- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,161,993

Thơ Nguyễn Xuân Tường Vy

22 Tháng Tám 200912:00 SA(Xem: 86355)

cat_0_300x140_1

 

Đêm hoang mang
 
 
Đêm,
chảy tràn trong em
nỗi nhớ mênh mang
đêm trở mình,
thao thức những dòng thơ vừa đọc
 
Anh,
tình yêu cuối đời
những mảnh tình xưa cũ
băng vào hiện tại em
xót xa như vần thơ viết vội
 
Anh,
tình yêu cuối cùng (?)
như khói thuốc đêm
nào, em có nhớ
miên man lời ru của biển
tung theo sóng hòa trong đêm
còn chút gì cho em?
 
Đêm cùng em,
hoang mang.
 

Dấu Vết
 
chiều nghiêng phố cũ
em về
nắng hạ gầy phai vết dấu tình ta
anh ở đây
em ở đây
đời ngỡ gần mà tình xa diệu vợi

yêu dấu ơi
tình yêu em
trong veo như giọt nắng thủy tinh
đôi khi
em sợ thời gian
tình xa tình nhạt
ừ thôi, cũng đành
nhớ
trưa nắng reo
chiều thư viện
đêm
sofia hong tình em thêm ngọt
nụ hôn ấm
vòng tay mềm
yêu dấu ơi
bao giờ ta mất nhau?

 

Café Nguội

Buổi sáng Hilton
café nguội
em đã ủ nó trong đôi tay
em đã gắng giữ nó khỏi nguội
bằng những giọt nước mắt nóng
café và nước mắt
vị mặn nồng vị đắng cay
qua làn môi run
em uống.

Buổi sáng Hilton
khung cửa lạnh
thành phố sương mù ô nhiễm
Thiên Thần uể oải
thiên thần trên chín tầng mây
thiên thần em chân trần
trái tim rách nát đớn đau
rong ruổi theo những giấc mộng
không có thật!

Buổi sáng Hilton
hạnh phúc em tìm dưới đáy ly
café nguội.

 

đường trăng

Anh đưa em đi trên con đường trăng
Vằng vặc mây cao
Dập dìu ghềnh đá
Sóng vỗ trên vai anh
Mềm.

Anh đưa em đi trên con đường trăng.


 

nỗi nhớ

có những lúc
thời gian không nói được nỗi nhớ
cơn mưa mùa đông
phủ chụp nụ cười
nhỏ xuống vai em tiếng thở dài

có những lúc
trí óc em không còn sức lực
phóng sợi dây thần giao cách cảm
vào không gian nghìn trùng

