- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,804

TẦN CUỒNG

04 Tháng Tám 202111:49 CH(Xem: 1183)
tan cuong- le minh phong
Tranh Lê Minh Phong

 

Truyện ngắn

Ngô Quốc Phương

TẦN CUỒNG

  

Tần Cuồng ngồi đó, mắt láo liên, môi tím ngắt, nhưng khóe miệng ngạo nghễ, không rõ là cười ruồi, cười đểu, cười khẩy hay đang suy nghĩ, âm mưu, dự tính hoặc đắc thắc việc gì.

Mọi người chửi Đ. M. thời Covid, có kẻ phát điên lên, mất trí vì căm ghét, thù hận, nhưng Cuồng thì đắc trí, và đắc trí như giới thượng cấp của y.

Suốt cả năm trời, nhà xuất bản biến mất, tạp chí biến mất, nhà đài biến mất, TV biến mất, trang mạng biến mất, tổ hợp truyền thông biến mất, chỉ có ban ngoại tuyến là nổi bật, nhờ con virus đó, nhưng không phải chỉ là con Covid ấy đâu, mà nhờ những kẻ như Cuồng và đồng bọn của hắn từ lâu lắm rồi.

Bạn đọc phát điên lên, những gì họ dài cổ chờ đợi lâu nay, dài cổ mà không xuất hiện, những tin tức, phóng sự, thảo luận, bài báo, đầu sách, đầu phim điều tra, những loạt thách thức, cầm đèn rọi vào những góc tối của chính quyền, thách thức chế độ, bảo vệ những nạn nhân vô tội… càng tắt ngấm hoàn toàn.

Tất cả chỉ là Covid, Covid và những chuyện nhàm nhạt, có cũng như không, hay nếu có thì bị làm giả, bẻ cong, làm chậm, bóp méo, hay giảm tính thời sự hoặc gây nghi ngờ bản chất… 

Cuồng cười khẩy, bọn ngu! Đã có ta ở đây, thì nếu có những chuyện đó cũng chỉ là những thứ giả dỏm, nhưng có những chuyện khác quan yếu hơn nhiều mà các người sẽ chẳng đời nào biết…

***

Nghĩ lại mấy chục năm trước, khi được ngoại tuyến ở hải ngoại bắt liên lạc, giao nhiệm vụ, Cuồng nghĩ mình thật tức, nhưng thật may, khi gặp phải một tay điều khiển biết tỏng tâm can của hắn, nói thẳng toạc ra những gì trong gan ruột, óc não của hắn đào sâu giấu kỹ, nhưng cũng cho hắn những tiên lượng chẳng sai tí nào.

Thằng cha Trung Tá khi đó, nay con nó cũng sắp đeo lon tướng như bố mình ở nhà, bảo Cuổng:

“Cả vài ngàn người mới có một người vào chỗ này, em cứ theo lời anh, em có bộ dạng khó lường, tưởng là trí thức, học giả trẻ, tưởng là cởi mở, đổi mới, tưởng là chống chính quyền, phản động, tưởng nọ, tưởng kia… nhưng em đéo phải thế, thật là tuyệt.

“Vị trí của em đảm bảo cho em có hàng vốc huân, huy chương và lon sao, các thứ phần thưởng (Giấy lộn – Cuồng cười khẩy trong đầu), nhưng em, nếu an toàn, không bị phát giác, sẽ sướng hơn nhiều đứa, trong đó có anh, đó là không bao giờ về hưu, không bao giờ sợ bị hạ bệ, thậm chí vào tù, hay con cái vào tù vì bố mẹ (- Ồ cài này trúng ý, không tồi, Cuồng như phụ họa).

