- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,485,785

PHÁO

21 Tháng Mười Hai 201412:05 SA(Xem: 18414)
PhaoHoa-BW

Đêm pháo hoa, tôi ra đường. Mẹ tôi bảo hãy ở nhà. Tôi nói với mẹ rằng muốn đổi gió. Mẹ tôi im lặng, bà vẫn muốn tôi ở nhà. Hôm nay có bắn pháo hoa – lời của tôi. Pháo hoa, là thuốc súng và tiếng nổ - Lời của mẹ. Cuối cùng thì tôi ra ngoài. Tôi ra đường từ trước bữa cơm. Đường xá mấy ngày này khang trang. Đủ cờ quạt, băng rôn, biển hiệu. Vỉa hè không một gánh hàng rong. Phố phường sạch sẽ rác rến, với đủ loại công trình treo băng rôn. Đèn treo cao, và được ghép thành biểu ngữ. Lúc công tắc bật, tôi thấy đèn mở tóe ra. Đỏ lừ như con mắt người say. Tôi ghé qua chỗ anh bạn của tôi chơi. Rồi, tôi sẽ gạ anh ta cùng đi xem pháo hoa. Tôi có gọi điện nhưng không ai bắt máy. Anh bạn tôi là nhà văn. Không nổi tiếng, lâu lâu mới có bài đăng báo. Đến nhà, thì cửa nẻo đóng im ỉm. Tôi chẳng nghĩ anh ta đi công tác hay du lịch bụi. Trước cửa không thấy cờ hiệu gì. Tôi bấm chuông. Chắc chẳng có ai thật. Thế là tôi đi. Cũng chẳng biết đi đâu. Lúc về thì trời đã tối mịt. Người từ mọi làn đường đổ về và quần tụ lại. Không tiến, chẳng lùi. Đứng chôn vào thành bầy, như bị đổ bê tông. Con đường đấy không đi nổi. Tính đi ngược lên thì một đám người nữa đã dồn lên. Phía bên kia, bắt đầu lố nhố thêm người. Một tiếng “đoàng” thế là tôi sực tỉnh. Đợt pháo đầu tiên. Cả vùng trời sáng rực. Như một đóa hoa nở từ lửa. Nhiều người gào rống lên. Cõng nhau, rồi chụp hình. Mùi người dồn lại. Những khúc tay, chân huých vào nhau. Tôi thấy phía kia, một bàn tay lạ thò vào túi, rồi thật khẽ, móc ra một cái ví. Các bàn tay khác đang tuồn giữa làn người như con rắn. Một cô gái chợt giật bắn và tát vào bất cứ ai cô nàng nhìn thấy. Tiếng pháo vẫn đùng đùng trên đầu. Tôi lên vỉa hè và cố lách khỏi từng người. Mọi nẻo đã bị khóa cứng. Xe, rồi người, những dải phân cách. Một đứa bé đang mếu máo trong đám người. Không biết vì lạc mẹ hay vì tiếng pháo nổ to. Mấy hàng ăn bày hết ghế, người người nhảy lên ghế. Không ai thấy một lão ăn mày đang đi dưới chân họ. Một vài người xô lên. Lão ăn mày bị xô về một phía. Chưa ngã, vì ông lão va vào một người khác. Vẫn mấy cái xô tay. Văng về một bên. Rồi văng tiếp về phía khác như trái bóng chuyền. Tôi không nhìn thấy được gì nữa vì hàng tá người đã dồn lên che hết mọi khoảng trống. Pháo lại nổ. Tôi không biết trên bầu trời đang cháy hình gì. Tôi chỉ ngửi thấy mùi thuốc pháo. Rồi thì, tôi bị dính chặt lại. Vất vả lắm, tôi mới lách khỏi đám người. Tôi ngã vào một cái gì đấy mềm mềm, hơi xôm xốp. Chỉ là đống rác thành hình từ vỏ bim bim, lon nước và túi nylon. Nhiều cái chân đạp vào vai tôi. Không một bàn tay rảnh rỗi để kéo tôi lên. Lúc này, có một cuộc điện thoại gọi cho tôi. Đang lồm cồm dưới đất, tôi vẫn mở máy. Số anh bạn nhà văn. Ồn quá không nghe rõ tiếng. Dường như anh bạn tôi đang rú lên. Anh đấy bảo có đứa thọc vật dài vào họng mình, anh ta gọi mẹ mình, rồi một tiếng hú dài từ kia đầu máy. Mất sóng. Thêm mấy cú đạp nữa vào đầu tôi. Khi mấy