- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
281,796

SÀI GÒN THÁNG 3 - THƠ K. LAN

14 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 24812)


 

a_mat_buon-content

 Mắt buồn - K. Lan Sài Gòn 2014


BỮA ĐÃ ĐỜI BUỒN

 

em tìm khắp các con hẻm ngày

không thấy mình đâu

ai đã mang ngày bình thường đi mất

ai đã thả rông những bất biến giết người này?

 

sài gòn bé tí ti

chỉ một người vui tay xách đi là không còn gì nữa

cây cầu vắt qua nụ cười

bước chân kéo theo cả chiều nông nổi nắng

em gọi mình về bằng một cái xiết tay

 

lạ nhỉ

khi em tự bảo mình ngoài kia là những tươi vui

sao chọn mãi trong chợ người vẫn mang về một túi màu câm họng

khi em nhủ mình tin vào những điều thiêng liêng mỏng manh như tóc

sao cứ chênh chếch buồn lúc gió hững hờ qua

 

người ta bảo em không thuộc về hôm nay

cũng không phải ngày mai và chẳng ai biết hôm qua em từ phía nào tới

chỉ biết giữa dòng người cúi chào nhau trong ánh mắt lạc thần

em hồn nhiên yêu nỗi buồn mình hơn hết

 

ai cũng gọi cô đơn là một mình và một bóng

em bảo một mình cũng đủ cả mùa yêu

và yêu đương, tất nhiên chẳng khi nào cô đơn hết

 

hôm nay trốn khỏi anh

em định nghĩa tự do cũng có nghĩa giam cầm

 

K. LAN

(Mar. 15-2014)

 

 

 

 

HƠI MẤT NGỦ, ĐIÊU NGOA

 

ngồi lại đây em kể cho nghe

về cơn ngủ mải chơi

bỏ đêm cho những câu thơ đầu thai lộn chỗ

ngồi lại gần đây, gần đây, gần thêm xí nữa...

 

cho em mượn đôi vai, đêm này mỏi quá

mấy dấu câu nặng trịch

đặt đầu câu thì vội, cuối câu lại như thể cạn tình

em điêu ngoa, đặt những nốt buồn vui chen lấn

ai rảnh tay xóa huyễn hoặc bao giờ?

 

cho em mượn cánh tay, đêm này dài quá

bình hoa cũ từng bông oai oải thở

tiếng thở dài, hương cũng ngút ngàn rơi

em xảo quyệt, ngắt hư vô đặt vào thế chỗ

nơi vô cùng sẽ nở đóa trăm năm

 

cho em mượn nụ cười, đêm này sao héo quá

mười ngón bò quanh

từng ngả đường tưởng chừng đi qua mà chưa thoát nổi

giọt nước mắt vui chảy trên tiếng người văng vẳng hát

bài thiên thu, dưới một cội hoa già

 

ngồi lại đây, nếu không nỗi buồn cũng đánh mất

lại gần đây, em kể

gần thêm nữa, điêu ngoa

 

K.LAN

(Mar 11-2014)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 28310)
H oàng Cung Cambodia, tôi chết lặng trước tấm bản đồ xứ Miên. Bao gồm đất nước tôi, trãi dài từ Miền Trung xuống Miền Nam ngày xưa là đất của Cham Pa và Chân Lạp. Người Việt tôi khởi đầu từ nhà Trần, nhà Nguyễn đã mở rộng bờ cõi như thế này đây…
21 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 29004)
“ B ất cứ lúc nào bất cứ ở đâu” tưởng là kể chuyện tình, nhưng không tôi nghĩ khác. Dù chúng ta không bắt gặp những hình ảnh bắn giết trên chiến trường, nhưng bàng bạc trong từng chuyện là tâm trạng chán nãn, hỗn loạn, bất cần đời, sống không biết ngày mai của một lớp thanh niên, của một Sài Gòn trong thời chiến tranh.
20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 27802)
L ịch sử dù có được viết lại Cũng không thể chối bỏ được rằng Sự thật không phải vậy Sự thật chỉ là phương tiện phục vụ Cho một sự thật khác
20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 25601)
J . Maulpoix. nhận xét: Thơ là thứ đối tượng của ngôn ngữ khó khăn, một sự dũng cảm, một công việc vĩ đại và biến hóa, đề xuất hay bắt buộc, là sự cô đọng tối đa của sự kiện ngôn ngữ tập trung trong một không gian thu hẹp.
20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 28882)
T rong ký ức em, trong giấc mơ về anh và lúc giật mình về cô gái mang giày đỏ Ừ quên, chuyện tình mình chỉ có thế Thôi, em giấu bầu ngực căng tròn sau chiếc áo ngực hình cánh bướm Em giấu bí mật đôi mình trong câu chuyện với người đến sau…
19 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 28396)
C hiếc xe hơi sang trọng hẳn chở một cán bộ quan trọng nào đó về xã tham quan hoặc công tác, anh Chấn nghĩ vậy và cuống quýt bắt con trâu cố vượt qua đám sình lầy để nhường đường cho xe ô tô. Anh Chấn lo sợ, mồ hôi đổ ra ướt đầm lưng áo.
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 28079)
T ôi đưa tin Nhà văn Phạm Viết Đào bị bắt lên blog Đưa tin mà vẫn không tin Một nhà văn bị bắt Cũng như tôi đã không tin một nhà báo bị bắt có tên là Trương Duy Nhất. Ôi đất nước tôi "Chơi công an đi bắt quân gian/ béng beng"
16 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 30641)
LTS: Khánh Trinh là bút danh. Có lẽ Khánh Trinh là người viết trẻ nhất trong Tạp chí Hợp Lưu hiện nay. Khánh Trinh sinh ngày: 30/08/1991. Quê ở Quế Sơn, Quảng Nam. Hiện là Phóng viên truyền hình tại Sài gòn. Thơ của Khánh Trinh lạ một cách tự nhiên và nồng nàn như tuổi trẻ…Chúng tôi hân hạnh giới thiệu những sáng tác của Khánh Trinh đến với quí độc giả và văn hữu khắp nơi. (TCHL)
16 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 21763)
" ...Có thể coi đây là bài viết cuối cùng của nhà báo Vũ Ánh. Và cũng là một "tình cờ định mệnh", chủ đề của bài là tự do báo chí, một vấn đề ông quan tâm hầu như suốt cuộc đời làm truyền thông của ông. Chúng tôi xin đăng lại bài này như một nén hương kính viếng ông, đồng thời bày tỏ, qua ngòi bút của ông, niềm ao ước sớm có tự do báo chí trên đất nước Việt Nam.” (Diễn Đàn Thế Kỷ)
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 19898)
Vô cùng thương tiếc Nhà báo Vũ Ánh  Vừa tạ thế tại quận Cam, California, U.S.A. vào ngày Thứ Sáu, 14 tháng Ba, 2014. Hưởng thọ 73 tuổi.