- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Quyên Mán

19 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 128346)

quyenman_1-content

1. Quyên xinh. Quyên lên xe buýt. Những cặp mắt đổ dồn về phía Quyên, hau háu. Quyên kiêu hãnh vênh mặt lên, bước và ghế ngồi và kín đáo nhìn xuống bàn chân to bè của mình. Cô thoáng mỉm cười mỉa mai và lật đi lật lại hai bàn tay cũng to không kém.
Chiếc xe buýt đi qua một đoạn đường cong. Quyên khẽ nhổm người nhìn lên phía trước rồi thong thả đứng dậy để chuẩn bị xuống. Bỗng chiếc xe tăng tốc cua thật nhanh. Quyên vừa đứng dậy, không vịn vào đâu nên mất đà ngã đâm sầm vào thành xe. Cả xe ồ lên nhìn Quyên một cách thú vị. Không sao, chẳng đau đớn gì… Quyên thản nhiên đứng dậy và loay hoay với đôi guốc cao gót để giữ thăng bằng. Bỗng “rầm” thêm phát nữa, Quyên đập mặt vào cánh cửa xe buýt. Gã soát vé lắc đầu, mỉm cười.
Đến điểm, Quyên bước xuống đường với một tay ôm lấy mặt. Chiếc xe lao vút đi, Quyên choáng váng đứng lặng bên đường. Bên ngoài khu thể thao Mĩ Đình về trưa khá vắng vẻ. Quyên cố gắng nhìn quanh. Trước mặt cô chỉ có một người đàn ông chừng 35 tuổi với đứa con gái khoảng 5 tuổi đang ngồi trên xe máy như chờ đợi ai đó. Xung quanh Quyên, những người đi đường đang vội vã qua lại.
Quyên cảm thấy lành lạnh trong những kẽ ngón tay. Cô từ từ bỏ tay ra khỏi mặt và đưa mắt nhìn: Trong lòng bàn tay cô đầy máu. Máu đỏ tràn qua các kẽ tay và nhỏ xuống đường, tạo thành những giọt hình hoa thị. Quyên mờ mắt, lập cập bước lên vỉa hè. Hai bố con gã đàn ông nọ vẫn ngồi yên trên xe máy. Gã nhìn Quyên thương hại. Đứa trẻ thì tò mò giương mắt lên nhìn Quyên rồi sợ hãi gục đầu xuống tay lái. Gã đàn ông chép miệng rút cái khẩu trang từ trong túi ra và đưa cho Quyên.
- Cầm lấy mà lau máu đi.
Quyên lờ mờ nhìn thấy bàn tay gã đang chìa về phía mình. Quyên với tay lấy chiếc khẩu trang, lắp bắp cảm ơn rồi lau sạch máu trong tay và trên mũi. Nhưng máu vẫn chảy không ngừng. Quyên nhăn mặt, ngồi bệt xuống đất để thở và bưng chặt lấy mũi.
- Bị sao thế?
Gã đàn ông hỏi, không rời khỏi xe. Quyên mở mắt ra và ngước lên nhìn gã.
- Đập mặt vào xe buýt.
- Sao không bắt đền chúng nó?
Gã vừa làu bàu vừa rút ra một điếu thuốc lá, bẻ làm đôi rồi vẫy tay bảo Quyên.
- Lại đây, tôi cho điếu thuốc mà cầm máu.
Quyên gượng đứng dậy, đi sát lại chiếc xe của gã. Gã cắm hai nửa điếu thuốc vào hai lỗ mũi Quyên rồi nói như ra lệnh.
- Ngồi tạm xuống đất, ngửa mặt lên trời cho máu nó đỡ chảy. Mà sao điên thế, đập mặt vào xe buýt thì phải tóm lấy cái lão lái xe ẩu ấy chứ… Có sao không, có bị đau đầu không?
Quyên ngồi xuống, người bắt đầu run lên, nhưng vẫn lắc đầu tỏ ý không sao.
Một người công an rất trẻ, chắc chỉ mới ngoài hai mươi tuổi đang phóng xe máy đi tới. Người công an dừng xe ở chỗ Quyên và vồn vã bước xuống xe, hất đầu hỏi người đàn ông.
- Anh làm gì chị ấy thế?
- Làm gì? Tôi thấy người ta bị nạn thì tôi giúp chứ làm gì? Anh không tin thì hỏi cô ta xem.
Người công an nghi hoặc nhìn gã rồi cúi xuống.
- Chị có sao không?