“Em biết vì sao không, vì em ăn cơm tây, lấy vợ tây, ở nhà tây, tiêu tiền lương của chính kẻ thù cho (- Ha ha, thú vị, có thế chứ, gái tây rất đẹp, tiền tây rất thơm, nhà tây, xe tây đều tuyệt! Cuồng cười trong bụng)… Để làm chi thứ mỡ nó rán nó đó, tay Trung tá tình báo nói tiếp, để lũng đoạn kẻ thù, dùng chính hệ thống của chúng để chơi chúng, làm chúng trở thành miếng giẻ chùi chân của chúng ta, trong khi câu móc được bao nhiêu thứ để tiêu triệt bọn chống đối ở hải ngoại câu kết với trong nước thách thức, đe dọa chính quyền. Em sẽ câu nhử bọn nào thích xuất hiện, nhất là bọn ở trong nước tưởng nhầm em là chúng, tưởng nhầm em là phương tây, để chúng thòi đuôi chống chính quyền ra, bộc lộ tư tưởng của chúng, rồi cho em biết chúng chơi với ai, định làm gì, suy nghĩ gì, kể cả bọn tưởng chúng chỉ tư duy và hành động một mình… và nhờ em và mạng lưới từ em, chúng ta sẽ bốc hết chúng, hoặc bắt chúng phải làm ăng-ten, làm cộng tác viên bắt buộc không công… ha ha.

“Nhưng không kém vui là bọn anh ở nhà sẽ bị nhiệm kỳ chặn bước, em thì không, bọn tây lông và đầm ngu chó chết ở những vị trí của em sẽ để cho em đến sắp chui vào quan tài rồi, hàng ngày hai ba vốc thuốc, tay víu hai cái gậy chống, tóc răng rụng gần hết mà vẫn còn ngồi ghế và điều vận cái cơ quan của chúng…

“Bọn ngu, chúng chửi chúng ta là độc tài ngồi lâu, lãnh đạo đến chết, nhưng những vị trí ở những kẽ hở này có kém gì, thậm chí còn hơn triệu xe tăng, thiết giáp, hỏa tiễn, tàu ngầm và chiến cơ kia.

“Nhiệm vụ của em là khi nào có ghế trống ấy, phải ngồi dịt vào ngay và em sẽ không bao giờ rời bỏ nó, dù em có thêm những thứ khác mà chúng, bọn ngốc, trao hay muốn trao cho, bởi vì nó quan trọng lắm, ngoại trừ người của chúng ta được tổ chức đưa vào thay em, chiếc ghế trúng xổ số, ăn may đó sẽ rất khó có cơ hội thứ hai để cho em ngồi vào…

“Còn em, anh nhắc lại, những gì em muốn: quyền lực, sự nổi danh nổi và cả chìm, gái tây, vợ con tây, tiền tây, nhà tây, xe tây, chưa kể các quyền lợi của em ở quê nhà vẫn đầy đủ, các đồng chí sẽ ghi nhận em, giúp đỡ tạo điều kiện cho em, đất đai, tài sản, tiền bạc sẽ không biết có chỗ nào để đếm xuể, hũ vàng hũ bạc sẽ chẳng bao giờ vơi! Em sẽ có hết, những thứ ấy, như em mong đợi, sẽ có hết và trên cả mong đợi… và em sẽ tùy nghi nghỉ hưu an toàn ở đâu mà em muốn…”

Cuồng nhấp thêm một ngụm bia. Cặp lông mày hơi nhíu lại, khuôn mặt lạnh lùng, tàn độc, nham hiểm, dãn nhanh một nụ cười sung sướng khi nghĩ về thành tích vẫn còn lập tiếp của mình…

***

Vậy là đã mấy chục năm, những gì được đào tạo tại trung tâm Thiên Nhạn và Tùng Lâm nay đã thành hiện thực và phát huy.

Lại nhớ thời học trò cấp cuối trước ngày ra hải ngoại nhận nhiệm vụ, nhớ những lần kết nạp, tuyên thệ.

“Chúc mừng đồng chí đã vượt qua vòng thử thách và tuyển loại, đồng chí vẫn đi học và tốt nghiệp phổ thông như thường và sẽ có hộ chiếu, cùng hồ sơ lý lịch phù hợp để ra nước ngoài học đại học!”

