- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,580,903

GIAO KHÚC THÁNG 9

24 Tháng Chín 20145:02 CH(Xem: 18441)
Giao-dh 92014
Giao - photo dh 9-2014


1.

 

mỗi một lần trở về là mỗi một lần chông chênh

đời nối đời mỏi mệt

đi trong sáng lóa hồn nhau

bằng đôi chân đã ướm vừa bóng tối

 

 

2.

 

nằm chết lặng cùng hoàng hôn bên cửa sổ

tôi ngỡ đời mình đã bốc hơi theo nắng

nhớ đêm qua vành môi ai trăng

lướt thả trên thân tôi những chiếc hôn lưỡi liềm

tình rung sóng máu

vỗ về bờ bến thủy tinh

tôi vàng hơn trăng

vàng lên bình minh cơn say đắng

 

chiều nay tôi vàng cát bờ phẳng lặng

hoàng hôn chôn vào một mặt trời hấp hối

 

 

3.

 

Đừng hỏi vì sao em yêu anh

khi ta đã biết yêu những nỗi đau đời mình

Anh không thấy sao

người xa người

- tưởng như đêm nào mặt trời cũng mọc...

 

Đừng hỏi vì sao em không xa anh !

 

 

4.

 

Ném vào nhau thêm vài vốc cát

anh sẽ thấy hoang vu sa mạc

 

Có đoạn đường phải qua - bước chân tự sát

bởi những ngã rẽ yêu thương

Đừng ngồi đó nơi hành lang ký ức

ôm dấu chân nào quyện khói

mong ngóng nhau về trong mắt môi xa...

 

Người lữ hành không dám băng sa mạc

Còn chán chường nào hơn

ta một đời cứ ái ngại ta ?

 

 

5.

 

cong trút mịn màng tràn da ánh sáng

cháy lõa mê bóng lửa ẩn tàng

nghiêng ngọn mắt Tình Yêu nhảy múa

đôi vết bỏng-lòa vụt nhận ra nhau

 

 

6.

 

đổ lên mùa trăng chết

bóng em nghiêng giáo đường

câu Thơ quỳ thắp hương

dậy thơm hồn thập giá

 

 

7.

 

Chỉ có gió,

tiếng chim,

và tiếng sói

- Đêm thanh âm mặc khúc chưa trầm

 

Chỉ có sói,

tiếng chim,

và chút gió

- Ta phiêu du trên đôi cánh âm thầm

 

 

8.

 

rồi cũng có một ngày em không nghe thấy

mưa rơi êm ru trong đêm

anh lách mình vào em

lặng câm nỗi niềm kẻ trộm

 

rồi cũng có một đêm em không nhìn thấy

giọt mưa vỡ ra anh của những ngày cuồng mây thương nhớ

đêm màu gì em ơi

mà đời mây xanh xám một màu mưa

em màu gì em ơi

mà hồn anh trong suốt một màu xưa

 

 

9.

 

ai một chiều bối rối khi chạm ngõ mùa Thu

muốn úp mặt mình lên gió tình lãng mạn

cơn đau đời mê man thuở nọ

dậy gió lung bay vũ khúc hoang đàng

 

ảo vọng niềm đau - lưỡi dao lút cán

mở một mùa Thu trống hoác xa mù

đêm mở mắt hồn ta ngất lịm

ai bung vuốt sầu bấu mặt thiên thu

 

 

