- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,105,023

BUỔI SÁNG Ở TRANG TRẠI CHĂN NUÔI BÒ SỮA

11 Tháng Mười Hai 201712:35 SA(Xem: 1371)

 

 

sg mua -UL
SG Mưa - ảnh UL




Xin đừng đùa nữa, nhột lắm rồi!

người ta đưa một anh cán bộ trẻ

con vị quan chức chính phủ lên làm bí thư thành phố

sau một năm chính họ bãi nhiệm anh này

với số phiếu lên cũng như xuống

một trăm phần trăm

 

hahahahaha

 

giám đốc ngân hàng kể cả cán bộ

tham nhũng mỗi người vài ngàn tỷ

đấy là tiền của dân

đổ mồ hôi sôi nước mắt

đấy là tiền của doanh nghiệp

đêm mất ngủ ngày mất ăn

họ chuyển thành nợ xấu

buộc nhà nước mua lại không (0) đồng

 

hahahahaha

 

giáo viên mầm non

dùng thau, xô, chậu, ca, rỗ, dao... đánh các cháu như đập đầu con cá lóc

một thời gian khá dài

chi bộ

ủy ban

phụ nữ

thanh niên

văn hóa

giáo dục

không hề hay biết

 

hahahahaha

 

nay đến chữ viết

người ta muốn thay đổi hệ thống

Tiếq Việt Záo zụk mới

nhằm hất đỗ một nền tảng giáo dục cũ

một kho tàng lịch sử văn hóa dân gian

một quá khứ đấu tranh hào hùng của dân tộc

đi lên từ hình ảnh quê hương đậm đà da diết

thông ngôn ngữ tiếng việt

tượng thanh và tượng hình

mộc mạc dễ hiểu nhưng không kém phần hiện đại

 

hahahahaha

 

xin đừng đùa nữa

hởi các quan thầy giáo sư tiến sĩ

hởi các hiền nhân quân sư quân sĩ

sáng nay tôi đi làm

ăn mỗi đụm xôi năm ngàn

cô bán hàng đêm qua hình như mất ngủ

đôi mắt thâm quầng

khoét rãnh câu thơ

 

huhuhuhuhu

 

 

 

Tình yêu thời @

 

giờ có facebook rồi

em đi đâu làm gì

anh cũng biết

trừ nỗi buồn báu vật

giấu trong lòng đại dương

 

ngọn gió đêm ru cỏ ngủ

đếm từ xửa từ xưa

đến từ nảy từ nay

có cô bé khờ dại

chỉ biết yêu anh

dẫu thuê bao luôn ngoài vùng phủ sóng

 

giờ có facebook rồi

anh nói gì em nghe cũng phải

còn nằm trong chăn

đã lo chúc một ngày vui vẻ

còn ngồi trên xe

đã lo chúc buổi trưa ngon miệng

còn đứng ngoài hiên ngắm trăng

đã lo chúc giấc mơ ngọt ngào

 

chỉ có giọt nước mắt lăn trên gối

thì muôn đời vẫn nóng sôi sôi

bờ môi cắn tưa đêm chờ đợi

thì muôn đời vẫn lạnh căm căm

chén rượu nào cạn đêm trừ tịch

thì cơn say cũng chỉ mới bắt đầu

 

giờ có facebook rồi

mọi thứ đều công khai

xin đừng hỏi em

vì sao biển động

cành san hô tự tình thì mắc gì đàn cá

lội ngược dòng nhấn một nút like

 

 

Giả sử

 

khi nào đó

anh đi xa thiệt xa

không mang theo gì cả

ngoài ông mặt trời già nua

giấu sau giàn bếp

lúc đó em sẽ ngồi xuống đất

vẽ một vòng tròn

một tia chớp

một cơ giông

một bầu trời rằn ri

khi nào đó

anh biệt tăm biệt tích

hành trang trống rỗng

ngoài vầng trăng mười bốn thơ ngây

lãng đãng sau hè mỗi khi em hong tóc

em sẽ không nói gì

đợi gió chiều thổi qua

đón lại

vắt lên giàn mướp trước sân

từng sợi mỏng tan

từng sợi ướm vàng

từng sợi mơ màn

khi nào đó

anh chồn chân mỏi gối

muốn quay về với em nhưng sợ mắng

thì hãy vác ba lô quẳng xuống dòng nước dập dìu

biết đâu bên bờ sông dát nắng

em tình cờ giặt áo

vớt nỗi buồn anh lên

vớt tình yêu anh lên

vớt khóm lục bình cô đơn trôi về nơi xa ngái

chẳng có khi nào cả

bởi em đã theo anh dẫu chân trời góc bể

mặc hoàng hôn rệu rã

mặc bình minh tím tái

mặc cơn dông bất chợt

hất tóc em bay...