Quyên lắc đầu. Hình ảnh của người công an xoay tít mù trước mắt. Người công an đứng thẳng dậy và chống tay.
- Anh thấy người ta bị nạn sao không đưa đi bệnh viện.
- Tôi bận. Anh là công an, anh đưa đi đi.
Gã trả lời rồi thản nhiên đội cái mũ phớt lên đầu. Quyên nhìn người công an chờ đợi… Nhưng… anh ta đã không nói gì nữa, ngồi lên xe máy và phóng đi mất. Gã đàn ông cũng chỉnh lại tư thế ngồi cho đứa con và lẩm bẩm.
- Đi nào, đi đón mẹ nào.
 Rồi gã cũng lao xe xuống đường. Quyên thất vọng cúi mặt xuống, lại nhìn bàn chân to bè của mình. Bàn chân của cô gái Mường từng lẫm chẫm quanh các mũi kim tiêm mà bọn nghịên ngập vứt lên vùng đất kinh tế mới. Quyên mỉm cười chua chát và cố đứng dậy. Mẹ kiếp, cô lẩm bẩm, đầu gối khuỵ xuống và cô đổ sầm xuống đường. Và chính lúc ấy thì Quân xuất hiện.
 
2. Đấy là câu chuyện của mấy năm trước, khi Quyên còn là một học viên tạo nguồn của trường đại học sân khấu điện ảnh. Khi tôi quen Quyên thì Quyên đã là sinh viên chính thức, mà lại đỗ vào ngành oai nhất trường: ngành biên kịch. Ai cũng bảo chuyện này thật lạ. Cả đời Quyên có lẽ không động đến cái bìa quyển sách chứ đừng nói đến việc mày mò học tập. Năm đầu tiên, Quyên thi vào diễn viên, trượt. Lớp học tạo nguồn chỉ là cái cớ để Quyên không phải về nhà mà trụ lại Hà Nội với mỗi tháng hai triệu tiền trợ cấp từ bố mẹ. Với chúng tôi, được tiêu mỗi tháng bảy tám trăm nghìn là sung sướng lắm rồi, nhưng Quyên lại được những hai triệu… “Như thế bõ bèn gì?”, Quyên thường nói. Bố Quyên chạy xe ôm, mẹ Quyên mở một quán nước nhỏ ven thị xã Hoà Bình, nhưng thực chất, bà là tay ôm đề có hạng. Quyên là người dân tộc Mường nhưng từ bé đã quen với những câu chửi tục, những kim tiêm, những hình ảnh gái lẳng lơ câu khách mà bố mẹ cô vẫn dắt mối hàng ngày. “Nó mất trinh từ năm tám tuổi, bị thằng xe ôm bạn bố nó thịt, mày tin không?” Giang Bớp hất đầu hỏi tôi khi chúng tôi đang ngồi với nhau và buôn chuyện về Quyên. Tôi lắc đầu. Tôi không biết về Quyên nhiều, nhưng tôi biết rõ Giang Bớp. Hai người họ ở cùng phòng, hay đi với nhau và hiểu rõ về nhau. Chính cái tên Quyên Mán cũng là do Giang Bớp đặt, rồi mọi người gọi mãi mà thành. “Quyên Mán, vì nó là người Mường. Mà mày nhìn xem, cái mặt xinh xinh của nó mang cái vẻ man man của núi rừng, dáng đi thì quỳnh quàng như đàn ông, lại đầu gấu như bọn giang hồ.” Giang Bớp giải thích như thế mỗi khi có ai đó hỏi về cái nicknam của Quyên. “Thế sao lại gọi chị là Giang Bớp”, tôi hỏi. “Vì tao lẻo mép, và vì tao ba bớp”, Giang Bớp cười hì hì, cái mặt vuông chữ điền và cái miệng cũng vừa to vừa vuông. Tôi vắt tay lên trán suy nghĩ. Tôi là sinh viên ngoan, giỏi giang. Quyên là người không ai nghĩ rằng có thể học được thì lại đỗ vào ngành biên kịch. Giang Bớp ở giữa, ai cũng chơi được và là tổ trưởng tổ buôn của cả trường. Khi chúng tôi có bí mật nào đó, chúng tôi vẫn thường hay doạ nhau: Tớ sẽ không nói bí mật của cậu cho nhiều người đâu, chỉ nói với Giang Bớp thôi. Nghĩa là chỉ cần Giang Bớp biết, thì ngay ngày hôm sau cả trường đều biết bạn có bí mật gì…
 