cái chân ngừng lại thì tôi mới đứng lên được. Hàng trăm con mắt nơi đấy đang chụm về góc kia đường. Hình như có vụ xô xát. Tôi không thấy được vì lùn quá, cũng vì đã có người cõng con mình lên cổ. Hàng trăm cái miệng luyến thoắng. Có kẻ chửi thề vì không nhìn được gì. Có người tự vơ tiếng chửi vào mình, rồi chỉ thẳng tay. Một cuộc xô xát thành hình. Trăm cặp mắt lại đổ vào. Đợt bắn đầu tiên tạm dứt. Bầu trời nghi ngút khói. Không biết có xác pháo nào rơi không. Mấy viên dân quân hươ hoắng dùi cui để ổn định đám đông. Những cái huơ rất nhanh, nhìn có lực. Đã thấy người ôm đầu, rồi có người đo đất. Đám đông nhốn nháo một lúc. Chỉ một lúc, vì đợt bắn kế tiếp đã bắt đầu. Tiếng pháo nổ đanh như dội bom. Thế là tất cả lại tập trung vào bầu trời chói rực. Một anh Tây vỗ vai tôi và bảo cái gì đấy. Không phải tiếng Anh. Hình như tiếng Pháp. Thấy tôi lắc. Anh ta vẫn hỏi, vẫn tiếng Pháp. Rồi anh ta ôm tai, khóc. Anh ta cứ chỉ trỏ loạn lên. Đoạn chót, anh Tây khum hai tay, đan lại như cầu nguyện rồi nhìn lên vùng mây đen đang hoang tàn bởi màu pháo hoa. “…Jesus …” – Tôi bắt được chữ này trong tiếng lẩm bẩm lớn dần của anh Tây. Anh ta gọi chúa. Không có chúa trên trời lúc này. Chỉ có pháo bắn. Tôi cố chen để về nhà. Đám đông tản dần. Lúc người thưa đi, và đường bắt đầu vắng, tôi thấy nhẹ người. Mồ hôi trên người tôi bắt đầu bay đi. Dưới phố xá lổn nhổn đủ xác bóng bay, vỏ đồ ăn, một cái áo bị bỏ quên, có một vũng đỏ dưới đất, chả biết phẩm màu, nước trái cây hay máu nữa, mà máu thì là máu người hay máu thú…Pháo đã bắn hết. Khói pháo còn nghi ngút như một làn mây thứ hai trên trời đen. Tôi có thể về nhà. Ở một vài cánh cổng trên con đường về nhà mình, tôi thấy mấy ông già đang ôm đầu. Có người quỳ, lấy tay đấm đất, lúc ngẩng mặt lên, tôi bắt gặp hai con mắt đỏ rực. Bên bậu cửa có người lấy chổi giơ lên trời, kêu “Đùng” Chẳng có gì rụng xuống. Tối hơn rồi. Bầu trời trở về màu đen nguyên thủy của mọi đêm đen.

Mẹ tôi đang cúng lễ ở trong nhà. Không phải giỗ, cũng không phải giải sao. Một mâm cúng trong phòng kín. Lúc chạm vào nắm đấm cửa, gây ra tiếng động, mẹ nhìn ra. Tôi thấy mẹ để tóc búi, vận áo bà ba, ánh mắt mẹ lạ quá. Một người mẹ khác của tôi. Pháo hoa, là thuốc súng và tiếng nổ - Lời của mẹ.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 783)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 7384)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
02 Tháng Tám 20184:54 CH(Xem: 9110)
Phan Nhật Nam cũng là bút hiệu, Rốc là tên gọi ở nhà; sinh ngày 9/9/1943, tại Phú Cát, Hương Trà, Thừa Thiên, Huế; nhưng ngày ghi trên khai sinh 28/12/1942, chánh quán Nại Cửu, Triệu Phong, Quảng Trị. / 1954-1960 tiểu học Mai Khôi Huế; Saint Joseph Đà Nẵng; trung học Phan Chu Trinh Đà Nẵng / 1963-1975 tốt nghiệp Khoá 18 Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, gia nhập binh chủng Nhảy Dù, qua các đơn vị Tiểu Đoàn 7, 9, 2, và Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù; Tiểu Khu Bà Rịa Long An; Biệt Động Quân; Ban Liên Hợp Quân Sự Trung Ương 4 và 2 Bên.