HÀ DUY PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Tám 202111:49 CH(Xem: 1251)
Tần Cuồng ngồi đó, mắt láo liên, môi tím ngắt, nhưng khóe miệng ngạo nghễ, không rõ là cười ruồi, cười đểu, cười khẩy hay đang suy nghĩ, âm mưu, dự tính hoặc đắc thắc việc gì. /Mọi người chửi Đ. M. thời Covid, có kẻ phát điên lên, mất trí vì căm ghét, thù hận, nhưng Cuồng thì đắc trí, và đắc trí như giới thượng cấp của y.
04 Tháng Tám 202111:36 CH(Xem: 610)
Thỉnh thoảng tôi dọn sách vở xem cuốn nào cần giữ, cuốn nào mang cho, và đặc biệt là cuốn nào cần gửi trả khổ chủ kẻo lỡ quên đâm mang tiếng. Thuộc vào số ít sách phải gửi lại khổ chủ, tôi tìm thấy cuốn này: Vietnamese Colonial Republican – The Political Vision of Vu Trong Phung, tạm dịch là Người Việt Cộng hoà thời Thuộc địa - Viễn kiến Chính trị của Vũ Trọng Phụng, của sử gia Peter Zinoman thuộc phân khoa Sử học của Đại học California tại Berkeley. / Tôi vẫn có ý định viết bài giới thiệu tập biên khảo của GS Zinoman từ khi đọc xong, với nhiều thích thú, từ… giữa mùa đại dịch Covid vào hè năm ngoái. Bài bên dưới là lời giới thiệu khái quát tập biên khảo đã giúp tôi biết thêm rất nhiều về nhà văn Vũ Trọng Phụng vốn khá độc đáo của nền văn học tiền chiến, nay càng thêm (có thể nói là) độc nhất như một tay “tiền trạm” của chủ nghĩa cộng hoà tại Việt Nam dưới cái nhìn của sử gia Zinoman.
04 Tháng Tám 20218:53 CH(Xem: 678)
Từ những ngày còn trẻ chưa biết lo là gì tôi đã tình cờ đọc tập thơ “Ngày Sinh Của Rắn” của nhà thơ Phạm Công Thiện, mà trong đó không biết vì sao tôi cứ nhớ mãi câu thơ này, “Cửu Long ca từ Tây Tạng!” Cũng từ đó Sông Cửu Long không bao giờ ngừng chảy trong ký ức của tôi. Và bây giờ tôi nhận được cuốn “Mekong – Dòng Sông Nghẽn Mạch” của nhà văn Ngô Thế Vinh như một tình cờ kỳ lạ mà tôi có với dòng sông lịch sử này.
29 Tháng Bảy 20212:11 SA(Xem: 1291)
Hãy ngồi xuống đây với em / Mặc kệ nắng đang say rượu / Hãy nói người vẫn chưa quên / Mắt xưa nghiêng bên thềm cũ
28 Tháng Bảy 20219:48 CH(Xem: 978)
Một buổi chiều ảm đạm, đầy sương. Hai chúng tôi ngồi nhìn biển, một màu xanh tít tắp gợi lên một nỗi niềm thăm thẳm, xa xăm. Vài chiếc lá me phai rơi đậu trên mái tóc em. Gương mặt em chiều nay buồn ảm đạm như chiều nay, đầy mây và gió lạnh. Em thẩn thờ nhìn vào góc vắng và buồn . Buồn trong đôi mắt và buồn trong cái nhìn của em. Em bảo em lạnh, anh đưa em về.
26 Tháng Bảy 20219:22 CH(Xem: 950)
Đó là vào những ngày mùa thu Canh Thìn, năm Minh Mạng thứ nhất (1820), "dịch phát ở Hà Tiên rồi lan ra toàn quốc" (Đại Nam Thực lục). Khi vua bảo các quan: "Theo sách vở chép thì bệnh dịch chẳng qua chỉ ở một châu một huyện, chưa có bao giờ theo mặt đất lan khắp như ngày nay", triều thần Phạm Đăng Hưng đã tâu rằng: "Thần nghe dịch bệnh từ Tây dương sang", nghĩa là triều đình đã có nhiều người biết dịch bệnh truyền qua các thuyền buôn đến từ Ấn Độ, và dịch tràn lan do khí độc (lệ khí) phát tán. “Thực lục” còn viết: "Vua lấy bạch đậu khấu trong kho và phương thuốc chữa dịch sai người ban cấp", cho ta biết đây là một trận dịch tả.
26 Tháng Bảy 20214:58 CH(Xem: 1212)
Nhà thơ- Họa sĩ LÊ THÁNH THƯ / Sinh năm 1956 tại Quy Nhơn (Bình Định) Việt Nam. Tạ thế ngày 16.7.2021 tại Sài Gòn - TP.HCM / hưởng thọ 65 tuổi. (Trước đó 2 ngày, ông có kết quả xét nghiệm hanh dương tính với Covid-19.)
22 Tháng Bảy 20216:09 CH(Xem: 1006)
Sài gòn cách ly. Tôi chẳng được ra khỏi nhà hơn hai tháng nay từ khi cháu ngoại nghỉ học chứ không phải tới cái " Giờ thứ 25" Sài gòn đã điểm như lúc này. Nếu tôi được rong ruổi ngoài đường mà tận mắt chứng kiến Sài gòn xôn xao, lo toan, thắt thỏm mỗi ngày cho đến lúc hốt hoảng mà chạy trốn dịch như thế nào tôi sẽ viết sống động hơn, nhưng tôi chỉ ở nhà và chỉ biết tình hình mỗi lúc một nghiêm trọng khi thấy các con tôi.
19 Tháng Bảy 202110:50 CH(Xem: 797)
Lê Chiều Giang viết mà như vẽ lại, như tả chân một cách vô cùng linh hoạt. Không hề tẩy xóa, chẳng tô vẽ thêm, nhưng rất lạ, Cô đã làm mới lại được những điều xa xưa, những tháng ngày rất cũ (Nguyễn Thị Thụy Vũ)
19 Tháng Bảy 202110:38 CH(Xem: 1237)
có ai treo áo trên cành cây / bay mùi dầu xanh con ó / em bệnh / sao có tiếng ho / và cánh cửa chưa khép ngoài hư vô