3. Tôi vẫn đang kể câu chuyện của Quyên. Khi Quân đưa Quyên vào đến bệnh viện thì Quyên gần như đã kiệt sức vì mất máu. Khi cô nàng tỉnh lại, Quyên nhìn thấy Quân quen lắm mà không nhớ là mình đã gặp ở đâu. Quân cười toe: “Lạ lắm à? Anh học diễn viên trong trường, gặp em trong kí túc xá luôn. Em không biết anh đấy thôi”. Quyên à lên một tiếng. Quân đẹp trai thật, trông lại trắng trẻo như gã công tử bột. Rồi họ yêu nhau, và sinh viên chúng tôi suốt ngày méo mặt nghe kể chuyện tình yêu của họ. Ba tháng sau ngày Quyên ra viện, Giang Bớp dẫn Quyên đến bệnh viện phụ sản để bỏ đi một linh hồn chưa kịp hình hài. Hai lần sau, Quân và Quyên tự dẫn nhau đến các trung tâm tư nhân để giải quyết. Chúng tôi rùng mình. Giang Bớp phất tay bảo: “Nó không sao, gầy một tí lại càng xinh.” Quả vậy, trông Quyên vẫn tươi rói và ngang ngược như thường. Tôi thường thấy lành lạnh sau gáy khi đứng đối diện với Quyên, với đôi mắt sắc sảo và man dại trên gương mặt trắng trẻo, gai góc của Quyên. “ Không sao đâu”, Giang Bớp vỗ vai tôi, “nó mất dạy với những đứa mất dạy, và sẽ tử tế với những người tử tế. Mày nói chuyện thử với nó thì biết à.” Tôi hơi ngập ngừng. Lân đầu tiên tôi nói chuyện với Quyên là khi tôi bị mất tiền. Tôi đang dò dẫm đi tìm thì gặp Quyên đi từ nhà tắm tập thể vào. Tôi hỏi: “Quyên có thấy tớ đánh rơi tiền trong nhà tắm không?” Quyên nhìn thẳng vào mắt tôi, nói rất khẽ: “Tớ không thấy, Vân Anh ạ” rồi đi qua. Tôi thở phào, quên mất chuyện rơi mấy đồng bạc. Tôi không nghĩ mình lại có thể dễ chịu đến thế sau khi nghe Quyên trả lời.
Lần thứ hai, khi thấy tôi đang mày mò ôm quyển truyện tranh, Quyên lân la đến cạnh và hỏi mượn rất tử tế: “Hay quá, Vân Anh còn cuốn nào không, cho Quyên mượn xem với. Quyên cũng thích đọc Đôrêmon lắm.” Tôi trả lời: “Trên giường trong phòng tớ ấy, cậu vào mà lấy.” Quyên cảm ơn tôi rồi đi thẳng vào phòng lấy cuốn truyện. Chị Linh phòng tôi gọi giật theo: “Mày vào không chào hỏi ai hả con kia?”. Quyên im lặng cầm cuốn truyện đi ra. Linh lẩm bẩm: “Đồ mất dạy”. Quyên quay phắt lại, trừng mắt lên và giáng bốp cuốn truyện vào mặt chị Linh. Hai người lao vào đánh nhau túi bụi, cả kí túc xá kéo nhau đến xem rầm rộ, bảo vệ lên lập biên bản cảnh cáo… Sau lần ấy tôi cứ áy náy mãi, nghĩ chỉ vì cuốn truyện dở hơi của mình mà họ đánh nhau.
