thiết đâu mà ta  ngóng trông

 

 

Lâu quá rồi

Tâm vẫn không tĩnh được là sao

Hỏi đất thấp

Hỏi trời cao

Lâu quá rồi

Sao tâm ta không hề yên tĩnh

 

 

Ta nợ nần gì kiếp trước

Ta nợ nần gì kiếp này

Ta như người nông dân cần mẫn bên luống cày

Không cầu mong gì ngoài cánh đồng trĩu hạt

Không cầu mong gì ngoài những vòng tay ôm

Thật chặt.

Để cả khi sống và lúc chết

Ta không còn giật mình tỉnh giấc giữa đêm.

 

 

Khi ấy có thể

Lòng ta cũng đã yên

Tâm ta cũng dịu lại

Tất cả đã tĩnh rồi

Như mũi tên lao đi ngày ngày

Sẽ không còn cần nữa...

 

(Đêm 13/10/2014)

 

TÌM XUÂN

 

Tôi đi tìm

Tuổi đôi mươi rơi ở đâu rồi

Tuổi ba mươi

Bốn mươi

Và năm mươi nữa

Năm tháng cứ xếp chồng lên nhau

Ngộp thở

Từ một cô gái

Rồi thiếu phụ

Rồi người đàn bà

Tóc đã hoa râm

Ôi thời gian

Không kịp nhớ - đã đêm

Không kịp quên - đã sáng

Tôi ơi

Thôi đừng tìm đừng tiếc

Cây si ngàn tuổi gió thổi vẫn reo

Tôi đi tìm tôi ở đâu

Khi trước mặt mỗi ngày ta sống

Hoa vẫn nở thơm lừng ngõ vắng

Tiếng ríu ran lũ trẻ nô đùa

Nhịp sống mỗi ngày tấp nập đi qua

Tôi là đấy tìm đâu cho mệt

Và năm mới - mỗi mùa Xuân lại đến

Như si già

Ngàn tuổi

gió thổi

Vẫn reo...

 

(12/2014)

