- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
285,283

Thơ Nguyễn Xuân Tường Vy

22 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 102311)

cat_0_300x140_1

 

Đêm hoang mang
 
 
Đêm,
chảy tràn trong em
nỗi nhớ mênh mang
đêm trở mình,
thao thức những dòng thơ vừa đọc
 
Anh,
tình yêu cuối đời
những mảnh tình xưa cũ
băng vào hiện tại em
xót xa như vần thơ viết vội
 
Anh,
tình yêu cuối cùng (?)
như khói thuốc đêm
nào, em có nhớ
miên man lời ru của biển
tung theo sóng hòa trong đêm
còn chút gì cho em?
 
Đêm cùng em,
hoang mang.
 

Dấu Vết
 
chiều nghiêng phố cũ
em về
nắng hạ gầy phai vết dấu tình ta
anh ở đây
em ở đây
đời ngỡ gần mà tình xa diệu vợi

yêu dấu ơi
tình yêu em
trong veo như giọt nắng thủy tinh
đôi khi
em sợ thời gian
tình xa tình nhạt
ừ thôi, cũng đành
nhớ
trưa nắng reo
chiều thư viện
đêm
sofia hong tình em thêm ngọt
nụ hôn ấm
vòng tay mềm
yêu dấu ơi
bao giờ ta mất nhau?

 

Café Nguội

Buổi sáng Hilton
café nguội
em đã ủ nó trong đôi tay
em đã gắng giữ nó khỏi nguội
bằng những giọt nước mắt nóng
café và nước mắt
vị mặn nồng vị đắng cay
qua làn môi run
em uống.

Buổi sáng Hilton
khung cửa lạnh
thành phố sương mù ô nhiễm
Thiên Thần uể oải
thiên thần trên chín tầng mây
thiên thần em chân trần
trái tim rách nát đớn đau
rong ruổi theo những giấc mộng
không có thật!

Buổi sáng Hilton
hạnh phúc em tìm dưới đáy ly
café nguội.

 

đường trăng

Anh đưa em đi trên con đường trăng
Vằng vặc mây cao
Dập dìu ghềnh đá
Sóng vỗ trên vai anh
Mềm.

Anh đưa em đi trên con đường trăng.


 

nỗi nhớ

có những lúc
thời gian không nói được nỗi nhớ
cơn mưa mùa đông
phủ chụp nụ cười
nhỏ xuống vai em tiếng thở dài

có những lúc
trí óc em không còn sức lực
phóng sợi dây thần giao cách cảm
vào không gian nghìn trùng

xa như bàn tay anh
đã quên làn da lụa mềm nhung nhớ

Nguyễn Xuân Tường Vy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 83683)
Không ai biết cuộc sống của ai đang xáo trộn. Không ai biết ai đang nghĩ gì. Người chồng không bao giờ biết người vợ vừa gối đầu lên tay mình vừa dâm hoan với sếp của ả trong giấc mơ. Gã sếp đô con, bụng cuộn lên những bó cơ và làm tình thì miễn bàn. Người chồng không bao giờ biết âm hộ của ả nóng bừng như muốn nổ tung ra. Mà biết cũng chẳng thể chết ai vì ả là vợ của anh ta.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 103369)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 85827)
Thành phố nằm bên một rẻo biển miền Trung yên bình và tĩnh lặng. Những ngày gầ n đây bổng nhiên được khuấy động bởi mấy chú cá mập, không hiểu vì sao lại lang thang vào bờ, chúng lượn lờ nơi bãi tắm trước khuôn viên trường, là bãi du lịch của thành phố. Thỉnh thoảng chúng lại ruỗi theo sóng nước cợt nhã với con người. Có hôm một chú cá mập con nhá vào mông ai đó, có hôm lại ngoạm vào giò của kẻ nào bơi đến gần. Bạn tôi phán: đất này “linh kiệt”. Tôi cười vui: Đất lành chim đậu, biển lành cá mập làm tổ .
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 85779)
Trong tình bằng hữu nhiều năm với Huy, được sự đồng ý của chị Cao Xuân Huy và hai cháu Chúc Dung & Xuân Dung, bài viết thiên về khía cạnh y khoa này, nói về một Cao Xuân Huy khác, người bệnh Cao Xuân Huy chênh vênh trên con dốc của tử sinh, đã can trường chống chỏi với bệnh tật cho tới những ngày và giờ phút cuối cùng và đã ra đi với tất cả “phẩm giá”. NGÔ THẾ VINH
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 74922)
Cao Xuân Huy có người cha đi kháng chiến, để lại vợ con trong thành. Rồi, 1954, ông ngoại bị đấu tố, người cậu cấp bách đem cháu, 7 tuổi, vào Nam. Mẹ ở lại Hà Nội đợi bố. Về, nhưng người cha kháng chiến, gốc tư sản, địa chủ, không thể "can thiệp" cho người mẹ khỏi diện "tự lực cánh sinh" (như đi "kinh tế mới"). Rồi họ chia nhau con cái: mẹ để lại con gái cho bố, vào Nam với con trai. Xa cách, mỗi người lập một gia đình khác, có các con khác. Huy được cậu và bà ngoại nuôi. Như một định mệnh, chuyện nhà Huy trùng hợp với chuyện đất nước, với truyền thuyết Sơn tinh Thủy tinh, với bao gia đình thời chia đôi Nam-Bắc.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 79246)
Thường, khi viết về một nhà văn, trong vai trò của một người làm phê bình, tôi chỉ quan tâm đến tác phẩm, đến văn bản. Đúng hơn là tôi quan tâm đến văn bản văn học, và cái cách mà tác giả của nó đã, cùng với các độc giả của mình, biến nó thành một tác phẩm văn chương. Tôi không quan tâm lắm đến tác giả.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 80951)
Cánh đồng trải rộng mênh mông ngút ngàn, nhìn xa xa chỉ thấy sương mờ tựa mây lãng đãng bay thấp, lòa xòa bôi xóa nhạt nhòa đường viền chân trời. Thời xưa Cao Biền đã nhiều lần cỡi diều bay tới, tay cầm quạt giấy phất bằng lụa bạch, nan cánh quạt đúc bằng vàng khối tinh ròng, toan tính yểm đất.
09 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 73158)
Cuối cùng rồi tôi cũng đọc quyển hồi ký ấy, quyển hồi ký gắn liền với một cái tên suốt 25 năm dài. Làm như người ấy tái sinh với tên cũ dài hơn: Cao Xuân Huy Tháng Ba Gãy Súng.
07 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 93544)
Đọc truyện ngắn “ Trả lại tiền ” in trong tập truyện “ Vài mẩu chuyện ” của nhà văn Cao Xuân Huy (tạp chí Văn Học xuất bản, 2010), tôi không khỏi mỉm cười bởi cái phong cách khôi hài đen của câu chuyện—truyện của Cao Xuân Huy đa phần đều như thế...
12 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 74805)
LTS: Bài phỏng vấn nhà thơ Đặng Hiền được thực hiện bởi nhà thơ Go Hyeong Ryeol Tổng biên tập tạp chí Thi Bình (The poet society of Asia ) trong số mùa Đông 2009. Phần chuyển ngữ do Giáo sư Tiến sĩ Yang Soo Bae thuộc đại học Pusan University of Foreign Studies tại Hàn Quốc biên dịch. Chúng tôi hân hạnh giới thiệu đến quí văn hữu và độc giả Tạp Chí Hợp Lưu.