- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
285,196

PHÁO

21 Tháng Mười Hai 201412:05 SA(Xem: 28392)
PhaoHoa-BW

Đêm pháo hoa, tôi ra đường. Mẹ tôi bảo hãy ở nhà. Tôi nói với mẹ rằng muốn đổi gió. Mẹ tôi im lặng, bà vẫn muốn tôi ở nhà. Hôm nay có bắn pháo hoa – lời của tôi. Pháo hoa, là thuốc súng và tiếng nổ - Lời của mẹ. Cuối cùng thì tôi ra ngoài. Tôi ra đường từ trước bữa cơm. Đường xá mấy ngày này khang trang. Đủ cờ quạt, băng rôn, biển hiệu. Vỉa hè không một gánh hàng rong. Phố phường sạch sẽ rác rến, với đủ loại công trình treo băng rôn. Đèn treo cao, và được ghép thành biểu ngữ. Lúc công tắc bật, tôi thấy đèn mở tóe ra. Đỏ lừ như con mắt người say. Tôi ghé qua chỗ anh bạn của tôi chơi. Rồi, tôi sẽ gạ anh ta cùng đi xem pháo hoa. Tôi có gọi điện nhưng không ai bắt máy. Anh bạn tôi là nhà văn. Không nổi tiếng, lâu lâu mới có bài đăng báo. Đến nhà, thì cửa nẻo đóng im ỉm. Tôi chẳng nghĩ anh ta đi công tác hay du lịch bụi. Trước cửa không thấy cờ hiệu gì. Tôi bấm chuông. Chắc chẳng có ai thật. Thế là tôi đi. Cũng chẳng biết đi đâu. Lúc về thì trời đã tối mịt. Người từ mọi làn đường đổ về và quần tụ lại. Không tiến, chẳng lùi. Đứng chôn vào thành bầy, như bị đổ bê tông. Con đường đấy không đi nổi. Tính đi ngược lên thì một đám người nữa đã dồn lên. Phía bên kia, bắt đầu lố nhố thêm người. Một tiếng “đoàng” thế là tôi sực tỉnh. Đợt pháo đầu tiên. Cả vùng trời sáng rực. Như một đóa hoa nở từ lửa. Nhiều người gào rống lên. Cõng nhau, rồi chụp hình. Mùi người dồn lại. Những khúc tay, chân huých vào nhau. Tôi thấy phía kia, một bàn tay lạ thò vào túi, rồi thật khẽ, móc ra một cái ví. Các bàn tay khác đang tuồn giữa làn người như con rắn. Một cô gái chợt giật bắn và tát vào bất cứ ai cô nàng nhìn thấy. Tiếng pháo vẫn đùng đùng trên đầu. Tôi lên vỉa hè và cố lách khỏi từng người. Mọi nẻo đã bị khóa cứng. Xe, rồi người, những dải phân cách. Một đứa bé đang mếu máo trong đám người. Không biết vì lạc mẹ hay vì tiếng pháo nổ to. Mấy hàng ăn bày hết ghế, người người nhảy lên ghế. Không ai thấy một lão ăn mày đang đi dưới chân họ. Một vài người xô lên. Lão ăn mày bị xô về một phía. Chưa ngã, vì ông lão va vào một người khác. Vẫn mấy cái xô tay. Văng về một bên. Rồi văng tiếp về phía khác như trái bóng chuyền. Tôi không nhìn thấy được gì nữa vì hàng tá người đã dồn lên che hết mọi khoảng trống. Pháo lại nổ. Tôi không biết trên bầu trời đang cháy hình gì. Tôi chỉ ngửi thấy mùi thuốc pháo. Rồi thì, tôi bị dính chặt lại. Vất vả lắm, tôi mới lách khỏi đám người. Tôi ngã vào một cái gì đấy mềm mềm, hơi xôm xốp. Chỉ là đống rác thành hình từ vỏ bim bim, lon nước và túi nylon. Nhiều cái chân đạp vào vai tôi. Không một bàn tay rảnh rỗi để kéo tôi lên. Lúc này, có một cuộc điện thoại gọi cho tôi. Đang lồm cồm dưới đất, tôi vẫn mở máy. Số anh bạn nhà văn. Ồn quá không nghe rõ tiếng. Dường như anh bạn tôi đang rú lên. Anh đấy bảo có đứa thọc vật dài vào họng mình, anh ta gọi mẹ mình, rồi một tiếng hú dài từ kia đầu máy. Mất sóng. Thêm mấy cú đạp nữa vào đầu tôi. Khi mấy cái chân ngừng lại thì tôi mới đứng lên được. Hàng trăm con mắt nơi đấy đang chụm về góc kia đường. Hình như có vụ xô xát. Tôi không thấy