06 Tháng Bảy 20153:00 SA(Xem: 4049)
Ngày 4/7/1407, tại Kim Lăng, kinh đô đầu tiên của Đại Minh từ 1368 tới khoảng năm 1421, Chu Lệ hay Đệ [Zhou Li] miếu hiệu Thành Tổ (Ming Zhengzu, 17/7/1402-22/8/1424) họp triều thần, chấp thuận lời xin của “1120” kỳ lão xứ Giao Châu [An Nam] hơn hai tháng trước là “con cháu nhà Trần đă chết hết không người thừa kế…. Giao Châu là đất cũ của Trung Hoa xin đặt quan cai trị, để sớm được thánh giáo gột rửa thói tật man di.” (1) Hôm sau, 5/7/1407, Chu Lệ ban chiếu thành lập “Giao Chỉ Đô Thống sứ ti” [Jiaozhi dutong tusi], một đơn vị quân chính cấp phủ hay tỉnh [Provincial Commandery]. (2) Và, như thế, sau gần 500 năm tái lập quốc thống dưới tên Đại Việt—hay An Nam, từ 1164/1175—nước Việt trung cổ tạm thời bị xóa tên.
24 Tháng Chín 202011:33 CH(Xem: 254)
Khi người về bỏ quên vạt nắng / Để buổi chiều văng vẳng lời đau / Vàng rưng rức một màu cỏ úa / Lịm vào hồn từng giọt chênh chao.
24 Tháng Chín 202010:46 CH(Xem: 229)
Trong khu dinh thự nguy nga và duy nhất có cổng mang tên “Ô Y Hạng”(1) của phường Bích Câu - Thăng Long, sáng nay có một không khí náo nhiệt khác lạ, qua những dáng người vội vã, những gương mặt tò mò, những lời thì thào háo hức… Mặc dù không có đèn treo hoa kết, người ngoài cũng có thể đoán được rằng nơi đây sắp diễn ra một nghi lễ quan trọng.
23 Tháng Chín 20202:10 SA(Xem: 757)
Bà Phước đang nằm dài trên nền xi măng, la lối om sòm “Trả tiền cho tao, tao có mấy trăm tiền già mà tụi nó cũng lấy hết của tao!” Hai anh chàng nhân viên cứu thương ngỡ ngàng không hiểu bà Phước bị làm sao. Hương mở lời: -Tôi là y tá của bà, để tôi coi có chuyện gì.
23 Tháng Chín 20201:27 SA(Xem: 284)
Sau em / sẽ có những người con gái khác / làm thơ cho anh / và nói yêu anh / Anh sẽ yêu họ / trái tim nguyên lành / lãng mạn / Nhưng sẽ không có ai / chép cho anh / những bài thơ của anh / trên giấy / trong ngực
23 Tháng Chín 20201:16 SA(Xem: 304)
trăng đã lặng thủy đã chờ nguyệt tận / mây bay rồi tôi cũng ngẩn ngơ trăng / thủy là nước trăng đã soi đáy nước / tôi gọi thầm thủy thủy giữa tơ măng
15 Tháng Chín 202011:54 CH(Xem: 473)
Vô cùng thương tiếc khi nhận được tin Chủ Nhiệm sáng lập của Tạp chí Hợp Lưu (1990) Nhà Văn Nhật Tiến / Vừa tạ thế ngày 14 tháng 9, 2020 / (tức 27 tháng 7 năm Canh Tý),tại thành phố Irvine, Nam California, Hưởng thọ 84 tuổi./ Xin chân thành chia buồn cùng tang quyến / Nguyện cầu Hương Linh / Nhà văn Nhật Tiến / sớm được tiêu diêu nơi miền Cựu Lạc.