Thái Thanh
CHỌN MỘT LỐI VỀ
Hồi còn nhỏ tôi thích nhất là được đi chùa với bà Nội. Lớn lên tí nữa tôi cũng thích đi chùa. Và sau này tôi không còn trẻ nữa tôi vẫn thích đi chùa nhưng thường tự đi chỉ một mình. Nơi tôi đến đó là chùa Long Khánh Qui Nhơn, nhưng chẳng phải đến để tu tập đâu mà đến chỉ để tìm khoảng không gian yên tĩnh chỉ có ở cảnh chùa.
Sau này những vị sư già tu tập nơi này lần lượt đi hết, người thì vân mây, người thì trụ trì các chùa khác. Họ không còn nữa, thay vào đó là các vị sư trẻ kế tục, cả sư trụ trì giờ cũng là sư trẻ đi học nước ngoài về.
Tôi dần thuộc lớp người già nên cách nhìn của mình cũng khác. Tôi thích cái gì quen thuộc thuở xưa, thích sự u tịch ở chốn già lam, thích cây xanh bóng mát chim chóc tựu về ríu rít chuyền cây, thích những vị sư già nghiêm khắc đạo hạnh mà hiền hòa, tinh thông Phật pháp khiến tôi hiểu hơn về giáo lý của Phật... Nhưng tất cả nào còn mãi với thời gian, rồi cũng đổi thay theo nhịp sống mới của đời thường.
... Có một lần tôi thấy sư trụ trì cùng các sư trẻ chặt cây cổ thụ to trong chùa và cắt xén bớt cành của những cây bông sứ và hoa ngọc lan... Tôi tiếc quá:
- Thầy ơi, cây to để che bóng mát sao lại chặt đi và còn xén bớt cành cùa tàn bông ngọc lan và bông hoa sứ trụi hết trơn vậy?
Thầy trụ trì tre trẻ không giải thích mà chỉ đáp lại theo từng câu hỏi tôi bằng chữ "dạ" và vẫn tiếp tục làm. Cuối cùng tôi phải lững thững mà đi. Tôi đem sự tình này kể cho một sư cô nghe. Sư cô bảo:
- Thầy làm vậy là đúng vì rất nhiều Phật tử nếu ai cũng thắc mắc cả thì phải làm sao theo ý của người hết đươc, thôi thầy tự quyết là xong... Mà chặt bớt cây lớn đi chứ để lá rụng nhiều quét cực lắm, còn để thời gian cho sự tu tập nữa.
Tôi nghĩ quét chùa cũng là một thời không để tu luyện, mà chùa thì toàn là sư trẻ và có cả chú tiểu nữa thì quét bao lăm, sao lại coi là cực khổ mất thời giờ!
Một chị Phật tử thuận thành hay cúng dường chùa chiền, luôn tôn kính sư chùa vậy mà có lúc cũng chép miệng mà than:
"Mấy ông sư trẻ chùa Long Khánh không biết tu cái gì mà ngày nào cũng chơi thọt bi da ở siêu thị nè, chị thấy mà ngạc nhiên!"
Vậy là chùa Long Khánh bây giờ cây xanh to lớn thì chặt bớt thay vào các chậu bông sai, chậu hoa giấy mua từ tiệm về. Chùa đúc nhiều tượng hơn giăng đèn kết hoa treo phong liễn tựa như khu du lịch tâm linh sặc sỡ hoa hòe...
Cái giếng nước ngọt ở chỗ ngài Tu Diện ngày xưa nhà tôi hay lên gánh nước uống giờ cũng không còn. Chùa thì lúc nào cũng đông đảo người tụ tập tụng kinh bằng cái micro dẫn kinh thật lẹ của chị Phật tử tụng nhanh như mô tô bay. Còn đâu ngôi chùa xưa yên tĩnh sẽ sàng chạm chân trên lá...
Những điều này đã.khiến tôi xa dần chùa cho đến khi vào hẳn Sài Gòn, và đến lúc về thăm quê xưa mình không lên chùa Long Khánh nữa.
Nghe nói chùa đang xây tháp cao trong sân tốn bạc tỉ lại kêu gọi sự đóng góp từ Phật tử.
Xây tháp làm gì? Chùa cũng có phong trào sao? vì tôi thấy chùa nào cũng xây tháp cao nguy nga như cung điện, chùa chật cây to đi là bớt chim chóc bay về. Nền đất giờ tráng xi măng hết làm mất dần cảnh thiên nhiên cây cỏ ngày nào...
____________
Ngày xưa đi chùa tôi kính trọng thầy Nguyên Chơn ở chùa Long Khánh.
Hồi đó Má tôi còn sống, thầy gởi tặng Má quyển "Lá Thư Tịnh Độ" và "Hương Quê Cực Lạc".
Tôi và Má say mê đọc và xem như đó chính là con đường mình đi.
Nhưng rồi khi Ná mất, thầy Chơn không còn ở chùa Long Khánh nữa nên không tiếp dẫn được Má. Má tôi lại bệnh đau nên tuy ra đi cũng nhẹ nhàng nhưng chắc không về được cõi Phật A Di Đà rồi.
