- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
2,319,686,071,854,792,290

Thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát

13 Tháng Giêng 20151:35 SA(Xem: 23979)

NTHNgat
Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát



THƠ MÙA ĐÔNG VIẾT TẶNG  MÙA XUÂN

       

 

Rét

Và lạnh

Mùa đông đang tái tê

Gió buốt da buốt thịt

Mưa không ngớt dầm dề

Ngõ vắng

Đường vắng

Nhà vắng

Mở cửa nhìn ra sân

Dưới làn mưa lâm thâm

Một chồi biếc mùa xuân đang hé

Đất trời sao lạ thế

Một mầm non ôi một mầm non

Le lói một tình yêu âm thầm

Le lói một niềm vui lặng lẽ

 

Những ngày đông buốt giá

Trái tim ta máu vẫn đỏ tươi

Không thể mất đi nụ cười

Không thể mất đi niềm hân hoan sống

 

Những thước phim “cuộc đời”  náo động

Và “âm thanh, màu sắc” tuyệt vời sao...

 

(1-2015)

 

ĐÊM TUY HÒA

 

Thành phố đẹp bên bờ biển đẹp

Phải thế chăng nên thao thức suốt đêm

Dù chẳng có một  người thân thích

Lá cứ rơi xào xạc bên thềm

 

Đêm thao thức đêm sao khó ngủ

Tiếng xe ai lao vút trên đường

Ta nằm đếm từng giọt buồn tí tách

Đêm mênh mông sóng dào dạt canh trường

 

Đi cũng lắm đến nhiều vùng đất

Ở mỗi nơi thấy mỗi vị mặn mòi

Ào ạt gió giữa không gian tinh khiết

Ta nằm đây đôi mắt mở nhìn trời

 

Trời Tuy Hoà  tịch mịch thẳm sâu

Lòng ta buồn  biết gửi về đâu

Một đêm thức rồi lại hai đêm thức

Làm sao ta có được phép mầu

 

Để thời gian trôi nhanh trôi nhanh

Nhất là đêm những đêm khó ngủ

Tuy Hoà biển và Tuy Hoà phố

Chầm chậm ở trong mình một chút nhớ rồi ư

 

(TP Tuy Hoà, Đêm 28/8 / 2014)

 

 

ĐỘNG VÀ TĨNH 2

 

Lâu quá rồi

Bạn quên ghé chơi nhà

Lâu quá rồi

Những chuyện vặt vãnh làm rời rã tâm hồn ta

Rời rã

Thân xác ta

Cho dù

Ngày nào ta cũng lao đi như tên bắn

Trên chiếc xe chuồn chuồn ớt bé nhỏ dông khắp phố phường

Có gì quan trọng đâu mà ta tìm kiếm

Có gì tha thiết đâu mà ta  ngóng trông

 

 

Lâu quá rồi

Tâm vẫn không tĩnh được là sao

Hỏi đất thấp

Hỏi trời cao

Lâu quá rồi

Sao tâm ta không hề yên tĩnh

 

 

Ta nợ nần gì kiếp trước

Ta nợ nần gì kiếp này

Ta như người nông dân cần mẫn bên luống cày

Không cầu mong gì ngoài cánh đồng trĩu hạt

Không cầu mong gì ngoài những vòng tay ôm

Thật chặt.

Để cả khi sống và lúc chết

Ta không còn giật mình tỉnh giấc giữa đêm.

 

 

Khi ấy có thể

Lòng ta cũng đã yên

Tâm ta cũng dịu lại

Tất cả đã tĩnh rồi

Như mũi tên lao đi ngày ngày

Sẽ không còn cần nữa...

 

(Đêm 13/10/2014)

 

TÌM XUÂN

 

Tôi đi tìm

Tuổi đôi mươi rơi ở đâu rồi

Tuổi ba mươi

Bốn mươi

Và năm mươi nữa

Năm tháng cứ xếp chồng lên nhau

Ngộp thở

Từ một cô gái

Rồi thiếu phụ

Rồi người đàn bà

Tóc đã hoa râm

Ôi thời gian

Không kịp nhớ - đã đêm

Không kịp quên - đã sáng

Tôi ơi

Thôi đừng tìm đừng tiếc

Cây si ngàn tuổi gió thổi vẫn reo

Tôi đi tìm tôi ở đâu

Khi trước mặt mỗi ngày ta sống

Hoa vẫn nở thơm lừng ngõ vắng

Tiếng ríu ran lũ trẻ nô đùa

Nhịp sống mỗi ngày tấp nập đi qua

Tôi là đấy tìm đâu cho mệt

Và năm mới - mỗi mùa Xuân lại đến

Như si già

Ngàn tuổi

gió thổi

Vẫn reo...

