- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,367,970

Lời của nước

16 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 102568)

Lời của nước

 

Lọn sóng xanh thẳm vùng mật ngôn thất tán

dấu thời gian trôi

rong rêu lơ đãng cuộc du hành

chưa định

đom đóm mắt trời của giấc mơ tự sáng

thái dương thấp thỏm đầu chóp núi

ánh sáng vay mượn thời u ám tham tàn

nước chao đão

âm thanh sầm sập như nuốt thuyền chơi vơi

gào thét

điệp khúc ta thán nơi không còn chổ dựa 

bờ cát cong mình hứng ngọn triều dâng muộn

mồ hôi muối ướp tương lai

mắt bọt trắng sôi sục từng cơn khát trút

có nghe chăng lời tự tình

nơi đất

núi tảng chắn tầm nhìn lời trăn trối

cụm mây quay đi hờ hững tia mắt bất tử

 

 

dấu chân cát cày xéo trên da nắng khởi nguồn

hàng triệu năm thiên định tạo vật

là hạt mịn mong manh loại bỏ vùng trầm tư

kiếp người ngắn ngủi

tiếng sóng vỏ ốc biển rống 

khô

vô cảm nhịp đập vào tử huyệt

vài chú còng gió nghênh ngang 

chiếc càng ngo ngoe chỉ thị thời gian

không gian hẹp hay trời chưa đủ lớn đột tử

giọt sương tức tưởi không chổ đứng dấu tích của thời khắc

im lặng sự nhịn nhục không cứu chửa

có một thứ thanh âm khàn đục ở ngoài cuống họng 

gió tràn về mang niềm tin mục rữa

không gian là tiếng rú nghiêng ngã

cột cờ đen tan tác

cành dương bật gốc

rùng mình

tiếng nấc

người nằm trong hố cát bấu

khung ảnh mắt rơi màu của ngày hoang

 

 

lời kinh bật thành tiếng chuông đổ

cái nhìn lửa âm ỷ cuồng nộ

gậm nhấm da thịt

cảm xúc đông đá trong đường gân cuộn máu

mặt người ngang dọc mang ký tự giải mã bí mật

hành trang để lại lời nước chảy

có chút thời gian chạy trốn ngoài biên độ

phân liệt

sóng đâu 

gió đâu

hãy nâng nó lên/ hãy kéo nó xuống 

cuộc hành quyết của nước bắt đầu

những mảnh vỡ

đào thoát

 

 

 

 Trần Hồ Thúy Hằng

 Ngày 27/03/ 2012

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Tám 201910:08 CH(Xem: 946)
Chiếc xe thổ mộ chở hoàng hôn tím sẫm trôi vào lô nhô đồi trắng / Liễu dương ứa máu bơ vơ / Ngọn gió hồng hoang lồng lộng thổi về rưng rưng lạnh / Người đánh xe quất ngọn roi thinh không não nùng buông tiếng ca
12 Tháng Tám 20198:47 CH(Xem: 1085)
Rồi cũng đến mùa thu / gió nhẹ nhàng gọi lá / em về miền đất lạ / mùa thu bỗng bâng khuâng...
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 1243)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
10 Tháng Tám 20195:45 CH(Xem: 1254)
em thích như cây hoa jun / khép mi đêm hè mộng tưởng / một chiều trăng phơi buồm nắng / đơm đầy một vốc xanh hương
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 1437)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 1182)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 1467)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 4472)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 1574)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 1290)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường