- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,580,286

THƠ K- LAN

06 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 24158)


k-lan-_chandung_2-content

  K. Lan (SG 2013)

K. Lan là bút danh: K.Lan -sinh ngày: 10.04.1984 -hiện đang sinh sống và làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh Có thơ đang ở các tạp chí Da Màu, Tiền vệ, Văn Chương Việt, Sáng Tạo… Lần đầu cộng tác cùng Tạp chí Hợp Lưu. Chúng tôi trân trọng gới thiệu những dòng thơ của K – Lan đến với quí độc giả và văn hữu của Hợp Lưu.

TẠP CHÍ HỢP LƯU



Ở SÀI GÒN MỘT MÌNH


có nụ hôn nằm ườn trên bậu cửa
của nắng hôm nay, hay của nhớ hôm qua
lũ chim chích mổ vào từng nhát nhỏ
dậy đi thôi để mở chút bộn bề

có bàn tay vỗ về trên lớp bụi
của gió hôm nay, hay của rũ hôm qua
đám lá xanh thì thầm câu chuyện kể
cứ reo vang cho rộn rã ngày thường

có mùi hương về nép vào dưới tóc
của thả hôm nay, hay của buộc hôm qua
chiếc nơ nhỏ bám đời mình trên ấy
trượt xuống thôi cho bối rối chảy tràn

có một làn sương mỏng, một vành khăn
của ấm hôm nay, hay của buốt hôm qua
mép áo thơm ôm loài hoa nở trễ
dáng huệ tây, dáng cúc, dáng tần bì

có vụn ngày, chẳng biết vì đâu mà rớt lại
của cũ hôm nay, hay của mới hôm qua
nắng đã lên, chân đã cuồng như lời gọi
và trên tay mọc lên chút gian tà

có một ngày, người nào đó lẫn vào ta


K. Lan

(Sg tháng 10-22-2013)



NGÀY TÌNH NHÂN


ngày mọc một nhánh sông
chảy qua cánh đồng em mùa ải
qua vết nẻ niềm nhau
không có đọt vui cầm trên tay như cầm câu khấn nhỏ

em ngồi giữa sớm mai
nghe dương cầm tháng Giêng thủ thỉ lời khói thuốc
khoảnh khắc cũ vãi theo những mầm non rất vội
có đôi người chờ gặt một tái sinh

ngày tình nhân
tặng cho em nhánh tường vi không chờ ngày trắng
anh ngồi đó
trong ngăn nhỏ em rất đỗi, gục đầu

một ngày chẳng phải riêng hôm nay
tóc em rụng giữa miền anh lấm tấm bạc
con sẻ nhỏ vừa bay đi vừa hát
bài tương tư
trong câu xé cổ gọi bầy

em viết câu nhân tình thả vô duyên bay qua đồi cắc cớ
trên vai áo anh giữa đời hư mà rất thực
rụng ngả nghiêng một nỗi buồn đầy
em lả tả


K- LAN

(SG tháng 2- 2014)



CHIẾC Ô


em muốn có một chiếc ô
không phải chiếc ô che nắng mùa đông ghẹo gái
không phải chiếc ô tránh mật khải mùa hè
không phải chiếc ô đậy mưa phùn dầm dề bắt ốm
không phải chiếc ô hiu hắt nghiêng, đổ mùa thu cho hương cốm
em muốn có một chiếc ô thật rộng
để đủ che kín một nửa hồn mình khuyết tật
đủ để chôn anh giữa những lọng đau dài


K- LAN

(Sg tháng 3-2014)



BUỔI CHIỀU MẤT DẠNG


em mở xắc tay

lấy những buổi chiều ra nghịch dại

mấy ngón tay trắng nỗi buồn thay áo

chiều nay trong mắt có những đường đi


anh đặt chiếc lá phong vào góc ngày góa bụa

trong mỗi phút một mình chim Từ Quy khóc nấc

bên ranh giới mùa thu ai biết hè đổ lạnh

trong niềm vui có đôi vết đau lằn


anh giữ một nửa mùa thu trong chiều nghiêng lá đỏ

nấm mồ gió sâu trầm có nở đóa trăm năm?