Nguyễn Thị Hồng Ngát

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Sáu 202110:16 CH(Xem: 1094)
sáng thứ bảy bắt đầu cơn khái niệm về một điểm chết thật gần / rụng xuống đáy ly đen thui niềm sân hận / chợt nhớ đêm qua giấc mơ chui ra từ cổ họng / định hình cho đôi môi nguyên thuỷ
02 Tháng Sáu 20218:19 CH(Xem: 1746)
“Tưởng tượng thế nhưng mùa thu chưa đến, khi trời cuối hè hãy còn trong xanh với những cụm mây trắng bay lơ lửng trên cao thì Hương đoạn tuyệt với tôi và chúng tôi không còn gặp nhau nữa. Một buổi tối Hương đến bất thần và chạm trán với Stacey trong nhà. Thật khó giải thích cho sự có mặt của một thiếu nữ tóc vàng với một thân hình nảy nở mà trên người chỉ có cái xì-líp nhỏ như chiếc khăn mùi-xoa đang cùng tôi ngồi uống rượu. Tôi và kiều nữ tóc vàng đang chơi strip poker và tôi đang thắng lớn. - Anh thật khốn nạn! Hương chỉ nói được có thế rồi thẳng tay quăng trả lại chìa khóa nhà cho tôi, chạy nhanh ra xe phóng đi, suýt đâm vào một trong mấy cây cổ thụ. Đến lượt Stacey đứng lên vơ mớ quần áo mặc vội vào người rồi hằn học bảo: - Sao lúc nãy anh nói tôi anh không có ngưòi yêu, chứ cô Việt Nam đó là ai, không thể là chị em được. Anh là thằng nói láo! Tôi không thích người nói láo, tôi cũng không thích xen vào những cuộc tình của người khác gây đổ vỡ."
01 Tháng Sáu 202111:57 SA(Xem: 1253)
Em ngồi nhiều giờ bên cửa sổ / Nơi mùa anh đi qua / Tì lên vô hạn nỗi mỏi / Nhặt những hạt cát trên bãi biển xưa về theo gió thổi
28 Tháng Năm 202112:27 SA(Xem: 1300)
Được tin Hiền Thê của Họa sĩ Hồ Thành Đức / BÀ NGUYỄN THỊ BÉ (Họa sĩ BÉ KÝ) / Pháp danh TỊNH BẢO / Sinh ngày 31 tháng 12 năm 1938 Tạ thế ngày 12 tháng 5 năm 2021 – Tại Midway City, California, Hoa Kỳ. Hưởng thọ 84 tuổi
28 Tháng Năm 202112:17 SA(Xem: 1407)
Nhà nguyên cứu về trống đồng, gốm sứ Phan Quốc Sơn / Pháp Danh PHỔ SIÊU / Sinh ngày 5 tháng 7 năm 1950 tại Việt Nam. / Tạ thế ngày 18 tháng 5 năm 2021 – Tại Orange County, tiểu bang California, Hoa Kỳ. / Hưởng thọ 70 tuổi
26 Tháng Năm 202112:23 SA(Xem: 1208)
Em thả nỗi buồn mình xuống bến Nôm / Anh nói tình yêu là có thật / Có thật sao em không thể hôn / Sao tay mình không thể chạm
19 Tháng Năm 202110:35 CH(Xem: 1390)
Tôi thuộc thơ của thi sĩ Hoàng Cầm từ nhiều năm trước khi biết đến Hoàng Kỳ - người con trai đầu của cụ. Qua nhà thơ Thanh Kim, phóng viên báo Bắc Giang, tôi được gặp anh lần đầu tại thư viện của thị xã Bắc Giang (tỉnh Hà Bắc cũ). Mới gặp, anh có vẻ lịch sự xã giao, thậm chí như hơi đề phòng- thói quen hình thành trong một hoàn cảnh gia đình đầy sóng gió đã ảnh hưởng sâu đậm tới cuộc đời anh... Nhưng dần dà, cái vỏ ngoài ấy đã biến mất hẳn sau nửa giờ trò chuyện, khi anh hiểu rõ rằng: trước mặt anh là một "con mọt sách", đang muốn tìm hiểu về văn hóa vùng Kinh Bắc...
19 Tháng Năm 20219:14 CH(Xem: 1473)
Dịch bệnh COVID-19 lan truyền rất nhanh . Bệnh nhân nhập viện liên tục khiến bệnh viện gần như quá tải. Trong tình trạng này, chúng tôi cần phải thắt chặt quy chế của bệnh viện, là cách ly người bệnh để tránh sự lây nhiễm. Đó là một quyết định không dễ dàng chút nào, vì bệnh nhân phải đơn độc suốt quá trình điều trị đau đớn. Nhưng không có cách nào khác. / Tôi dừng chân bên ngoài phòng bệnh nhân cuối cùng của Khu chăm sóc đặc biệt, lặng lẽ nhìn vào. Bà Mary nằm trên giường với ống thông khí tiếp oxy xuyên qua cổ. Chồng bà, ông Bob, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, đặt tay lên chân bà , cẩn trọng quan sát những diễn biến của biểu đồ theo dõi đặt trên đầu giường. / Tôi ngần ngại gõ cửa, bước vào.
19 Tháng Năm 20218:48 CH(Xem: 1172)
mời nhau một cõi êm đềm / rót thêm một chữ bên thềm rêu xanh / con chim nhớ núi chạy quanh / mùa đông suối nhỏ vô thanh gật đầu / mai này ngồi cạnh bờ rau / áo thiền sư vẫn một màu lên ngôi
16 Tháng Năm 20219:48 CH(Xem: 1727)
Ngày 5/5, TAND tỉnh Hoà Bình đã tuyên án 16 năm tù cho chị Cấn Thị Thêu và con trai Trịnh Bá Tư. Trước đó, người con trai khác của chị, Trịnh Bá Phương bị công an chuyển từ trại giam vào viện tâm thần. Sự đàn áp khắc nghiệt của lãnh đạo ĐCS đối với gia đình chị, vô tình lại giúp tôi cảm nhận được cái “sức sống mãnh liệt” của những nông dân này. Và như Ls Đặng Đình Mạnh, tôi cũng rơi nước mắt khi đọc những chia sẻ của anh:"Chứng kiến sự đanh thép, bất khuất ... của họ tại tòa, mất tự chủ, tôi chảy nước mắt vì xấu hổ".