“Chúc mừng đồng chí đã chính thức đứng trong hàng ngũ của ngành ta, của Thiên Nhạn và Tùng Lâm!

Đồng chí sẽ được tổ chức bố trí để vào các hội đoàn học sinh, sinh viên, trí thức và quần chúng của tây ở bên hải ngoại và kể cả những người đẹp mà đồng chí thử để chọn làm vợ, sinh con, cũng sẽ được tổ chức tạo điều kiện, con cái của đồng chí sẽ có tương lai và được nâng đỡ ở bất cứ đâu mà chúng muốn!

Đồng chí không cần phải hỏi và suy nghĩ nhiều, dần dần đồng chí sẽ quen, chỉ đừng quên những gì đã được học và sứ mạng chiến lược được giao…”

Những lời chỉ đạo của một trong gần chục lãnh đạo đường dây ngoại tuyến, một cáo già điều khiển, vẫn vọng lại bên tai…

Cuồng ngả người ra trên chiếc ghế ngựa nhìn ra vườn, mấy chai bia đã cạn, những vỏ sò huyết, tôm hùm, và càng cua nhện nằm la liệt bên dưới, y bắt đầu chuyển sang rượu vang, rồi sâm banh, thứ khoái khẩu của mình…

“Đồng chí làm khá lắm, bọn tây ngu vừa kiêu căng, chủ quan, vừa lười biếng, nông nổi kia sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bẫy luật pháp do chúng tự vẽ ra, đó là nhân quyền và đủ thứ quyền tự do ngu xuẩn kia… Chúng sẽ không bao giờ loại được đồng chí, dù có phát giác được đi nữa.

À, ban tuyển dụng tới đây sẽ đánh dấu sang gần hai ba chục năm đồng chí giúp cho họ đưa người vào tổ chức, đồng chí cứ tiếp tục điều khiển theo chỉ thị, mọi cơn gió sẽ gộp lại thành bão, thành trì cách mạng sẽ mãi trường tồn và bọn phản động cùng ông bà của chúng phải xuống địa ngục, chỉ có lên ngôi vĩnh viễn, muôn năm vẻ vang là ngôi thống trị của chính quyền ta, đảng ta, ngành ta và Thiên Nhạn, Tùng Lâm! Nào chúc sức khỏe đồng chí!”

Cuồng lại chìm vào âm sắc và mùi vị của những ly rượu mừng trong tưởng tượng, những tấm huy chương, huân chương, bằng khen, quyết định thăng chức mà y chỉ được nhìn mà không được xờ vào… những lời chỉ đạo, điều khiển, kèm theo những đồng tiền xủng xoảng, những chứng nhận cổ phần, cổ phiếu, những mảnh đất và những đồng tiền vàng, bạch kim, những hột soàn, kim cương, cổ vật hiếm lại hiện lên, đan lồng vào nhau, chạm vào nhau, chen vai thích cánh, hay là đi xuyên qua nhau… trong ảo ảnh của hơi men, dù ý thức của y như một cái phanh hãm, thích dừng lúc nào thì cơn say, cơn mê, hay cuốn phim hoài niệm đang chiếu dừng phắt ngay, và thực tại sẽ xuất hiện lạnh lùng, sắc sảo, tỉnh khô, thế chỗ…  Dù sao đó cũng là tinh luyện nghề nghiệp của hắn mà, như cách hắn chế ngự những nỗi sợ bị lộ ngay cả trong những giấc mơ.

***

Nhưng cũng có lúc Cuồng nghĩ mình nên có vị trí cao hơn, và đó là điều vợ gã cũng có lúc nói với gã, trong những đêm chăn gối sau khi mụ nhận được thêm tiền bạc và phần thưởng vật chất từ chồng…

Mấy chục năm, hai vợ chồng tây – Á đã trở thành một cặp mèo mả - gà đồng hiếm có, mụ biết rõ chồng mụ làm gì, cho ai, nhưng miệng mụ mím chặt, mụ chỉ quan tâm tới sự ấm thân, tới tiền bạc, tới đủ thứ sung sướng trần gian mà thằng chồng của mụ mang lại.