Tôi lúc đó bận bịu bôn ba với bao duyên nghiệp cuộc đời nên xa dân pháp tu của Phật.
Trong thời buôn bán ở chợ tôi có quen một chị Phật tử. Chị này bán thuốc tây, nhà rất giàu, chị đi chùa cúng chùa làm công quả ở chùa rất là nhiều. Chị đem tặng mình sách và băng đĩa của vị tôn sư mà chị theo học và tôn kính. Từ lúc đó tôi mới biết vị thầy nổi tiếng nhất nước lúc này đó là thầy Thích Trí Quảng và Thích Nhật Từ. Họ đều là bậc có chức sắc cao trong giáo hội Phật giáo.
Nhiều người ca tụng hai ông thầy này kể cả các thầy và các ni cô tu ở chùa nhưng lạ có một điều sao tôi nghe pháp của cả hai người này tôi không thấy hay, không có cảm xúc gì hết mà lại thấy chán không đủ kiên nhẫn để nghe hết băng, dù tôi rất cố gắng và cứ nghĩ rằng do mình kém phước nên không cảm được lời dạy của thầy.
Sau này có mạng Internet, có Facebook, có Google tôi nghe nhiều hơn, đọc nhiều hơn các vị sư thầy khác.
Nhưng: "Lắm thầy thì nhiều ma", mỗi thầy mỗi cách tu khác nhau rồi phe phái nầy chê bai pháp tu khác.
Như sư Giác Nguyên là vị sư giảng pháp hay nhất tôi thích nhất song tôi học ở sư cách tu Tứ Niệm Xứ nhưng không hoàn toàn đi theo đường tu mà sư cho là đúng.
Đức Phật cũng dạy rằng: "Chớ vội tin dù đó là bậc tôn sư của mình".
Vậy có hay không cõi Tịnh Độ có Phật A Di Đà, Phật Quan Âm hay bồ tát Địa Tạng?
Tôi tin có Đức Quan Âm hằng cứu khổ vì cuộc đời không suôn sẻ của mình luôn nhận được sự chở che của Ngài.
Nhưng sao lắm vị sư bảo rằng Ngài không có thật?
Tôi loay hoay mãi không tìm được cho mình con đường để đi.
Thôi thì ta cứ tin nhân quả, làm lành tránh dữ cho bớt đi duyên nghiệp nặng nề.
_____________
Tình cờ tôi xem bâng quơ trên youtube chuyện một vị sư tu theo hệ phái khất sĩ tại một tịnh xá ở Trà Vinh.
Vị sư già có gương mặt hiền từ dễ mến. Có lần Ngài đi khất thực gặp một thương gia giàu có, ông đem tiền cúng dường cho Sư.
Sư từ chối không nhận, ông cho rằng sư muốn đòi hơn nên đưa tiền đô hay vàng nhưng sư cũng không nhận chỉ xin được một ít thức dùng đủ bữa trưa.
Ông thương gia cho cả bao gạo để nấu ăn nhiều ngày sư cũng không nhận mà xin một chén cơm; không có cơm ông cho cả quày chuối chín, sư chỉ nhận 2 quả đủ ngọ trai, ngoài ra không lấy thêm gì.
Bởi một ngày sư chỉ ăn duy nhất một buổi trưa còn hai buổi sáng chiều không ăn.
Chùa sư ở không cất thêm cho rộng, mà sư trồng rất nhiều cây cao bóng mát, khi sư giảng kinh đều ở nơi vườn cây râm bóng mát này.
Chùa sư quanh năm mở cửa không sợ trộm cắp vì sư không xài điện thoại, không tivi , tủ lạnh, quạt máy. Cả tượng Phật Thích Ca cũng bằng đá và không hề có thùng phước sương. Sư sống an nhiên tự tại đất trời thênh rộng của thiên nhiên, không gò bó ưu tư lo lắng điều gì...
Vậy mà sư giảng pháp lại rất hay, rất gần gũi đời thường.. Tôi tò mò vào Google xem tiểu sử sư thì được biết Ngài đã viên tịch năm 2013 lưu lại xá lợi rất là nhiều.
Điều đó chứng minh lời Ngài nói là đúng đắn chân lý Phật. Lúc đầu Ngài cũng tu thiền, tu Tứ Niệm Xứ nhưng gần cuối đời Ngài lại kết hợp với tu Thiền và tu Tịnh Độ là pháp cuối của đời mình.
Lúc đầu Ngài cũng như tôi loay hoay mãi nhưng rồi Ngài đã chọn được một lối đi đúng cho mình.
Con tạ ơn ân sư đã giúp con biết chọn một lối về.
Xin được kết thúc bài viết này bằng những câu thơ sau:
Hôm qua lạc nẻo đường trần,
Bừng cơn huyễn mộng thấy mình hư không.
Hôm nay lòng nhẹ lâng lâng,
Trở về đất Phật hiểu thân vô thường.
Sương tan lá rụng bên đường,
Mỉm cười... À đấy con đường tôi đi!(*)
Thái Thanh
(viết vội ngày đầu tháng12/2022)
(*) bài thơ cũ, không nhớ được tên tác giả.
- Từ khóa :
- THÁI THANH