được vì lùn quá, cũng vì đã có người cõng con mình lên cổ. Hàng trăm cái miệng luyến thoắng. Có kẻ chửi thề vì không nhìn được gì. Có người tự vơ tiếng chửi vào mình, rồi chỉ thẳng tay. Một cuộc xô xát thành hình. Trăm cặp mắt lại đổ vào. Đợt bắn đầu tiên tạm dứt. Bầu trời nghi ngút khói. Không biết có xác pháo nào rơi không. Mấy viên dân quân hươ hoắng dùi cui để ổn định đám đông. Những cái huơ rất nhanh, nhìn có lực. Đã thấy người ôm đầu, rồi có người đo đất. Đám đông nhốn nháo một lúc. Chỉ một lúc, vì đợt bắn kế tiếp đã bắt đầu. Tiếng pháo nổ đanh như dội bom. Thế là tất cả lại tập trung vào bầu trời chói rực. Một anh Tây vỗ vai tôi và bảo cái gì đấy. Không phải tiếng Anh. Hình như tiếng Pháp. Thấy tôi lắc. Anh ta vẫn hỏi, vẫn tiếng Pháp. Rồi anh ta ôm tai, khóc. Anh ta cứ chỉ trỏ loạn lên. Đoạn chót, anh Tây khum hai tay, đan lại như cầu nguyện rồi nhìn lên vùng mây đen đang hoang tàn bởi màu pháo hoa. “…Jesus …” – Tôi bắt được chữ này trong tiếng lẩm bẩm lớn dần của anh Tây. Anh ta gọi chúa. Không có chúa trên trời lúc này. Chỉ có pháo bắn. Tôi cố chen để về nhà. Đám đông tản dần. Lúc người thưa đi, và đường bắt đầu vắng, tôi thấy nhẹ người. Mồ hôi trên người tôi bắt đầu bay đi. Dưới phố xá lổn nhổn đủ xác bóng bay, vỏ đồ ăn, một cái áo bị bỏ quên, có một vũng đỏ dưới đất, chả biết phẩm màu, nước trái cây hay máu nữa, mà máu thì là máu người hay máu thú…Pháo đã bắn hết. Khói pháo còn nghi ngút như một làn mây thứ hai trên trời đen. Tôi có thể về nhà. Ở một vài cánh cổng trên con đường về nhà mình, tôi thấy mấy ông già đang ôm đầu. Có người quỳ, lấy tay đấm đất, lúc ngẩng mặt lên, tôi bắt gặp hai con mắt đỏ rực. Bên bậu cửa có người lấy chổi giơ lên trời, kêu “Đùng” Chẳng có gì rụng xuống. Tối hơn rồi. Bầu trời trở về màu đen nguyên thủy của mọi đêm đen.

Mẹ tôi đang cúng lễ ở trong nhà. Không phải giỗ, cũng không phải giải sao. Một mâm cúng trong phòng kín. Lúc chạm vào nắm đấm cửa, gây ra tiếng động, mẹ nhìn ra. Tôi thấy mẹ để tóc búi, vận áo bà ba, ánh mắt mẹ lạ quá. Một người mẹ khác của tôi. Pháo hoa, là thuốc súng và tiếng nổ - Lời của mẹ.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 12959)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 20667)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
06 Tháng Giêng 202312:51 SA(Xem: 708)
Nhà văn Doãn Quốc Sỹ là thầy dạy tôi. Thầy sinh năm 1923, năm nay tròn 100, còn tôi sanh năm 1936, thầy hơn tôi 13 tuổi, năm nay tôi cũng đã 87. Tính ra năm thầy dậy tôi cách đây đã đến 70 năm rồi. Ở cái thời mà ai cũng gọi người dậy học là “Thầy”, dù là từ lớp vỡ lòng cho đến hết lớp trung học chứ không gọi là “Giáo sư” như những năm sau này. Mà người đi học thì gọi là “Học trò” chứ ít ai gọi là “Học sinh”. Thầy dậy tại trường Chu Văn An năm nào, thì tôi được học thầy năm đó. Tôi không còn nhớ mấy năm, nhưng đọc tiểu sử của thầy, trên mạng Wikipedia cho biết thầy chỉ dậy ở trường CVA có một năm 52-53, sau khi thầy dậy ở Nam Định một năm 51-52. Trang mạng này, có ghi thầy di cư vào Nam năm 54, đoạn sau lại ghi thầy dậy trường Trần Lục tại Saigon năm 53-60. Tôi không nghĩ rằng hai trường Công Giáo Trần Lục và Hồ Ngọc Cẩn dọn vào Saigon trước năm 54.