xa như bàn tay anh
đã quên làn da lụa mềm nhung nhớ

Nguyễn Xuân Tường Vy

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Chín 20188:50 CH(Xem: 334)
Anh xa quá bây giờ xa xôi quá / Mà dường như tình cũng nhạt nhoà / Em soi mặt mình trong gương tối / Cảm nhận buồn năm tháng dần xa /
19 Tháng Chín 20188:43 CH(Xem: 249)
Khi đặc khu đang nằm trên giấy / nó sẽ thành cái gọi là luật / mọi người sẽ thấy / từng tỉnh người dắt díu chôn quê / đừng nghĩ là đang an cư…
13 Tháng Chín 20189:07 CH(Xem: 777)
Sáng nay vừa ra khỏi ngân hàng, tôi ghé vào siêu thị mua tấm thiệp sinh nhật cho ba chồng. Dòng chữ được giác bạc ngoài tấm thiệp đề "For a great Dad..." đầy yêu thương, trân trọng. Vừa lúc đó tôi nhận được điện thoại từ chị gái. Linh cảm bất ổn vì lúc đó đã 10 giờ tối ở VN. Giọng chị hớt hãi "Yến ơi, Ba đi rồi...". Trên tay tôi vẫn cầm tấm thiệp. Vài giây trước đó khi đứng chọn tấm thiệp vừa ý nhất, tôi chợt nghĩ "Vì sao mình chưa bao giờ có được may mắn tặng cho ba mình tấm thiệp nào có nội dung như vậy. Vì sao ba mình không là một người great Dad như bao nhiêu người vẫn tự hào tặng thiệp cho ba họ trong ngày sinh nhật như chồng mình vẫn làm mỗi năm?".
07 Tháng Chín 20188:30 CH(Xem: 1349)
Đêm đầu tiên ngồi trên thành cửa sổ nhô ra trên những mái nhà tôn xiên xẹo vá víu của thành phố bên dưới, nước mắt em tuôn qua kẻ tay, rõ xuống mái tôn rào rạt. Bên dưới người ta đang đếm tiền, thùng tiền ban chiều trong đám tiệc mọi người đã lấm la lấm lét giấu biến đi, và khi em bất chợt bước vào nhà, đống tiền đã được đổ tung ra, trên mặt chiếu, người ta hau háu cắm mặt vào đống tiền, hối hả đếm tiền, xếp thành bó, mắt trắng nhợt nhìn em lơ láo. Có ai đó ném vào em một xấp tiền: - Này tiền đấy, đếm đi!
07 Tháng Chín 20185:28 CH(Xem: 288)
Nhà văn Seattle Nguyễn Công Khanh sẽ đọc và thảo luận về tác phẩm của ông, “Con Trâu Rừng Cuối Cùng Trên Đảo.”
07 Tháng Chín 20184:59 CH(Xem: 234)
Rất khó kiểm chứng câu thơ đầu “Bàn tay ta làm nên tất cả”, nếu không có câu kế “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Chúng ta nên đọc lời ai điếu cho hai chữ “tất cả”. Đáng lẽ câu thơ đầu, với hai chữ này đã trở thành lời thách đố mênh mang bất định cho nhân loại sau hậu, nếu không có câu thơ sau. Tiếc! Đây là hai câu thơ không nên vợ nên chồng nhất trong các cặp đôi thơ hay.
07 Tháng Chín 20184:47 CH(Xem: 285)
• Trích Lời vào của tác giả: “Dường như người cầm bút nào cũng được một thói quen văn chương nuôi nấng – Làm một vài bài thơ cho mình và viết một cuốn truyện để đời. Tôi trong vế sau của thói quen đó bao năm rồi, nay tới lúc. Khi chắp được ý tưởng, xây mạch truyện, tôi mới nhận ra rằng cuốn truyện để đời có thể là cuốn này; mà cũng có thể là cuốn sau, sau nữa, rồi sau nữa… Sách này, việc viết nó rất ngẫu nhiên, ngay sau một cơn mơ pha tạp, tôi lọc ra các điều có thể làm nên tiểu thuyết. Tôi có lý do để hiểu vì sao cuốn sách mang tên “Đẻ sách”. Tôi biết, bạn đọc rồi cũng sẽ có vài ba lý do để hiểu. Ví dụ, nội dung của nó, ngắn gọn, là về những – người – ăn – thịt – người – để – đẻ – ra – sách.”
07 Tháng Chín 20183:06 CH(Xem: 1701)
Đó là những bài thơ hiếm gặp trên đời này. Đó là thơ Lý Thừa Nghiệp. Đó là những dòng chữ làm chúng ta giựt mình ngay tức khắc. Như dường chữ nhảy ra khỏi trang giấy. Nhiều bài thơ của anh có sức mạnh làm tôi sững sờ, ngồi yên lặng lẽ, và dõi mắt nhìn cho tới dòng cuối bài thơ.
05 Tháng Chín 201810:36 CH(Xem: 1716)
Phương lên cơn nghén ngay trong ngày giỗ đầu của chồng. Chửa với ai? Cái tin mau chóng truyền đi: Bà Hai khét tiếng cho vay ăn lời cắt cổ có đứa con dâu bỗng dưng có chửa sau một năm chồng chết. Phương đứng đó nhưng lòng muốn rời khỏi căn nhà này ngay. Nhà rộng năm gian, bàn thờ chồng hương khói đang nghi ngút nhưng quả phụ hãy còn chần chừ thắp nén hương. Bà Hai lệt quệt đôi dép nhựa bước vào gian chính, trừng trừng nhìn Phương: - Mày biến đi cho khuất mắt tao!
05 Tháng Chín 20189:59 CH(Xem: 835)
Lưng chừng cao độ nào đấy trong đời / không dám nhìn ra ngoài / có người đã rơi, nàng nói /