- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,267,045

CHẠM

22 Tháng Mười 20188:40 CH(Xem: 2432)


chạm vào giac mơ- photo UL
Chạm Vào Giấc Mơ - ảnh UL

chạm

chạm vào nỗi đau
mong thức giấc một bình minh
chiếc lá úa màu trở mình
trôi thăm thẳm
vào vùng hư không tang chế

chạm vào ngõ thiên thu
đưa tay hứng lấy niềm giao cảm
rối bời thu đông
bẽ bàng xuân hạ
bơ vơ giai điệu sang mùa

chạm vào vùng lập thể
chiếc cốc nghiêng
lăn lông lốc trong ký ức mù loà
không dùng để đong niềm vui
cũng chẳng đong được nỗi buồn
chỉ đong được niềm hoài mong cạn kiệt

chạm vào niềm tin vỡ vụn
nghiệt ngã chút từ tâm
lầm lũi ngày
rời rã đêm
nồng nã chút men say
chếnh choáng một trời hoang tưởng

chạm vào bờ nhật nguyệt
những nếp nhăn ưu tư khởi từ vô thủy
đến vô chung
sự lũng đoạn hồn nhiên
là hư ảo căn phần

chạm vào cõi hỗn mang
vở nhạc kịch đang chờ hạ màn
không vĩ thanh
chỉ có tiếng vỗ tay rời rạc
phía sau cánh gà

 

NP phan



chưa phai, bờ áo nguyệt

 

chiều mù sương rất vội

áo nguyệt đẫm hai bờ

em có nghe xa lạ

đôi mùa qua ngõ xưa

 

em có nghe vô cùng

gọi mây về với núi

gọi suối về với rừng

gọi sông về với biển

 

em có nghe trong hồn

tóc buồn chia mấy nhánh

hai bên lòng phố lạnh

mưa bay nghiêng tròn vai

 

bước chân nào đưa anh

vượt qua trời phù ảo

để thắp sáng ngọn cành

trọn những ngày tháng cũ

 

anh đứng ở bên trời

gọi tên người tha thiết

vẫy đời nhau tiễn biệt

chiều đã vàng dáng hoa

 

một thuở nào ngậm tóc

vùng tuổi hoa cỏ mềm

chia vùng trời nuối tiếc

về nơi chốn bình yên

 

ôi, trăm năm lá cỏ

em hãy mang hồn người

chết trên bờ áo nguyệt

một sớm chiều chưa phai

                 

NP phan

   

 

về đâu

 

nghiêng về đâu một dòng sông

về đâu chút nắng cuối dòng thu bay

thương về đâu cánh hoa gầy

lạc về đâu chút tỉnh say vô thường

níu về đâu những vấn vương

tan về đâu chút mù sương cuối mùa

vọng về đâu những ngày xưa

rơi về đâu một cơn mưa dịu dàng

ngã về đâu chiếc bóng câm

ta về đâu hỡi trăm năm phiêu bồng?

 

NP phan    

 

 

tình khúc tháng tám

và tháng tám đã về rồi em ạ
xanh ngát hồn thu, thơm mát tuổi hồng
chùm phượng vĩ cuối cùng còn sót lại
tiếng ve sầu em giữ có còn không?

anh đưa em về thăm nơi hò hẹn
bước chân đường chiều dương liễu xanh xao
tháng tám về có cơn mưa ướt áo
cơn gió năm xưa giờ lạc phương nào

nắng tháng tám cũng buồn như câu hát
chớm vàng phai đã rất đỗi hồn nhiên
thu rất mỏng mà dịu dàng như thể
len lén heo may, vơi chút muộn phiền

ừ, tháng tám đã về rồi em ạ
những hàng cây giăng mắc chút trầm tư
bước thu cũng sẽ gầy theo năm tháng
tháng tám về, ừ tháng tám, hình như...