Sự thật thì không phải vậy. Giang Bớp giải thích: Quyên nó cũng ghét con Linh lếu láo từ lâu rồi, đánh là phải. Đến thằng Quân mà còn choảng nhau với nó luôn nữa là… Chúng tôi há miệng ngồi nghe. Có hôm, những cái đầu thập thò ở các cửa phòng và nhìn ra cầu thang. Quyên mặc chiếc áo hai dây mỏng dính, chiếc quần đùi sát bẹn, mái tóc rối bù đang đứng chống tay gào lên như điên: “Thằng chó, mày dám nói tao như thế à?” Quân cũng không vừa, nhảy xổ đến trước mặt Quyên: “Mày oan lắm à? Con đĩ, mày ngủ với nhiều thằng như thế chỉ để lấy mấy bộ quần áo rẻ tiền thôi sao?” Quyên gầm gừ, tát thẳng vào mặt Quân: “Kệ tao. Tao ngủ với chúng nó còn có quần lót mà mặc, ngủ với mày, mày có xía cho tao cái gì không?” Quân lồng lộn lên và đi về phòng. Quyên bước loạng quạng, nằm bổ ra giường và khóc. Những cái đầu ở các cửa phòng vội và rụt vào… Họ giận nhau được hai ngày. Đến ngày thứ ba thì Quân mò sang làm lành trước. Quyên nằm quay mặt vào trong. Quân tò tò ngồi bên cạnh, ân cần: “Thôi mà. Cho anh xem vở em, xem em học hành thế nào nào?”. Quyên cười tủm tỉm: “Không phải xem, anh có phải là bố em đâu. Đến ông bà già em còn chưa bao giờ kiểm tra vở của em đâu đấy”. Quân làm bộ nài nỉ: “Anh muốn xem cho biết chứ, dẫu gì anh cũng là người yêu của em mà.” Quyên bướng bỉnh lắc đầu: Đã bảo không là không. Lời qua tiếng lại… Rồi nửa tiếng đồng hồ sau, Quân lại hầm hầm bỏ về phòng, Quyên lại lăn ra khóc. “Có chuyện Quyên ngủ với nhiều thằng thật không?”, tôi hỏi. “Có chứ, thằng Quân cũng cả tá con nữa là… Mà con Quyên dạo này bị cắt lương rồi, bố mẹ nó quên việc có nó trên đời rồi… nó kiếm mấy bộ đồ mới là điều dễ hiểu… Nhưng tao thấy nó cũng ngu lắm, xinh đẹp, lại trình độ đại học như nó thì chỉ cần khéo léo một chút, kiếm đâu chả được một đại gia… Thế mà phải tội nó lúc nào cũng tục tĩu bậy bạ, bố nào nó ngửi nổi, chỉ ngủ được với những thằng rẻ tiền thôi”. Tôi so vai, trùm chăn lại và thở mạnh. “Thế Quân và Quyên yêu nhau kiểu gì hả chị?”. Giang Bớp thản nhiên: “Mày biết mà, chúng nó dù sao cũng yêu nhau lắm. Có lần giận nhau, thằng Quân ốm, con Quyên vẫn chăm đến gầy rạc người đi. Mà bọn con trai nó tâm lí lắm, chỉ cần con Quyên vào phòng là chúng nó rút hết, thằng Quân không khoẻ mới lạ. Được như chúng nó, khối đứa thèm không được đâu em ạ. Chúng nó sống thật, bóc trần mình ra trước mọi người mà không giả dối gì. Lắm đứa còn be bét hơn nó, nhưng bên ngoài vẫn hay tỏ ra thiên thần là tao chúa ghét.” Tôi gật đầu, thấy Giang Bớp nói đúng quá.
Rồi Quyên có thai lần nữa, chẳng biết con ai nhưng Quyên đi lấy chồng. Không phải lấy Quân. Chồng của Quyên là con trai một của một gia đình buôn bán khá giả ở thị xã Sơn La. Vậy là đang học năm thứ ba thì Quyên bỏ học. Quyên đi phát thiếp mời với cái bụng bầu năm tháng và bộ mặt lạnh tanh như không. Quân phát điên lên. Ngày Quyên sinh con, Quân uống rượu say, ngồi với chúng tôi và đục ngầu đôi mắt. “Nó là con anh, con anh đấy, thằng bé ấy là con anh, anh sẽ lên tận Sơn La anh bắt nó về.” Quân lèm bèm sau khi tu gần hết năm chai rượu. Giang Bớp cười khẩy: “Mày có mà đón, bây giờ đằng sằng thằng Hoàng là bố nó thì thằng Hoàng được. Vàng rơi nhà ai nhà ấy hưởng, mà trộm vía, thằng bé xinh và ngoan như cục bột ấy”. Quân lừ mắt: Em là cục bột, nó cũng là cục bột, vậy thì nó phải là con em rồi. Chúng tôi ngán ngẩm đứng dậy ra về. Tự nhiên, tôi thấy tiêng tiếc cho Quân và Quyên.
