- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,539,305

THƠ K- LAN

06 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 22973)


k-lan-_chandung_2-content

  K. Lan (SG 2013)

K. Lan là bút danh: K.Lan -sinh ngày: 10.04.1984 -hiện đang sinh sống và làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh Có thơ đang ở các tạp chí Da Màu, Tiền vệ, Văn Chương Việt, Sáng Tạo… Lần đầu cộng tác cùng Tạp chí Hợp Lưu. Chúng tôi trân trọng gới thiệu những dòng thơ của K – Lan đến với quí độc giả và văn hữu của Hợp Lưu.

TẠP CHÍ HỢP LƯU



Ở SÀI GÒN MỘT MÌNH


có nụ hôn nằm ườn trên bậu cửa
của nắng hôm nay, hay của nhớ hôm qua
lũ chim chích mổ vào từng nhát nhỏ
dậy đi thôi để mở chút bộn bề

có bàn tay vỗ về trên lớp bụi
của gió hôm nay, hay của rũ hôm qua
đám lá xanh thì thầm câu chuyện kể
cứ reo vang cho rộn rã ngày thường

có mùi hương về nép vào dưới tóc
của thả hôm nay, hay của buộc hôm qua
chiếc nơ nhỏ bám đời mình trên ấy
trượt xuống thôi cho bối rối chảy tràn

có một làn sương mỏng, một vành khăn
của ấm hôm nay, hay của buốt hôm qua
mép áo thơm ôm loài hoa nở trễ
dáng huệ tây, dáng cúc, dáng tần bì

có vụn ngày, chẳng biết vì đâu mà rớt lại
của cũ hôm nay, hay của mới hôm qua
nắng đã lên, chân đã cuồng như lời gọi
và trên tay mọc lên chút gian tà

có một ngày, người nào đó lẫn vào ta


K. Lan

(Sg tháng 10-22-2013)



NGÀY TÌNH NHÂN


ngày mọc một nhánh sông
chảy qua cánh đồng em mùa ải
qua vết nẻ niềm nhau
không có đọt vui cầm trên tay như cầm câu khấn nhỏ

em ngồi giữa sớm mai
nghe dương cầm tháng Giêng thủ thỉ lời khói thuốc
khoảnh khắc cũ vãi theo những mầm non rất vội
có đôi người chờ gặt một tái sinh

ngày tình nhân
tặng cho em nhánh tường vi không chờ ngày trắng
anh ngồi đó
trong ngăn nhỏ em rất đỗi, gục đầu

một ngày chẳng phải riêng hôm nay
tóc em rụng giữa miền anh lấm tấm bạc
con sẻ nhỏ vừa bay đi vừa hát
bài tương tư
trong câu xé cổ gọi bầy

em viết câu nhân tình thả vô duyên bay qua đồi cắc cớ
trên vai áo anh giữa đời hư mà rất thực
rụng ngả nghiêng một nỗi buồn đầy
em lả tả


K- LAN

(SG tháng 2- 2014)



CHIẾC Ô


em muốn có một chiếc ô
không phải chiếc ô che nắng mùa đông ghẹo gái
không phải chiếc ô tránh mật khải mùa hè
không phải chiếc ô đậy mưa phùn dầm dề bắt ốm
không phải chiếc ô hiu hắt nghiêng, đổ mùa thu cho hương cốm
em muốn có một chiếc ô thật rộng
để đủ che kín một nửa hồn mình khuyết tật
đủ để chôn anh giữa những lọng đau dài


K- LAN

(Sg tháng 3-2014)



BUỔI CHIỀU MẤT DẠNG


em mở xắc tay

lấy những buổi chiều ra nghịch dại

mấy ngón tay trắng nỗi buồn thay áo

chiều nay trong mắt có những đường đi


anh đặt chiếc lá phong vào góc ngày góa bụa

trong mỗi phút một mình chim Từ Quy khóc nấc

bên ranh giới mùa thu ai biết hè đổ lạnh

trong niềm vui có đôi vết đau lằn


anh giữ một nửa mùa thu trong chiều nghiêng lá đỏ

nấm mồ gió sâu trầm có nở đóa trăm năm?