NP phan
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 1048)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
30 Tháng Mười Một 20187:32 CH(Xem: 3566)
Pétrus Key (sau này trở thành Trương Vĩnh Ký) thường được ca ngợi là một học giả lớn miền Nam. Ông có công quảng bá loại tiếng Việt mới, tức quốc ngữ hiện nay mà các giáo sĩ Portugal và Espania đã sáng chế vào thế kỷ XVII. Tuy nhiên, Petrus Key cũng đóng một vai trò đáng kể trong cuộc xâm lăng Việt Nam của Pháp. Ông là một trong những thông ngôn người Việt đầu tiên hợp tác với Pháp, bên cạnh những giáo sĩ thuộc Hội Truyền Giáo Hải Ngoại đã tiềm phục trong vương quốc Đại Nam từ nhiều thế kỷ.
17 Tháng Tư 20197:44 CH(Xem: 109)
Tám bài thơ viết về Khuất Nguyên hoặc có liên quan tới Khuất Nguyên mà chúng tôi đã/ sẽ khảo sát đều được đại thi hào Nguyễn Du viết khi chu du trên sóng nước Tiêu Tương, vùng Hồ Nam - nơi nổi tiếng với “Tiêu Tương bát cảnh” từng thu hút cảm hứng vô hạn của bao thế hệ văn nhân, nghệ sĩ Triều Tiên, Nhật Bản, Việt Nam…
17 Tháng Tư 20197:36 CH(Xem: 142)
Sau năm năm tám tháng trong cái án tám năm tù vì tội giết người Sơn trở về xóm nhỏ của mình. Nhà vẫn còn nhưng rêu phong. Những vài năm không người chăm sóc thì cũ như trái đất là phải rồi. Nó phải như một người tù cải tạo tốt thì nhanh chóng trở lại đời thường vì giảm án. May cho Sơn là tay luật sư đã nêu ra những luận cứ hết sức thuyết phục nên chỉ ngộ chứ không cố sát. Anh ta còn khuyên Sơn làm đơn xin kháng cáo. Hy vọng khi phúc thẩm có thể giảm được chút đĩnh nào đó chăng? Nhưng Sơn không. Suốt buổi xử Sơn thừa nhận bằng một thái độ hơn cả hối hận. Cứ như anh ta muốn toà tuyên cho mình cái án tử cho rồi.
11 Tháng Tư 201910:13 CH(Xem: 676)
hoa nở dồn trên sóng \ sóng đập vào thời gian \ tự cái vuông ô cửa \ chợt thấy mình mong manh.
11 Tháng Tư 20199:19 CH(Xem: 491)
Đi từ câu mẹ ru nôi / Em qua trăm nẻo đường đời nắng mưa / Lâu rồi em đã về chưa / Dòng sông vẫn giữ ngày xưa em hiền /
11 Tháng Tư 20198:38 CH(Xem: 654)
Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào có đền thờ miếu mạo linh thiêng là mang lễ vật đến. Đến chỗ nào Hiên chỉ cầu xin có một thứ, ấy là tiền.
08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 608)
Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng / Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn / Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng / Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn
08 Tháng Tư 20199:47 CH(Xem: 461)
Khoảng thời gian ba thế kỉ XVII-XVIII-XIX là thời thịnh của thể loại truyện nôm. Các nhà văn thời này đều có chấp bút và đã lưu lại nhiều tác phẩm văn chương lôi cuốn nhiều thế hệ người đọc. Truyện Phan Trần là một truyện nôm ra đời trong thời kì này, cụ thể là khoảng cuối thế kỉ XVIII, trễ lắm là đầu thế kỉ XIX.
08 Tháng Tư 20199:11 CH(Xem: 637)
"...một người bạn thân thiết nhất, gần như “con chấy cắn đôi”, đã rạn nứt khó có cơ hàn gắn; lạm dụng từ ngữ của giới kinh tế - chính trị, là phá sản! Và sự phá sản đau đớn này, không ngờ lại có liên quan, theo quy luật quả báo của đạo Phật, tới những chùa và biệt phủ ở một tỉnh miền núi vẫn phải xin Trung ương cấp gạo cứu đói..."