 

(12/2014)

Nguyễn Thị Hồng Ngát

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Năm 20228:49 CH(Xem: 203)
Thứ Tư, 18/5/2022: Ngày 84 Thật khó ngỡ cuộc xâm lược Ukraina của tập đoàn thực dân mới Vladimir V Putin đã bước sang ngày thứ 84. Mười hai tuần chiến tranh trên truyền hình, báo chí online, cùng các video social media với đại đa số nhân loại, nhưng là 84 ngày, 84 đêm máu, nước mắt, đổ nát, chết chóc, đau khổ, đói ăn, thiếu nước, không đèn điện, không gas sưởi của hơn chục triệu dân Ukraina đã và đang bồng bế, giắt dìu nhau rời nhà cửa, xóm làng nổi trôi trốn trảnh tiếng tru rít của pháo, bom, hỏa tiễn, phi cơ đủ loại, đủ kiểu. Và, cho tới tối ngày thứ 84 này, viễn ảnh kết thúc chiến tranh vẫn xa vởi. 959 chiến binh Lữ đoàn 36 TQLC Ukraina tại Azovstal, Mariupol, đã buông súng đầu hàng, rời bỏ địa ngục trần gian sau 82 ngày kháng Nga. Nhưng chết chóc, đổ nát, khổ đau chỉ có dấu hiệu gia tăng.
01 Tháng Mười Một 202110:17 CH(Xem: 3250)
CUỘC CÁCH MẠNG 1/11/1963 / Vũ Ngự Chiêu / Trích: Ngô Đình Nhu, Chết Khó Nhắm Mắt
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 8992)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 16706)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 34793)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 85578)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 23259)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
12 Tháng Năm 202210:30 CH(Xem: 559)
anh sẽ không nhận ra em / gặp nhau bên ngoài thư viện / đơn sơ, blue jeans T shirt không son phấn / một cuốn sách mở, anh sẽ đoán / dù mọi người đang viết tiểu thuyết bí ẩn. đời mình
29 Tháng Tư 202210:44 CH(Xem: 771)
thành phố tan hoang mảnh vụn / phố nhà, cao ốc, bệnh viện vỡ tung / thây người la liệt / khói lửa ngút trời / từ đâu niềm hung ác của kẻ láng giềng thô bạo / mới hôm qua là anh em ?
29 Tháng Tư 20221:40 SA(Xem: 687)
Xin mượn tạm tên tập thơ của thi sĩ họ Chế để miêu tả cảnh tượng cơ quan cũ của tôi trong ngày 30 tháng 4 lịch sử, cùng tâm trạng chung của nhiều cô bác, anh chị em từng làm việc tại đây: Hãng phim truyện VN, 4 Thụy Khuê Hà Nội, cơ sở làm phim truyện lớn nhất nước - mặc dù tính chất Điêu tàn mới chỉ nói được phần nào cái vẻ ngoài của hiện tượng cũng như bản chất sự việc… / ... Nền điện ảnh đàn em, sinh sau đẻ muộn ở ta tuy không mắc căn bệnh ung thư tới độ trầm trọng như sự miêu tả của Bondarev, song lại không có đủ nội lực để tự vượt thoát và tự “xạ trị” như “ông lớn Mosfilm”, nên đã bị “đầu độc” một lần tới gần chết vào đầu những năm 90 thế kỷ trước - khi Liên Hiệp Điện ảnh VN đã có chủ trương hãm hại nó bằng nhiều phương thức khá tàn độc - trong đó có việc xóa bỏ tất cả các rạp chiếu phim và chuyển chúng thành quán bia, vũ trường, các kinh doanh văn hóa lặt vặt không dính líu gì tới Nàng tiên thứ Bảy… Hãng phim, cùng cả nền ĐA dân tộc chết lâm sàng từ đó...