06 Tháng Giêng 202312:11 SA(Xem: 668)
Nguyễn Du chỉ thốt lên một lần duy nhất: Ta vốn có tính yêu núi khi ông Bắc hành, ở đoạn cuối sứ trình; nhưng cái tính đó, ông đã bộc lộ biết bao lần trong 254 bài qua cả ba tập thơ chữ Hán của mình! Ai ham đọc sách mà không biết câu nói có tự cổ xưa: Trí giả lạc thủy, nhân giả lạc sơn (Kẻ trí thì vui với sông nước, người nhân thì vui với núi non); song cái ý tưởng sách vở thể hiện khát vọng thoát tục thanh cao, mơ ước được tựa vào non xanh để tìm sự yên tĩnh vĩnh hằng của nội tâm đó đã được Nguyễn Du trải nghiệm bằng toàn bộ cảm giác buồn, vui, qua các đoạn đời phong trần của mình, và ông miêu tả chúng qua bao vần thơ chữ Hán thực thấm thía, rung động.
06 Tháng Giêng 202312:02 SA(Xem: 865)
bạn có thể vừa đi làn trái, lại cũng đi được luôn cả làn phải không hề lăn tăn chi? / và bạn quả thật (đang) làm được thế ư, thậm chí còn nhiều hơn? / vậy bạn đáng nể quá rồi / người siêu nhất trần gian!
05 Tháng Giêng 202311:09 CH(Xem: 809)
Võ Tòng Xuân, sinh ngày 6 tháng 9 năm 1940 (tuổi con rồng / Canh Thìn), tại làng Ba Chúc trong vùng Thất Sơn, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Xuất thân từ một gia đình nghèo với 5 anh em. Học xong trung học đệ nhất cấp, VTX lên Sài Gòn sớm, sống tự lập, vất vả vừa đi học vừa đi làm để cải thiện sinh kế gia đình và nuôi các em... Miền Nam năm 1972, đang giữa cuộc chiến tranh Bắc Nam rất khốc liệt – giữa Mùa Hè Đỏ Lửa, Đại học Cần Thơ lúc đó là đại học duy nhất ở Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL), được thành lập từ 31/03/1966 thời Việt Nam Cộng Hòa đang trên đà phát triển mạnh, và đã có khóa tốt nghiệp đầu tiên ra trường (1970). Võ Tòng Xuân đã được GS Nguyễn Duy Xuân (1970-1975) – là Viện trưởng thứ hai sau GS Phạm Hoàng Hộ (1966-1970), viết thư mời ông về phụ trách khoa nông nghiệp – lúc đó trường vẫn còn là có tên là Cao Đẳng Nông nghiệp, với tư cách một chuyên gia về lúa.
17 Tháng Mười Hai 20222:10 SA(Xem: 898)
Được tin buồn: cụ ông ĐẶNG VĂN NGỮ (Thân phụ của anh Đặng Hiền, cựu hs PTG ĐN niên khoá 75) Sinh năm: 1933 Đã từ trần vào ngày 06 tháng 12 năm 2022 (nhằm ngày 13 tháng 11 năm Nhâm Dần) Hưởng Thọ: 90 Tuổi
14 Tháng Mười Hai 202210:36 CH(Xem: 970)
Nhận được tin buồn: Thân phụ nhà thơ Đặng Hiền, chủ biên tạp chí Hợp Lưu Là Cụ Ông Đặng Văn Ngữ Pháp danh: Minh Pháp Sinh năm Quý Dậu (1933) tại Đà Nẵng, Việt Nam. Đã tạ thế ngày 06 tháng 12 năm 2022 tại California, USA. Hưởng thượng thọ 90 tuổi. Xin thành kính phân ưu cùng nhà thơ Đặng Hiền và tang gia
10 Tháng Mười Hai 20229:31 CH(Xem: 1022)
Nhận được tin buồn Phu quân của Cụ bà Trần Thị Y Cụ ông ĐẶNG VĂN NGỮ Pháp Danh MINH PHÁP Tuổi Quý Dậu (1933) Đã tạ thế ngày 06 tháng 12, năm 2022, tại Fountain Valley, California, Hưởng thượng thọ 90 tuổi.
08 Tháng Mười Hai 202211:58 CH(Xem: 943)
Được tin thân phụ nhà thơ Đặng-Hiền, Chủ Biên Tạp Chí Hợp-Lưu là Cụ Ông ĐẶNG VĂN NGỮ, Pháp danh MINH PHÁP, Vừa tạ thế ngày 6 tháng 12 năm 2022 tại California, hưởng thượng thọ 90 tuổi .