Hoàng - Chồng Quyên là người học ít, trình độ lớp 9 và đi buôn với bố mẹ. Anh ta béo, cục mịch và quen thất bại khi đi buôn một mình mà không có bố mẹ đi kèm. Chính trong những lần đi buôn ấy, anh ta đã đến với Quyên và lại mang cho Quyên mấy bộ đồ. Khi Quyên mang thai, Hoàng cũng không khó khăn gì khi nhận nó là con của mình. Bố mẹ Hoàng thì hơi chua chát, chật vật mãi mới chịu cưới xin cho. Mẹ Quyên thì khỏi nói, vui mừng hết sức: Con này nó đĩ từ trong trứng rồi, vớ được thằng Hoàng khác gì mèo mù ăn cá rán. Chúng tôi không ai nói gì, và cũng không biết Quyên nghĩ gì. Chỉ biết, khi thằng bé được hơn một tháng tuổi, thì số lần Quyên và Hoàng đánh nhau cũng bằng số ngày họ sống chúng với nhau. Bố mẹ Hoàng khinh Quyên ra mặt. Và, đúng khi thằng bé con đươc một tháng 10 ngày thì Quyên bỏ về Hoà Bình. “Mà không phải đi xe ô tô đâu nhé, nó sợ say xăng nên bắt xe ôm đi luôn từ Sơn La về Hoà Bình mới máu chứ”, Giang Bớp hoa chân múa tay kể. Rồi cái miệng vuông vức của Giang Bớp cũng đến tai Quân, Quân gọi điện cho Quyên ngay lập tức. Vậy là về Hoà Bình được một ngày, Quyên lại bắt xe ôm và đưa con xuống Hà Nội để gặp Quân. Quân hí hửng ôm lấy thằng bé và hôn chùn chụt vào mặt nó. Của đáng mừng, thằng bé giống Quân như đúc. “Rồi tối hôm đó chúng nó đi hát karaoke mày ạ, thằng bé mới hơn một tháng ngồi giương mắt lên trong phòng hát. Nhưng chuyện này còn thú vị hơn cơ, Quân và Quyên dắt nhau vào nhà nghỉ. Bố mẹ cứ việc chiến, thằng nhóc nằm cạnh cứ hoa chân múa tay rối rít.” Chúng tôi lăn bò ra cười.

4. Nửa năm sau đó, chúng tôi đều đã ra trường. Tôi gặp lại Giang Bớp trong một chiều rất bụi bặm. “Em biết tin gì chưa? Ngày kia Quân và Quyên cưới nhau đấy”. Tôi tự nhiên sáng mắt lên: “Thật hả chị? Vậy là nó li dị được với ông Hoàng rồi à?” Giang Bớp cười phớ lớ: “Được chứ sao không, vừa mới bỏ xong tháng trước. Chuyện hay lắm. Khi ra toà, thằng Hoàng đòi con Quyên bồi thường.” Tôi trố mắt: “Bồi thường gì?”. “Bồi thường vì đã lấy con Quyên, thế mới ngố. Thằng Hoàng bảo với quan toà: Tôi đã lấy phải một con điếm, nên tôi phải được bồi thường. Toà đang không biết nói sao thì con Quyên đã đứng dậy: “Thưa toà, tôi có là con đĩ tôi mới lấy nó”. Giang Bớp vừa kể vừa đưa ra cho tôi một tấp thiệp cưới. “Rồi sao hả chị”, tôi vẫn tò mò. Giang Bớp lắc đầu: Thì đến thế là hết chứ ai nói được gì nữa. Thôi, ngày kia có đến được thì đến với nó cho vui nhé. “Yêu như thế mới là yêu chứ” – Tôi kết luận và thầm ước ao một điều gì đó. Và hôm qua, khi tôi đứng trước cổng hãng phim truyện thì thấy gia đình Quyên dắt tay nhau đi qua. Thằng bé lẫm chẫm đi giữa bố mẹ, trắng trẻo và dễ thương. Tôi không muốn gọi, mà chỉ đứng lặng lẽ nhìn theo họ cho đến khi học đi khuất.

Nguyễn Hoàng Vân Anh.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười 202512:02 SA(Xem: 3257)
Giữa khoảng lặng mênh mang của một đêm trăng rụng, bài hát “Sao Sa Khẽ Rụng Thiên Hà Xẻ Đôi” vang lên như một khúc chiêm nghiệm về tình yêu, định mệnh và sự buông bỏ. Từ những câu thơ thấm đẫm nỗi trầm tư của Trương Đình Trác, ca khúc mở ra một không gian mờ ảo – nơi nỗi buồn hóa thành ánh sao, nơi tiếng lòng con người hòa cùng nhịp ngân của vũ trụ.
