- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,395,911

THƠ NGUYỄN ĐĂNG KHOA

09 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 17212)

 

soibong-phamanhdung-content

 Soi Bóng - ảnh Phạm Anh Dũng


LTS: Nguyễn Đăng Khoa, một người làm thơ trẻ, sinh năm 1987. Hiện sinh sống và làm việc tại Sài Gòn... Thơ của Khoa êm đềm, hiền lành, trong veo như nắng và nhẹ nhàng như gió sớm. Xin hân hạnh giới thiệu dòng thơ của Nguyễn Đăng Khoa đến quí độc giả và văn hữu khắp nơi.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

NGUYỄN ĐĂNG KHOA

NẾU MAI THỨC DẬY, ĐƯỢC SỐNG

  

Mỗi sáng , hoàng lan vẫn nở

Những bánh xe tang vẫn lăn

Từng sát-na rơi vô vị

Em hỏi trầm luân là gì?

 

Những kẻ ăn mày vẫn khóc

Dưới chân người bộ hành mù

Triệu màu lá non chỉ đợi một mùa gió chướng tàn thu

 

Mỗi sáng chúng ta ngồi lại

Bên xác của ngày hôm qua

Đặt vòng hoa và khấn nguyện

Tình yêu

Lại một tuổi già

 

Sẽ luôn có dấu chấm hết cho bất cứ kỷ nguyên nào

Nếu mai thức dậy, được sống

Loài người hãy nhớ hôn nhau!

 


ĐÊM MÙA ĐÔNG


Đêm rơi đầy lên mắt

Lòng chùng như cánh võng

Trên giá vẽ mùa đông

Ta, ta có màu gì?

 

Giọt máu nào hờn tủi

Khóc trên từng cánh dơi

Đoá dạ quỳnh lặng ngắm những chòm sao xa vời

 

Lũ kiến vàng chớm lạnh

Đốt da thành lửa xanh

Những sinh linh bé bỏng hát ca quanh bóng mình

 

Con đường xa im lặng

Đợi nghe từng gót đêm

Em rơi đầy lên mắt

Ta, ta có màu gì?

 


TINH MƠ


Tinh mơ chải lại mái đầu

Từng bình minh nhuộm từng màu cuả đêm

Không thấy cái bóng ngoài thềm

Tôi quay về mộng

Tôi tìm dáng tôi

 

 

BỨC TRANH

 

Mùa đông phủ ngói vàng

Dáng xưa về ngang cửa

Ngồi thâu chân bếp lửa

Xem tàn tro đeo tang

 

Đóa lan màu dĩ vãng

Nở nghiêng ngọn đồi xanh

Mùa đông hai mươi tuổi

Có đôi bướm hiền lành...

 

Đóa lan màu dĩ vãng

Vẫn nở nghiêng đồi xanh

Mùa đông không nhớ tuổi

Hỏi đôi bướm trong tranh.

 

NGUYỄN ĐĂNG KHOA

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 3118)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
23 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 66825)
C uộc tranh đấu của Phật Giáo miền Nam Việt Nam năm 1963 , trên bối cảnh liên hệ ngày một xấu đi giữa Bộ Ngoại Giao Mỹ và chính phủ Ngô Đình Diệm trong hai năm 1962-1963. Mặc dù chỉ nhấn mạnh vào cuộc tự thiêu bi tráng của Thượng tọa Thích Quảng Đức ngày 11/6/1963 [...] “Vài Ý Nghĩ Về Thượng Tọa Thích Quảng Đức” công bố lần đầu tiên một số tài liệu văn khố Phủ Thủ tướng Việt Nam Cộng Hòa và Phủ Tổng Thống Đệ Nhất Cộng Hòa, giúp vùi chôn một lần và mãi mãi loại sử văn suy tôn, nhớ ơn và đào mộ. Tạp Chí Hợp Lưu
14 Tháng Mười Hai 20191:41 SA(Xem: 249)
Thiền tính không, biết cũng là không \ Anh không tìm tự dưng là vậy \ Anh ngồi đó biết mình đang ngồi đó \ Rất dịu dàng chợt hiện bóng hình em \
14 Tháng Mười Hai 20191:18 SA(Xem: 207)
Những con đường đưa em ra đi, / xa đến mấy cũng mang em về lại, / trong lòng anh như con chim yến, / bay lượn bao xa rồi cũng về với biển, và ngửa cổ hát say đắm thâu đêm.
14 Tháng Mười Hai 20191:04 SA(Xem: 257)
“Đây là thành phố của những cây cầu. Cô thấy thơ mộng không?” - Giám đốc công ty bạn đang ở thế vừa là đối tác vừa cạnh tranh với chúng tôi đích thân lái xe đón tôi từ sân bay về trụ sở công ty ấy. Hoàng hôn đang đổ xuống sông Hàn lóng lánh. Tôi chợt nhớ Diên. Trước mắt nàng mà bày ra cảnh tượng đẹp đẽ này thì Diên vẫn như đã chết. Mắt nàng vẫn vô hồn, chiếc váy lụa vẫn rủ xuống tận gót chân lạnh lùng mướt mát.
13 Tháng Mười Hai 201910:05 CH(Xem: 252)
Vô số rắn loe ra từ sắc đỏ vàng / độc lưỡi răng gớm riết / bóng lâu đài đổ / bay ra bầy khô dơi / đầu lâu / hốc mắt / tiền / bướm lửa lừa mị
13 Tháng Mười Hai 20199:11 CH(Xem: 255)
chuyện đời xưa kể dưới ánh nến hồng / đêm cổ quái hằn sâu trong ký ức / như cội nguồn của những điều mong ước / dưới cơn mưa phùn ai đó sẽ đóng đinh ai.
13 Tháng Mười Hai 20199:05 CH(Xem: 227)
chiều nay / con chim co ro trên gác chuông nhà thờ / hồ nước nằm yên giấc ngủ bao la / bước chân ai đó lá vàng xào xạc /
13 Tháng Mười Hai 20198:55 CH(Xem: 205)
Ba giờ sáng…tôi bước ra đường, những ngọn gió cuối tháng chạp như con ngựa hoang lồng lộng chạy qua các nẻo phố. Tôi lặng lẽ đi dưới hàng cây Phượng vĩ già trong rét mướt yên tĩnh đêm sâu. Có tiếng rao…Ai bánh nậm, bánh dày đây… cất lên trong khoắc khoải, một vài chiếc xe ba gác chở hàng sớm xình xịch chạy qua lầm lũi.
13 Tháng Mười Hai 20198:51 CH(Xem: 239)
tháng mười hai. chào nhé mùa đông / sài gòn chẳng thấy lạnh và mưa dông còn đó/ buổi chiều ngang qua nhà thờ. nhìn mưa trên mái ngói / chợt ngẩn ngơ. chợt se sắt cả lòng /