- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,786,257

SONATAS

25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 45087)

dh_10-2013-content

Tháng trước tiễn bạn thân bốn mươi năm về nơi yên nghỉ
Tháng sau được bạn thân ba mươi năm gởi ra sở thất nghiệp
Tiễn tình cảm nỗi buồn lây lất mãi
Tiễn tình bạn lạnh như vết cắt không ngờ

Buổi chiều đôi khi không biết đi đâu
Cả ngày cũng không biết đi đâu
Vào trang mạng xã hội thấy toàn lời phù phiếm
Thơ mộng như những tiếng chưởi thề

Ngày lễ Tạ Ơn nơi tôi sống từ khi rời xa quê
Trời lạnh gần cuối năm mới hay mình cũng già đi
Nơi đây từng thế hệ trôi qua
Mà hận thù thì luôn nuôi nấng như những nấm mồ

Chả nhẽ quay lại chốn xưa bưng cà phê hầu khách
Hoặc mở quán bán những thứ không nên bán
Suy nghiệm hai chữ phù du chợt thấy nụ cười nửa miệng
Cùng nhỏ nhen và buồn bã như những dối gian

Tôi lay hoay với đôi ngày rảnh rỗi
Đầu óc sao tê dại lơ ngơ
Loài động vật có vú mà không còn khả năng có sữa
Người ta sẽ làm thịt bằng những chảo dầu chiên

Hôm qua có bạn nhắn đến ăn sinh nhật
Tôi không đến vì sợ làm bạn mất vui
Ít nhất mình cũng phải sống thật
Như ăn ít cơm để tránh đái đường

Vui cho em vì còn bạn ghé thăm
Mọi chuyện rồi cũng qua đi chỉ còn lại chút tình
Có phải buổi chiều huyễn mơ như lời chúc tụng
Khúc nhạc xưa và niềm nhớ không biết vì sao

Cũng chỉ biết mơ hồ là một khúc hát
Như cuộc đời buồn nhiều hơn vui
Mà chúng mình đã đồng ý
Là những Sonatas mà em mến yêu.

ĐặngHiền
(Nov-25-2013)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 26859)
T ôi sinh ra là con gái. Hay ít nhất, bà ngoại thường gọi tôi là Gái. Tôi lớn lên với ngoại, được bà nuôi ăn nuôi học dạy dỗ thành người. Thuở nhỏ tôi thường hỏi ngoại Ba Mẹ tôi là ai, bà thường nói mẹ là nàng tiên xinh đẹp bị trời đày xuống trần gian. Trong đêm đen định mệnh giữa lòng đại dương, mẹ ra đi theo giông tố biển cả để hai bà cháu được bình an. Tuy xa mẹ từ đó...
22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 24207)
đ ời sống này nhạt quá nỗi sợ lá xanh in trên đốm mắt vàng hoa cũ nở cho người thức muộn em cũng đâu còn trẻ nữa phải không
22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 24501)
K hi ánh trăng leo song dọi vào phòng, tôi thấy em tỉnh táo. Mắt em sáng nhìn tôi quả quyết nói em yêu tôi. Rồi em ôm chặt như sợ tôi biến mất. Tôi say sưa với tình yêu, không phân biệt được mình đang mê hay tỉnh. Em cuốn quít, tan vào trong tôi. Trong đêm thơm nồng, chúng tôi tan trong nhau như trăng tan trong nước.
22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 23721)
M uốn kể với em về ngày tháng của anh như trang thư xanh ngày xưa luôn thơm nồng mùi khát khao như hàng chữ nguệch ngoạc ngang tàn từ mọi góc phố cuộc đời nơi ta mải mê rong đuổi bắt những chiếc bóng phù du
22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 22871)
Đ ôi khi phải nuốt trọng những điều ngụy tín Đôi khi phải ngồi gỡ thời gian từ những vảy chân Đôi khi con chữ bốc hơi từ mặt phẳng cuả giấy như đàn chim ùa bay khỏi nghiã trang.
22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 23259)
T ôi nói với bà: mẹ, nếu con và chồng con không sống nổi với nhau, con sẽ về ở với mẹ đẻ. Mẹ chồng tôi thất sắc: con ơi, con đã phải khó khăn nhọc nhằn, cố nhẫn nại lên con. Tôi cười. Nụ cười chứa những tia lạnh lẽo như kiếm.
22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 26327)
L àm sao người ta có thể hãm hiếp một con vật được. Một con chó, một con mèo, một con ngựa, một con bò. Thật là ghê tởm. Tưởng tượng nửa thân trước của con vật bị kềm chặt qua một lỗ hổng trên hàng rào hoặc trên vách tường. Thằng đàn ông dã thú lên cơn điên ở bên này vách tường đâm sâu cái của nó vào thân thể con vật.
22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 25530)
N hững căn phòng vuông hộp gỗ Có khung cửa sổ đóng kín đêm ngày Em có nghe trong từng tiếng mưa bay Nỗi nhớ của anh nương theo giọt nước
22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 22881)
Đ ốt thêm điếu thuốc này thôi Đêm đã nằm nghiêng…
22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 21144)
T ây Nguyên mùa mưa, hiếm có ngày tạnh ráo, sự tàn úa của mùa khô vẫn còn hiển hiện đâu đó, nứt toác những thân cây úng nhựa. Dòng nhựa trắng ứa ra như nước mắt. Đi giữa cánh rừng toàn cây hùng dũng vươn mình trong gió núi mà sao Kiên lại nghĩ đến những người đàn bà đang khóc. Những người đàn bà anh đã gặp, bao gồm cả em đều hóa thân vào những cái cây này.