- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
264,051

Thơ Phạm Hồng Ân

13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 23751)


still_live_ha_quoc_huy-content
 Tĩnh Vật - tranh Hạ Quốc Huy 

ĐỜI PHÀ

 

Chiếc cầu lạ treo ngang dòng sông

Xóa tung tích con đò thời lãng mạn

Nước khóc đôi bờ kiệt lực

Đêm thở sóng thức giấc chờ trăng.

 

Quá vãng đời phà già nua

Chuyến cuối cùng chở em biền biệt

Bờ nam hấp hối

Bờ bắc lâm chung

Sông bạc đầu thủy táng nỗi đau

Những mảng tình trôi sông lạc chợ.

 

Như Cần Thơ có ngày thơ rụng

Xuống dấu chân bầy con gái Cà Mau

Còi phà hụ trong tim

Nhức nhối vết thương dậy thì máu rướm

Như dề lục bình thương tiếc hơi phà

Quẫy đục sóng qua nam ghé bắc

Cởi trần thơ hứng gió

Quăng câu hò tầm tã mưa đêm.

 

Chiếc cầu treo treo cổ đời phà

Xóa tung tích một thời oanh liệt

Dòng sông khỏa thân cấm cố

Phù sa ngục tù

Mục nát bến bờ

Bén ngót đường gươm cứa ngọt thơ tình

Tung toé ngữ ngôn khát vận

Anh chạy đuổi em

Giống quỷ rượt ma

Trên lòng cầu hằng hà phù thế.

 

Ôi

Đời phà

Đời thơ

Đời anh

Đời nước

Mạt vận theo thời thế lâm nguy.

 

PHẠM HỒNG ÂN

(Escondido, 05/08/2013)

 

 

 

BÓNG TỐI

 

Giắt bóng tối lên trần xe

Đuổi đêm khuya bằng ánh đèn hoài niệm

Núi lướt chân trời

Xé mây bạc đầu lao tới

Các anh nằm dưới lũng sâu

Cây rừng duỗi chân trùm phủ.

 

Tôi đứng ngó đại ngàn

Xác xơ một đời phế tích

Lòng chớm thấy thiên thu

Trong ngổn ngang trùng trùng tro bụi

Nơi các anh vùi thây

Hài cốt chưa mồ yên mả lặng

Nơi các anh bị bỏ quên

Tung tích vô danh chiến sĩ.

 

Bóng tối chìm ngập bóng tôi

Lanh lảnh rừng kêu núi khóc

Mưa thút thít quanh đây

Nhòe nhoẹt con trăng tháng bảy sụt sùi

Tôi trải tình

Giăng nỗi đau chung

Cuốn quê hương vào lồng ngực đất

Các anh nằm đây

Hương linh phảng phất

Thứ lỗi cho tôi

Đồng đội vô tâm.

 

Rừng ngậm ngùi xé đất

Ôm các anh vào thân thể bạt ngàn

Tôi yếu ớt ngửa lòng

Rót ngôn ngữ vào thinh không huyền tịch

Mỗi lời thơ ước mong thành lời hịch

Gửi tấm lòng cho thế hệ hậu sinh.

 

PHẠM HỒNG ÂN

(Escondido, 30/08/2013)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 19385)
Vô cùng thương tiếc Nhà báo Vũ Ánh  Vừa tạ thế tại quận Cam, California, U.S.A. vào ngày Thứ Sáu, 14 tháng Ba, 2014. Hưởng thọ 73 tuổi.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 25700)
Sống trọn vẹn đời mình như đã muốn, phải là, điều ấy đẹp như một bài thơ dù là bài thơ đắng. Xin mượn lời Vũ Hoàng Chương tiễn một nhà thơ để giã biệt Vũ Ánh: Người thơ nằm xuống đó hiên ngang Như một câu thơ trắng thẳng hàng Đẩy mãi bàn chân tìm đất đứng Ngoài ba chiều cũ sắp tan hoang .
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 28638)
N hững ngày này, năm Bảy Lăm, tháng Ba, ”Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tĩnh”. Đơn vị tôi là một tiểu đoàn Địa Phương Quân (TĐ 497/ ĐP Tiểu Khu Châu Đốc), vẫn trấn đóng trên ngọn 554 thuộc núi Giài, Thất Sơn, Châu Đốc. Bộ Chỉ Huy đặt tại Ba Xoài.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 38291)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 24783)
V ũ Ánh là một nhà báo yêu nghề và say mê với công việc. Ông qua đời tại phòng làm việc tại tư gia; bài báo cuối cùng của ông mang tựa đề "Hà Nội vẫn chưa đủ niềm tin cởi trói báo chí," được gởi đến Nhật Báo Người Việt lúc 11:37 phút sáng của ngày cuối cùng trong cuộc sống ông. Bài báo được đăng trong trang A1 của số báo hôm nay, trên mục “Sổ Tay” hàng tuần.
14 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 24213)
s ài gòn bé tí ti chỉ một người vui tay xách đi là không còn gì nữa cây cầu vắt qua nụ cười bước chân kéo theo cả chiều nông nổi nắng em gọi mình về bằng một cái xiết tay
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 26958)
V ừa qua trên các phương tiện thông tin đại chúng xôn xao các vấn đề liên quan đến giải thưởng Nhà nước, Hồ Chí Minh… Trò chuyện về ảnh hưởng tích cực của các giải thưởng, Nhà văn Vũ Đảm – Phó tổng Biên tập Tạp chí Nhà văn có đưa ra một vài ý tưởng rất đáng quan tâm. Ý tưởng này cách đây sáu năm đã được Nhà văn Vũ Đảm nêu lên trong một bản luận văn tốt nghiệp Thạc sĩ văn hóa của mình. Sau đây là cuộc phỏng vấn với nhà văn Vũ Đảm do Thủy Hướng Dương thực hiện.
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 27580)
L ần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Vũ Khuê là bút danh. Sinh sống và làm việc tại Khánh Hòa. Như một món quà gặp mặt người viết xin gởi đến quí độc giả và văn hữu của tạp chí Hợp Lưu một "ức ký" về những ngày cuối của chiến tranh Việt Nam. Chúng tôi hân hạnh giới thiệu bài viết "Anh Đã Biết Gì về Cuộc Chiến?" của Vũ Khuê. (TCHL)
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 25778)
b ên triền đời trượt chân chạm thời gian không giọt âm thanh nào vang trong tịch lặng chỉ có lửa cháy bùng huyễn hoặc ta ngơ ngẩn nhìn thơ bay lượn khắp cùng
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 23246)
C ó những dòng sông trôi đi mãi Em của ta hề! như mây bay Và những bài thơ không chép lại Chỉ còn hương tóc ngát trên vai.