Bản thân mụ cũng là người được chọn, mụ đã được đủ thứ tổ chức ở những Thiên đường mù kia tiếp cận, nào là từ Moscow, Leningrad, Berlin, Bucharest, cho đến tận những nơi khó ai nghĩ tới như Bình Nhưỡng, Habana, nhưng chính nơi kia lại là nơi mụ chấm và lựa chọn để cùng vào cuộc với tay chồng của mình từ giường chiếu, chăn gối tới nệm trải nằm trên một núi tiền.

Ồ, có gì đâu, tiền bạc đổi lấy sự im lặng, và trên cả thế, trả công cho sự cộng, đổi công cho cả những đứa con, bằng da bằng thịt. Mụ không cần bất cứ một công ty bảo hiểm, hay quỹ hưu bổng nào… chính gã chồng của mụ là sự bảo đảm vĩnh viễn, để mụ cất cao gối nằm hàng đêm.

“Không, cảm ơn anh, anh nói giúp với tổ chức là tôi vẫn tuân hành chỉ đạo từ ban đầu. Tôi thấy mình hoạt động và phát huy tốt nhất tại đây!”

Cuồng nhớ một lần đáp lời một điều khiển viên ngoại tuyến, Cuồng biết rõ tay trùm điều khiển ruột của mình đã gặp vấn đề với trùm mới thế nào, và đây chỉ là một mồi nhử.

Làm nghề này ai cũng biết là phải biết rắc thính, đặt bãy, biết nhử nhau, ai cũng phải là một bậc thày lão luyện trên bàn cờ, nhưng vẫn cứ phải thử nhau, và các kỳ thủ vẫn phải chơi những ván cờ, đi những nước cờ của mình…

Cuồng hiểu rõ, nếu hắn rời khỏi chỗ này là chẳng khác gì con hổ lìa rừng, con cá lìa nước… tất cả sẽ chỉ xấu đi và rất xấu…

Quả vậy, an toàn là bạn và giờ đây sau mấy chục năm hoạt động với hàng chục năm lũng đoạn ở xứ người, đưa được hàng trăm đặc vụ, cộng tác viên trực tiếp, gián tiếp qua đường dây ngoại tuyến thâm nhập vào đây, ra vào giữa các nước thứ ba, thứ tư, thứ năm v.v… cài người vào những nơi cần thiết theo chỉ đạo của thượng cấp, lũng đoạn hoàn toàn các kênh được tín nhiệm của truyền thông, xuất bản, báo chí phương Tây, à của bọn tây ngu, đầm dại mới đúng, thì công lao của y đã quá lớn, và có thể y đã đang trở thành mục tiêu ghen tị của nhiều bọn bên nhà, bọn chỉ huy thế hệ mới, nhưng đó cũng là rủi ro khi y không còn một chỗ để dung thân, chẳng nơi nào sẽ chứa chấp hắn, vì cái kết của các trùm đặc vụ bị phát giác hay bị lật tẩy là gì, thì ai cũng biết.

“Hừm, biết mình biết người, khôn cũng chết, dại cũng chết, chỉ biết là sống!”, Cuồng, kẻ tự nhận mình là một kẻ uyên thâm, đọc sâu biết rộng, hiểu hết mọi ngõ ngách trong tư duy, tâm lý của cả tây lẫn Á, từ tư tưởng đến tình cảm của bọn người các xứ, lật giở một trang sách trong đầu của mình, và thầm nghĩ…

Ngoài kia, sấm sét ở đâu không thấy rõ, nhưng những âm ba bí hiểm như vẫn thầm vọng về, và Covid, Covid như thoáng ẩn, thoáng hiện, dai dỉ, đắc thắng, cười nhạo tất cả… như chính hắn và nghề nghiệp của hắn đang làm đây, trong cuộc đời này dù chuông đang nguyện hồn ai!

Ngô Quốc Phương, Kent, Anh quốc, 28/07/2021

(Vĩ thanh: Hỡi ánh sáng, hãy đừng buồn dù bóng tối vẫn còn giăng!)

 

 

 

 

NGHỆ PHẨM*

Nghệ sỹ vứt cái điện thoại cục gạch xuống bàn phòng khách.

Anh trở lại studio.

Bức tranh đang mở ra chờ anh. Anh không cho nó nằm trên giá.

Không. Anh chán ngấy bọn hội họa giá vẽ rồi.

Anh treo cổ nó lên, dưới một cái móc trước đây là chỗ treo quạt trần.

Anh không quên dùng dao đâm rạch cho nó mấy nhát: cho mày chết chắc, nghệ thuật chó chết!

Rồi anh cũng thương nó, anh thay cho nó cái áo.

Anh chơi cả một chậu màu lẫn lộn, hắt thẳng vào thân xác nó.

Bị cú đập mạnh, nó bật ra đằng sau, rồi theo đà lắc dọc chán, lại lắc ngang, rồi đứng lại từ từ.

Lúc này nó đã có một tấm áo xanh đỏ tím vàng khắp nơi.

Tiện thể đang tự do một mình chẳng có ai.

- Ok, tao cho mày tí ảo ảo, mờ mờ nhé! Cho nó liêu trai, bồ tùng hả?

Nói đoạn, nghệ sỹ tung cả một túi bột thạch cao trắng xóa về phía bức họa.

Bột tung bụi khắp căn phòng, và dính tá lả vào bức tranh đang bị anh dằn vặt.

Nhưng khủng khiếp nhất, toàn bộ căn phòng trong giây lát bụi bay mờ mịt, phải mất khá lâu mới hạ cánh hết.

Các bức tượng thạch cao khác trong phòng chắc cũng cay mắt hoặc phải dụi mắt đến đỏ ngầu, may ra mới nhìn thấy được nhau hoặc thấy kẻ tội đồ kia.

Chưa hả, đang tiện tay ấy, anh cho cả một rổ lông gà, lông vịt vào nó.

Vậy là sau vải rách, màu loang, bột mù mịt, nay là lông gà tá hỏa.

Đoạn, anh lấy một chiếc giày ra, xỏ vào chân, và nhảy bật lên cao, đạp thẳng vào giữa lòng bức tranh, nó rách toạc rồi, nhưng cú đá làm cho chiếc giày không hiểu sao mắc lại.

Và chàng mất một lúc mới rút được chân ra

 

Ừ, mặc kệ cho nó dính vào nhau, quả đá đẹp, như thể ai đó đứng trên đạp thủng bụng của một kẻ đứng dưới.

Chỉ có điều, anh thực hiện theo chiều cú đá ngang.

Rồi, tương đối.

Lát nữa sẽ cho nó cú ân huệ.

Đoạn, anh lấy trong rổ đồ nghề ra một khẩu súng sơn đen.

Anh lên đạn roạch roạch và dí súng vào chỗ mà máu me của màu tá hỏa nhưng anh đoán là chỗ của cái thái dương kẻ tử tù trong tranh.

Và anh bóp cò.

“Đùng đùng đùng”, là hô mồm thôi, làm chó gì có đạn, nhưng thế là oách.

Ô kê, quan tài đâu? Đội thi hành án đưa vô.

Anh hô to, và sau đó tự tay đẩy vào một cái quan tài màu đỏ, mà anh tự đóng, có lẽ là để cho vụ đọc thơ trình diễn của mình tuần sau, nhưng biết đâu đấy, lại cho cái khác, như cho thằng tội đồ tranh giá vẽ kia.

“Mẹ mày, hóa kiếp cho mày, nghệ thuật đểu, nghệ thuật được định hướng, nghệ thuật mất dạy”, nói rồi anh cắt dây.

Cái tranh khốn khổ rơi lạc ra ngoài quan tài.

“Ồi, say quá, để lệch mẹ nó rồi, hây, bố trẻ chui vào đây, vào đây”, vừa nói, chàng vừa nhét nhét bức họa, nay nằm trong khung xiêu vẹo, vứt tay, vứt chân nó vào trong quan tài.

“Còn thằng giày, mày cũng đi theo, mày đã xong nhiệm vụ, mày cũng đi”.

Rồi chàng hô to:

“Khâm liệm đã xong, chuẩn bị đóng quan, phủ cờ!”, nói đoạn, chàng tự cởi chiếc áo lấm lem của mình phủ lên thi thể và đóng nắp quan tài.

“Mẹ, bây giờ có hai màu cờ, lấy cái nào?”, chàng tự hỏi.

“Thôi, không rõ gốc tích quê quán CV của nó, cho nó cả hai màu”.

Và thế là chàng thực hiện nghi lễ, cẩn thận để một cái phủ từ đầu xuống, cái kia từ đít lên, trùm lên nhau.

Ấy, thế còn quốc ca, à quên, không phải cái đó, phải chơi bài tử sỹ, hay bài bệnh binh, hay bài dân vong, hay bài tử tù nhỉ….

Không, không có bài nào có vẻ ổn cả.

Vậy là ngài lấy từ điển âm nhạc định hướng ra, và chọn hú họa một bài.

Ngồi vào cây đàn piano đã hơn sáu tháng chưa lên dây, lấy vía, chàng bấm các phím.

Các phím trắng đen thụt lên, thụt xuống, còn miệng chàng thì méo xệch với ca từ và giai điệu bi hoành:

“Ồ, hóa ra cũng hợp, mà việc chó gì phải chọn trong đống đấy, bài nào rồi mà chẳng hợp với nghệ tử sỹ!”.

Xong xuôi rồi, chàng quyết định treo quan tài lên và nói:

“Nay âm dương cách biệt, nhằm giờ độc ngày khắc, ta táng đứng ngươi để muôn đời làm gương cho bọn nghệ thuật chó chết, nghe chưa!”.

Nói rồi, chàng lấy dây buộc đầu, buộc chân cái quan tài, và lật đật dựng nó lên giữa nhà…

Xong đâu đó rồi, chàng phun rượu lên chiếc quan tài đỏ rực, và không quên đóng một cái đinh, ở chỗ mà chàng đoán là đầu và mặt của tử thi, rồi treo lên một vòng hoa bằng sắt rỉ, lại có tua gai bao quanh.

“Rồi, đã xong, tử biệt sinh ly, cầu cho hồn phách về nơi Tịnh độ!”.

Nói xong, chàng bước ra chỗ đặt camera, tắt nút điểu khiển tự động, rồi tắt đèn trong studio và nói:

“Ok, quả trình diễn này đã xong, giờ xách em xe ra phố làm mấy xị rượu với đôi bát cháo lòng tiết canh với mấy thằng bạn và bọn fans cho đã”.

“Nào phắn, chó chết, nghệ với chả thuật!”, chàng vừa lầu bầu, vừa đá chân chống xe, đạp nổ, về ga, tốc khói rồi vút thẳng!

Ngô Quốc Phương, Kent, Anh quốc

(*Truyện ngắn này đã đăng từ trước tại Văn Việt)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Chín 202110:30 CH(Xem: 1070)
Đầu năm 1950, Nguyễn Sinh Côn, tức “Đồng chí Đinh,” “đi bộ 17 ngày” từ Tuyên Quang tới Thủy Khẩu, vượt biên giới qua Long Châu (Quảng Tây). Rồi được Lưu Thiếu Kỳ [Liu Shao-qi] đón lên Bắc Kinh.[1] Trước thập niên 1990, rất ít người biết chuyến “khất thực” bí mật này. Nguồn tư liệu chúng tôi sử dụng gồm tư liệu văn khố Mỹ, Pháp, Việt thu thập hơn 40 năm qua, kể cả chuyến tham khảo Việt Nam năm 2004-2005. Hai tài liệu văn khố Pháp quan trọng là nghiên cứu “Đảng Cộng Sản Trung Hoa tại Bắc Đông Dương” [Le Parti communiste chinois en Indochine du Nord]” của Nha Thanh Tra Chính Trị Đông Dương, và “Trung Cộng và Việt Minh, từ tháng 9/1945 tới tháng 9/1948 [Les Communistes chinois et le Viet Minh (du Septembre 1945 à Septembre 1948)]” do Charles Bonfils soạn thảo.[2]
31 Tháng Tám 202112:22 SA(Xem: 1146)
Trong đời hoạt động của Nguyễn Sinh Côn [Hồ Chí Minh]—ngoại trừ chuyến “đi biển” năm 1911, do tự nguyện—mỗi cuộc xuất ngoại đều có sứ mạng riêng. Chuyến đi Nga cuối tháng 6/1923 từ Paris—do Đệ Tam Quốc Tế “Cộng Sản” [ĐTQT, Comintern] dàn xếp—là chuyến cầu viện thứ nhất. Nó mở ra cho Côn giai đoạn hoạt động suốt 22 năm kế tiếp như một cán bộ ĐTQT chuyên nghiệp [apparatchiki, và agitprop=political agitation and propaganda]. Chuyến đi bộ 11 ngày lên Côn Minh [Kunming], Vân Nam [Yunnan] vào cuối năm 1944 cầu viện Mỹ—qua đường giây Tướng Claire Chennault, chỉ huy trưởng phi đoàn Cọp Bay [Flying Tigers], và Sở Tình Báo Chiến Lược [Office of Strategic Services], tiền thân Cơ Quan Tình Báo Trung Ương [Central Intelligence Agency], mở ra cho Côn cơ hội bằng vàng chiếm chính quyền trong vòng tám ngày ngắn ngủi từ 17 tới 25/8/1945 như một “đồng minh tự phong”của Mỹ, rồi tuyên bố độc lập với Pháp chiều 2/9/1945 ở vườn hoa Ba Đình.
10 Tháng Tám 20211:42 SA(Xem: 1834)
Nhu cầu tìm hiểu sử học càng cấp thiết hơn khi cuộc cách mạng truyền thông của thế kỷ XX đã giúp phổ biến đủ loại “ngụy sử” qua các dạng thức tuyên truyền trắng, đen hoặc xám của các chính phủ, chế độ và phe nhóm, tôn giáo. Một nữ sinh viên ban Thạc sĩ Việt du học ở Liên bang Mỹ mới đây—khi được đọc những tư liệu văn khố về Hồ Chí Minh (một trong những tên giả của Nguyễn Sinh Côn, 1892-1969)—đã vội vã phản kháng là xin đừng “phá hoại lịch sử.” Thứ lịch sử mà người nữ sinh viên trên nói đến, thực ra, chỉ là những bài giảng lịch sử giáo điều, đúc khuôn tại Việt Nam. Một thứ truyền đơn, khẩu hiệu, không hơn không kém, của phe thắng cuộc đang cai trị bằng còng sắt và kỹ thuật tra tấn của an ninh, mật vụ dưới họng súng quân đội—nên đã tạo ra hiện tượng đáng buồn về tình trạng giảng dạy môn sử tại Việt Nam hiện nay; cũng như những lập luận “rẻ rách sinh con chuột” hay hờn oán, trách móc, ở hải ngoại.(Chính Đạo)
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 5868)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 5839)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 13181)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 30066)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 81206)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 20237)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
18 Tháng Chín 20215:41 CH(Xem: 366)
hai người trò chuyện / hơi ấm mặt trời mơn trớn / cửa bên trong người đàn bà hé mở / miền đất từ lâu không dung nạp sự sống / dòng nước chảy ngang nảy hạt / cong về ánh sáng quên lòng đất tối