còn một nửa nằm ngoan sau then cửa

em vài lần nén mở khóa tâm tư


nếp áo cũ, thân quen và hồ như rất mỏng

khói thuốc bay đâu nhớ nỗi tận cùng

dòng sông vỡ là dòng sông không còn âm vỗ mạn

cánh phù du như buồm thắm căng tràn


về xếp lại mùa màng trên vai người hát gở

em chỉ có một bài thơ xưng tụng

em chỉ nhớ hình buổi chiều chép lại

bằng những ngón tay đóng thập tự xuống ván ngày


K- LAN



BÀI KHÔNG TÊN TRỞ TRẮNG


nắng rất vàng

em trốn vào môi hôn trắng màu phụ rẫy

cầu vồng nối bờ ẩn oan đã gãy

ngủ giữa khoảng rơi mùa Hè

một thiên tư thuộc về nới cất giấu

anh

và những ký tự không còn lên xanh nữa


buổi trưa nhú mầm yêu cũ

chiếc eo gió trở bầu trời về phía biển

hát ru em câu chuyện bạc đầu

năm tháng đi qua ngón tay ngoan

niềm tin lộc non chết rũ trên thân cành thi tứ

bài thơ cho nhau khóa cửa

dấu son nhảy nhót vô hồn trên muôn vàn ký tự lạ

căn phòng chiều

âm thanh sáng quắc cắt nhau


nắng vẫn rất vàng

rắc vào chiều dăm giấc vụn xéo xiên

mắc lên giác quan từ bi đôi lần cấu xé

con thuyền ưu tư mắc cạn nơi cuống họng ngày

ai đó ngồi nếm vị hoàng hôn


K- LAN



BLUES ĐÊM

ngón tay đã ngưng đuổi bắt âm giai trên phím khôn cùng bóng tối oai mục rời cánh tay nhau phụ họa cho nỗi nhớ mặt mộc từng chiếc bóng lang thang cũng mang mặt nạ nối với nhau bằng nếp môi đói một lần thốt gọi hỡi ơi khúc blues em rền đêm kể lể những điều không, có

về loài hoa giấu mặt vào xác bướm thoát kiếp bay đi cánh đồng chấp chới màu phấn rũ hư vô anh về trú dưới chùm rễ mọc sâu vào tiền kiếp ký ức tru đêm cấu bầu trời trầy xước con dế hoang giật mình chạy xô lớp cỏ bích la dường như không thể trốn

về nếp áo bay nghiêng tháng năm dạt hương người về nơi mặt trời cư ngụ từng dòng sông hấp hối dập dềnh môi sóng bên mỏm đá tưởng tượng con thuyền bỏ rơi sự mắc cạn bàn chân lạc sự tìm như ươm sẵn cơn đồng lõa phía hành lang ngày leo xuồng câm lặng sợ cái chớp mắt ồn ào

về lời hát u mê ẩn dụ cánh vai trần run rẩy cứa nát tim vui miệt mài như xưng tụng trong buổi sám hối cuối cùng những ảo ảnh nhảy nhót trong khúc blues rỗng mặt trời kéo tấm chăn nhung đánh rơi giọt sáng đầu tiên và đêm đã mất


K- LAN



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Chín 20212:08 SA(Xem: 699)
Dẫn nhập: Việt Nam Một Thế Kỷ Qua, Nguyễn Tường Bách và Tôi là tên hai tác phẩm hồi ký của bác sĩ Nguyễn Tường Bách và cô giáo Hứa Bảo Liên, người bạn trăm năm của Nguyễn Tường Bách. Đây là hai bộ hồi ký đặc sắc về cuộc tình lãng mạn của một chàng trai Việt và một cô gái người Hoa ở Hà Nội cùng nổi trôi theo vận nước cho tới khi họ gặp lại nhau trên đất Côn Minh Vân Nam và trở thành đôi vợ chồng sắt son thuỷ chung với bao nhiêu tận tuỵ và hy sinh – nhưng quan trọng hơn thế nữa, đây chính là một phần của lịch sử sinh động và đầy biến động trong ngót một thế kỷ qua trong những cơn bão táp của Cách Mạng Việt Nam và cả lục địa Trung Hoa.
24 Tháng Chín 20211:38 SA(Xem: 492)
Ừ thì man mác / không một chốn về / khi cảm thức sắp vào hàng chủ tế / mùa thu ước lệ đoanh tròng cuống lá vàng / xác. và đường rơi / sẽ rơi / sẽ khóc giùm / những mô đất chiều chủ nhật không ai mở cửa ra ngoài
18 Tháng Chín 20215:41 CH(Xem: 838)
hai người trò chuyện / hơi ấm mặt trời mơn trớn / cửa bên trong người đàn bà hé mở / miền đất từ lâu không dung nạp sự sống / dòng nước chảy ngang nảy hạt / cong về ánh sáng quên lòng đất tối
18 Tháng Chín 20215:33 CH(Xem: 584)
Giữa bừa tay gieo tay cấy / Cuối bừa áo váy xênh xang / Mạ non giòn tươi hây hẩy / Xinh em lớn giữa khuôn vàng
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 694)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 651)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
12 Tháng Chín 202111:17 CH(Xem: 357)
MƯA LÊN ĐỒI NHỚ - thơ: Đặng Hiền - nhạc: Dzoãn Minh- ca sĩ: Diệu Hiền
12 Tháng Chín 202111:02 CH(Xem: 667)
Gió lên tình hư ảo / Ngọt ngào mây bay cao / Đêm không là mê thảo / Ngày ngu ngơ đợi chờ
12 Tháng Chín 20219:32 CH(Xem: 536)
Buổi sáng thức dậy thật sớm, tôi có những phút bình yên ngồi bên song cửa sổ lặng nhìn thành phố còn trong màn đêm yên tĩnh. Từ ngày thành phố có lệnh cách ly, khoảng trời của tôi được thu nhỏ chỉ trong khung cửa sổ này. Nhìn từ nơi xa xa tít ngoài xa là con đường cao tốc, cửa ngõ cho người đi người về lại Sài gòn, ngày trước xe lúc nào cũng nối đuôi còn bây giờ thưa thớt một vài xe trên đường. Những ngày dịch bệnh nơi ấy bớt hẵn bóng người, không còn những chuyến xe đi sớm về muộn trên đường xuôi ngược.
12 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 626)
đi về giữa chốn mênh mang / hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng / đã nghe sông suối ngập ngừng / áo phai rũ mộng dửng dưng dã quỳ.