còn một nửa nằm ngoan sau then cửa

em vài lần nén mở khóa tâm tư


nếp áo cũ, thân quen và hồ như rất mỏng

khói thuốc bay đâu nhớ nỗi tận cùng

dòng sông vỡ là dòng sông không còn âm vỗ mạn

cánh phù du như buồm thắm căng tràn


về xếp lại mùa màng trên vai người hát gở

em chỉ có một bài thơ xưng tụng

em chỉ nhớ hình buổi chiều chép lại

bằng những ngón tay đóng thập tự xuống ván ngày


K- LAN



BÀI KHÔNG TÊN TRỞ TRẮNG


nắng rất vàng

em trốn vào môi hôn trắng màu phụ rẫy

cầu vồng nối bờ ẩn oan đã gãy

ngủ giữa khoảng rơi mùa Hè

một thiên tư thuộc về nới cất giấu

anh

và những ký tự không còn lên xanh nữa


buổi trưa nhú mầm yêu cũ

chiếc eo gió trở bầu trời về phía biển

hát ru em câu chuyện bạc đầu

năm tháng đi qua ngón tay ngoan

niềm tin lộc non chết rũ trên thân cành thi tứ

bài thơ cho nhau khóa cửa

dấu son nhảy nhót vô hồn trên muôn vàn ký tự lạ

căn phòng chiều

âm thanh sáng quắc cắt nhau


nắng vẫn rất vàng

rắc vào chiều dăm giấc vụn xéo xiên

mắc lên giác quan từ bi đôi lần cấu xé

con thuyền ưu tư mắc cạn nơi cuống họng ngày

ai đó ngồi nếm vị hoàng hôn


K- LAN



BLUES ĐÊM

ngón tay đã ngưng đuổi bắt âm giai trên phím khôn cùng bóng tối oai mục rời cánh tay nhau phụ họa cho nỗi nhớ mặt mộc từng chiếc bóng lang thang cũng mang mặt nạ nối với nhau bằng nếp môi đói một lần thốt gọi hỡi ơi khúc blues em rền đêm kể lể những điều không, có

về loài hoa giấu mặt vào xác bướm thoát kiếp bay đi cánh đồng chấp chới màu phấn rũ hư vô anh về trú dưới chùm rễ mọc sâu vào tiền kiếp ký ức tru đêm cấu bầu trời trầy xước con dế hoang giật mình chạy xô lớp cỏ bích la dường như không thể trốn

về nếp áo bay nghiêng tháng năm dạt hương người về nơi mặt trời cư ngụ từng dòng sông hấp hối dập dềnh môi sóng bên mỏm đá tưởng tượng con thuyền bỏ rơi sự mắc cạn bàn chân lạc sự tìm như ươm sẵn cơn đồng lõa phía hành lang ngày leo xuồng câm lặng sợ cái chớp mắt ồn ào

về lời hát u mê ẩn dụ cánh vai trần run rẩy cứa nát tim vui miệt mài như xưng tụng trong buổi sám hối cuối cùng những ảo ảnh nhảy nhót trong khúc blues rỗng mặt trời kéo tấm chăn nhung đánh rơi giọt sáng đầu tiên và đêm đã mất


K- LAN



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 4007)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 11090)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
07 Tháng Năm 202111:56 CH(Xem: 191)
anh giữ gìn bộ đồ lót của em đúng ba mươi năm / dù anh dọn nhà đã nhiều lần / thay đổi bao nhiêu chỗ ở / anh vẫn đem theo / để nỗi nhớ thương như trăng sao trên trời / làm chứng tích của đời anh / cho em
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 162)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 89)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 158)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 180)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 236)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 243)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 323)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau