- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,410,501

THÁNG BẢY VÀ EM

17 Tháng Bảy 201911:55 CH(Xem: 2039)
DH 10
photo ĐH



1.- Đa ngôn

 

Cây trụ điện trồng sai vị trí

có thể bứng lên di dời chỗ khác

ý Đảng lòng Dân song hành hợp tác

nhưng lâu rồi vẫn đợi thông qua

 

Hệ thống giao thông phối hợp sẽ là

điện

nước

cống

cáp ngầm thi công cùng lúc

đâu đến nỗi người nầy lấp xong

kẻ kia hùng hục

xới tung lên đất đá rùng mình

 

Chìa khóa mở cửa văn minh

giáo dục đứng đầu quốc sách

song bao nhiêu lần cải cách

bấy nhiêu lần thất bại

tiền của dân hay giấy lộn học trò

 

Bệnh viện bệnh nhân bó gối co ro

nằm chẳng đặng

đứng chẳng xong

đành ra hành lang hóng gió

tình trạng quá tải tăng dần theo viện phí

tỷ lệ nào cũng thấp hụt chênh chao

 

Bốn mươi năm dân chúng tự hào

Đảng chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ

tuy còn ăn xin

nhưng tuyệt nhiên không ai chết đói

quan lớn ở nhà to

dân nhỏ ở nhà vừa

 

Em làm thơ thỉnh thoảng dầm mưa

mặc giá buốt tâm hồn thi sĩ

thương lũ trẻ vùng cao chân trần áo vá

túm đầu nầy bật bã đầu kia

 

Câu chữ dần sàng thúng mủng nong nia

thương cây lúa xác xơ ngày hạ

cái nắng miền Trung bốn mươi độ cả

em bé chăn trâu bỏ học nửa chừng

 

Bốn mươi năm chớ vội vui mừng

chiếc xe máy ta đi

cái iPhone lướt web

không nhãn hiệu Tàu thì cũng made in Nhật

rất thanh tao song vẫn đục ao làng

 

Sài Gòn, 7.2019

 

2.- Ngày ấy & bây giờ

 

Thời trai trẻ chở con đi học

xe đạp trật sên luống cuống tấp vô lề

nhìn trước ngó sau dăm ba người cùng cảnh ngộ

quãng đường chia mỗi khúc một hộ nghèo

 

Sáng mai lên trống trường thôi thúc gọi

con say sưa học tập với bạn bè

bố lặng lẽ thò tay vào hủ gạo

chạm đáy rồi sựt nhớ mới nhận lương

 

Nay về hưu quây quần bên các cháu

sáng chở đi chiều thong thả đón về

ngôi trường xưa bây giờ đổi khác

cô giáo xinh hơn nhưng chẳng chịu lấy chồng

 

Người gác cổng dường như oai hơn trước

gắn tai nghe thi thoảng nhếch môi cười

phụ huynh đến dựng xe chờ ít phút

bởi đang còn lướt web đọc linh tinh

 

Thoáng cái hết ba mươi năm có lẽ

một đời người chóng vánh đến vậy ư

chiều tan lớp thững thừ ông và cháu

đi học thêm hay lại phải về nhà

 

Còi xe tuýt giật mình tôi tự hỏi

xong xuôi chưa hay chỉ mới bắt đầu

cành phượng vĩ chau mày bối rối

chạm ráng chiều đỏ quạch một lằn roi

 

Sài Gòn, 6.2019

 

3.- Bạn anh & anh

 

Bạn anh

người du học bên Mỹ

đẹp trai manly

chuẩn bị lấy bằng tiến sĩ Nhân Trắc Học

sẽ giúp em

hiểu thêm về các mối tương quan trên bộ phận cơ thể con người

tạo vẻ đẹp hài hòa bên ngoài với nhân cách bên trong

dung dị nền nã

 

Người phó quan thượng tầng

điềm tĩnh phong độ

chuyên nghiên cứu về kinh tế vĩ mô

đặc điểm một đất nước nông nghiệp

chủ thể là nông dân

nhưng hành vi cấu trúc khoa học

sẽ giúp em

hiểu rõ quan hệ giữa cá thể và tập thể

lắm lúc như toa tầu zích zắc

đầu chạy đằng đầu

đuôi huých đằng đuôi

 

Người làm ruộng

sáng nhâm nhi cà phê vườn hóng chuyện thế giới

trưa chạy xe ra đồng

nghe liên khúc nhạc thiếu nhi Remix Bé yêu

kiểm tra máy cày Kubota tác nghiệp

chiều bù khú bên bàn nhậu

với rượu nhà nấu

heo nhà nuôi

rau nhà trồng

tha hồ đánh chén

 

Người làm thơ

suốt ngày loay hoay câu chữ

viết về đồng quê

quê đô thị hóa

viết về công trường

công trường lúc nhúc lao động nước ngoài

viết về thành phố lóng lánh sắc mầu

lại đường khuya hắt bóng cô đơn

 

Anh

một kỷ sư hóa chất chạy grab

sau vài cuốc online mặc định giá cước

trừ hết chi phí nếu còn mười ngàn

sẽ tặng em bịch Bánh tráng trộn

mười lăm ngàn tặng li trà sữa Trân Châu

hai mươi ngàn anh sẽ bỏ bùng binh

đủ một ngàn tỷ

cưới em về làm vợ

 

Sài Gòn, 6.2019

 

4.- Giao diện nhân vật

 

Phiên bản Pari bắt đầu chạy thận

lưng chừng mây xanh hoài nghi cột khói cao tầng phân phó

hồi chuông giáo đường lặp lại vấn đề thẩm âm

cơn bão tâm linh cạy cửa

lòng thành nguy cơ tốc váy

hiện tượng khai quật hầm mộ quá khứ

bảo bối thách thức tỉnh táo giẻ rách

lăng mạ vị khách cuối cùng

bước qua biên giới sa đọa

cứ địa tử tế mở khóa

nắp hầm bí mật

 

Phép lạ thoát khỏi hồ lô quyền lực

tinh thần đồng đội phù điêu ngọn dừa du kích

mẫu hạm ba lá ăn mòn hi sinh

cuộc hẹn chung cư bỏ ngõ

quanh quẩn tư duy bàn tròn

câu chuyện thốt nốt cứa đứt sợi dây dũng cảm trong vi bổn hoàng gia

thoái vị quán quân

sân chơi khách thể ngang tài ngang sức

côn trùng súc ảng đêm muộn

ngọn nến phía đông tắt lịm

số phận buông rèm

kết thúc bi kịch nụ hôn

bốn mươi năm dàn dựng

 

Sài Gòn, 7.2019

 

5.- tháng bảy và em

 

Em còn có cái lớn hơn

cây kim khâu mỗi bận sờn áo đông

gió dùi thủng tẹt mênh mông

lòi sau lưng cánh hoang đồng trắng phêu

 

Thềm hiên nắng xắt lát rêu

chỗ cây đà cửa ngồi thêu hòa bình

con bồ câu trắng lặng thinh

nghe đoàn tàu phút chuyển mình tiên phong

 

Phất phiêu chiếc lá giữa dòng

trôi theo những cánh buồm dong bồng bềnh

sỏi đôi hòn khắc họ tên

lên bờ cát lỡ bước bên kia bồi

 

Que diêm bếp lửa mồ côi

hai đầu củi chụm đầu bôi mặt cười

hạt cơm cõng củ khoai bươi

nắp vung bật nỗi buồn rười rượi xưa

 

Ngoài đồng bạ luống cày trưa

nằm phơi bụng đợi cơn mưa ngắn ngày

nhổ dăm cộng cỏ bàn tay

vắt keo kiệt tháng năm bày mưu sinh

 

Em còn cái lớn hơn tình

yêu anh se chỉ luồn nghìn mũi kim

đêm về thổn thức trái tim

tâm tư tháng bảy nổi chìm tháng ba

 

Sài Gòn, 7.2017

Bình Địa Mộc 

 



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Giêng 20205:59 CH(Xem: 627)
Bài viết này gửi tới 92 vị Đại biểu Quốc hội của 13 tỉnh Miền Tây, mà chúng tôi kỳ vọng quý vị như một toán đặc nhiệm – task force, trong quyền hạn có thể phản ứng nhanh, tạo bước đột phá, tránh được một sai lầm chiến lược trong lưu vực sông Mekong và cả cứu nguy ĐBSCL – vùng mà các vị đang đại diện.
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 604)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 3629)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
24 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 62)
Một chùa, một tháp, một sư nữ / Đứng ngắm nhìn nhau giữa hoàng hôn / Tôi đang trôi hay thành tiếng mõ / Cứ lửng lơ mê giữa vườn thiền?
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 40)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.
24 Tháng Giêng 202012:16 SA(Xem: 62)
Những ngày giáp Tết năm nay, tôi mang một ít hàng ra chợ trời bán cho vơi bớt hàng cũ. Lúc đầu mới ra bán tôi rất ngại, lo sợ đủ điều nên thay vì tôi chọn chỗ đông người để bán cho đắt hàng, tôi lại chọn chỗ vắng hơn cho đỡ phải tranh giành bon chen với người khác. Dần dần tôi lại cảm thấy ở chợ trời cũng nhẹ nhàng chứ không đến nỗi vất vả, giành giựt như tôi nghĩ, tôi cũng có những người bạn mới từ nơi chốn này.
23 Tháng Giêng 20201:14 SA(Xem: 92)
Mấy hôm rày tôi không hát " ầu ơ ví dầu..." để ru cháu ngủ mà hát thật "mùi" cái bài "Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa". Cái thằng cu Ben em cu Tèo nghe êm tai nó "phê" một giấc. Bởi vì "ruột gan" của quại nó có gởi qua đó để hát mà lỵ Bây giờ già già thiệt rồi nên cứ hay nhắc câu: " Nhớ hồi xưa!!...". Mà nhớ gì nhất nào!? Chắc ai cũng như tôi. "Nhớ Tết nhất!". Đó là nỗi nhớ nồng nàn nhất trong muôn nỗi nhớ của cuộc đời.
23 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 73)
Tháng giêng trải một màu nhung mươn mướt / Đón bước chân em qua thảm cỏ xanh / Mây vương vấn vờn quanh tà áo mỏng / Bờ vai gầy như cánh vạc mong manh.
23 Tháng Giêng 202012:07 SA(Xem: 106)
Tiếng khóc ai oán của chị Nhung con cụ Lê Đình Kình - người bị lực lượng cưỡng chế giết chết ở Đồng Tâm - như một nhát dao xuyên suốt tất cả trái tim những ai lắng nghe nó. Cho dù họ là người của chính quyền hay các nhà hoạt động, những người khác hẳn nhau về chính kiến.
23 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 82)
Trở về đồi xưa / Nghe hạt cát trinh nữ / Nghe sóng biển cội nguồn / Những em bé còi cọc tròn đôi mắt ngây thơ nhìn máu đổ / Những làng quê lở lói lòng đen / Những núi đồi nham nhở mắt trắng / Những miệng cười đểu cáng rau ráu phận người