01 Tháng Mười 202511:43 CH(Xem: 4674)
Anh không còn nhìn ra em / Dưới mắt dày cui kính cận / Ánh sáng cứ lóa thất thần / Ngày thì dài bàn tay anh ngắn
01 Tháng Mười 202511:14 CH(Xem: 2565)
Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo: -Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị! Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! -Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị! - Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy. -Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu! Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng th
01 Tháng Mười 202510:45 CH(Xem: 3685)
Vô cùng thương tiếc khi được tin thân mẫu của bạn Nguyễn Ngọc Bảo: /Cụ Bà Nguyễn Thị Hải (bà Qủa Phụ Nguyễn Ngọc Diễm) /Sinh năm 1933 tại Bắc Ninh, Việt Nam Đã mãn phần vào ngày 25 tháng 9 năm 2025 tại Houston, Texas./ Hưởng thọ 93 tuổi
29 Tháng Chín 202511:25 CH(Xem: 5290)
Biển ùa vào sóng duềnh lên ầm ĩ / Níu bờ ra tình tứ giữa trùng khơi / Đôi còng gió chuồi xuống hang hú hí / Ai như anh đơn chiếc nhớ chân trời
27 Tháng Chín 20256:15 CH(Xem: 3838)
Đây có vẻ như một sự kiện nghịch lý đến buồn cười bởi trong suốt 50 năm qua, NHL thường bị đội nón cối “thân Cộng”; dẫu chẳng có chiếc nón định kiến nào vừa vặn cho một nhân vật cộng đồng đa năng, đa dạng và... đa đoan như NHL. Tôi vừa về Việt Nam, nghe bạn bè kể rằng, NHL bị buộc quay trở lại Mỹ khi vừa tới phi trường Tân Sơn Nhất... mà không biết nên vui hay buồn khi nghĩ đến "quê hương là chùm khế ngọt"; nhưng giấc mơ "ăn khế trả vàng may túi ba gang mà đựng" trong cổ tích huyền thoại cũng không còn trong thế hệ GENZ với trí tuệ thật đang bị trí tuệ nhân tạo làm chao đảo này.
27 Tháng Chín 20256:04 CH(Xem: 3468)
Hắn lơ mơ tỉnh dậy lúc gà gáy sáng lần thứ hai. Đầu choáng váng, hậu quả của cuộc rượu tối qua. Đã lâu lắm, trong lần kỷ niệm của cựu sinh viên trường cũ 15 năm trước, hắn mới có một trận say không còn biết trời đất là gì như thế. Loáng thoáng giấc mơ quái dị đêm qua: chiếc khăn Piêu hắn vẫn treo một góc giá sách chẳng hiểu sao bỗng dưng ướt đẫm, ép dẹp vào trong, màu đỏ hồn nhiên chủ đạo của khăn lại có vẻ nghẹn ngào. Hắn kéo chiếc khăn, hóa ra nó dính vào gáy mấy cuốn sách bằng máu chưa khô tạo ra những hình thù tựa chữ cổ khắc trên đá…
16 Tháng Chín 20254:56 CH(Xem: 5704)
Căn phòng nhà xác thờ ơ / Trời chiều ảm đạm mờ mờ chung quanh / Trong khi không khí nặng & lạnh tanh / Trên giường xác mẹ mong manh tấm mền / Bàn tay xương xảu không mềm / Tôi cầm, hơi ấm dần chìm vào đâu / Ngoài cửa sổ thu gọi sầu / Lá từng chiếc rụng: ấy màu thời gian / Chiếc nâu, chiếc đỏ, chiếc vàng / Màu nào rồi cũng đi ngang cõi này /
11 Tháng Chín 202510:31 CH(Xem: 6426)
Buông buồn chợt ngộ vẫn vương / Những thinh cùng lặng thôi chờ kiếp sau / Rằng yêu yêu lắm đời này / Rằng mây mây hãy đắp mền ngủ chung /
11 Tháng Chín 202510:04 CH(Xem: 4971)
Hơn hai tuần qua, bộ phim “Mưa Đỏ” đã tạo nên một hiệu ứng truyền thông chưa từng có trong lịch sử Điện ảnh Việt - vượt rất xa phim “Địa đạo - mặt trời trong lòng đất” từng làm mưa làm gió phòng vé mấy tháng trước, và tạo nên một đợt sóng dư luận mới - trong đó, khen nhiều hơn chê, chủ yếu là khen ăn theo dư luận; và cái “Khen” chủ yếu dựa trên một định đề quen thuộc nằm trong “chiến lược truyền thông” chính thống lâu nay ăn vào não trạng phần đông dân Việt: “Cần mô tả, ca ngợi sự hy sinh mất mát to lớn để hiểu cái giá của Hòa Bình, Độc lập - Tự do”…