 

 

Đấu giá

 

Em bán em một đồng

Anh mua về giúp việc

 

Em bán em hai đồng

Anh mua về làm vợ

 

Em bán em ba đồng

Anh mua về hoàng hậu

 

Em bán em bốn đồng

Anh kì kèo trả giá

 

Cuộc thương lượng bất thành

Em cô đơn trăm tuổi

 

Ngày mai mừng sinh nhật

Lại bắt đầu loa loa

 

Lần này xin hạ giá

Em bán em không đồng

 

Cả ngôi làng chết lặng

Như tàn cuộc binh đao

 

Anh ngày xưa tóc bạc

Giờ lẫn lộn thuê bao

 

Cước làm tình trả trước

Cước làm vợ trả sau

 

Buổi sáng ở trang trại chăn nuôi bò sữa

 

sự thật trang trại năm nghìn mét vuông thuộc dự án cấp quốc gia khá hoành tráng hiễn hiện

sự thật đàn bò giống mười nghìn con nhập từ Australia qua đường chính ngạch đạt chất lượng cao

sự thật ba trăm công nhân thu nhập bình quân mười triệu đồng một tháng ổn định, có khi dư chút đỉnh 

buổi sáng người ta cung cấp thức ăn hỗn hợp cỏ, cám, men bia, thân cây chuối xuát ra từ kho nguyên liệu

cố vấn kỹ thuật chăn nuôi lên lịch pha chế, công nhân phụ trách chuồng trại thực hiện việc cho bò ăn

bò ăn xong tổ sản phẩm tiến hành công đoạn tắm cho bò và chuẩn bị vắt sữa

đàn bò đứng im để người ta bóp vú lấy sữa, sữa đựng trong chiếc xô năm lít màu trắng sạch sẽ

lấy sữa xong những con bò trống rỗng quay đầu lại máng uống nước nhằm tái tạo năng lượng

công đoạn cuối cùng là thả rông bò ra ngoài thảo nguyên bát ngát, xanh cỏ lẫn màu xanh da trời hòa quyện

hương cỏ lẫn sương mù lãng đãng phả vào không gian tĩnh mịch một mùi thơm dịu dàng

đàn bò thản nhiên hít thở không khí trong lành của một vùng núi, đung đưa cái đuôi có chòm lông mướt rượt

sự thật phỏng theo trí tưởng tượng của một nhà thơ chưa hoặc không bao giờ nổi tiếng

bởi đàn bò đã vào lò mổ, biến thành thịt hộp, xúc xích giúp con người tăng thêm lượng đạm vốn quá ít sau ngày giải phóng

 

 

Sài gòn, 12.2017

Bình Địa Mộc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 20181:14 CH(Xem: 402)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay vui buồn trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
23 Tháng Năm 20182:28 SA(Xem: 45)
Mấy người đàn ông nhậu từ chiều đã bắt đầu hơi sỉn.Vân nhận ra điều đó vì giọng nói của họ trầm hẳn xuống, nhiều lúc đớ ra, ngập ngừng như mấy cậu con trai tán gái chưa có kinh nghiệm định mở miệng hùng hổ sẽ nói hết nhưng rồi lại nín thinh, chỉ còn lại nụ cuời nửa khờ khạo, nửa như liều lĩnh, ngượng nghịu, rồi cầm ly lên, làm một hớp nhỏ, rồi đặt ly xuống, quay cái ly vòng vòng, ngắm nghía đã đời rồi lại cuời mỉm chi, ngửng lên tiếp câu nói đang bỏ dở .
23 Tháng Năm 20182:17 SA(Xem: 97)
Thuở ấy, ông Nghè Tân (Bắc Kỳ Thanh Tra Đại thần, Tiến sĩ Nguyễn Quý Tân) nhân một hôm đi ngang cánh đồng Phủ Bình Giang thấy một người đàn bà đang mếu máo, nhớn nhác tìm kiếm một vật gì. Gặng hỏi thì được biết người đàn bà này góa chồng, có một con trâu mới chết, bà đã đóng 2 quan tiền cho lý trưởng làm đơn, đóng triện để lên trình quan phủ. Vội vàng làm sao bà đánh rơi mất tờ đơn. Nay đường về làng thì xa, trong cái ruột tượng xác xơ kia chỉ còn 6 quan tiền để lễ quan phủ và nha lại lấy đâu ra tiền để nhờ người viết đơn!
23 Tháng Năm 20181:55 SA(Xem: 153)
Về nghe ngực cát hao mòn / Bàn tay thân phận ngón thon tạ từ / Ta úp mặt vào thiên thu / Đỏ rưng rưng máu phù du chảy tràn /
23 Tháng Năm 20181:42 SA(Xem: 157)
Sài gòn mưa chiều cùng nhau ướt áo / Đi quanh co lạc mất đường về / Đêm ủ mình trong căn phòng nhỏ / Nhân ngãi tròn một nửa phu thê /
23 Tháng Năm 20181:31 SA(Xem: 118)
chao ôi năm tháng là năm tháng / lệ đã rơi và xương máu rơi / cuộc cờ nhân thế sao chưa vãn / đốt hết làm sao ngọn lửa trời /
23 Tháng Năm 20181:02 SA(Xem: 63)
bước chân rất nhẹ chìm trong tối / những giọt sương mờ vương lối qua / người đàn bà giấu đêm vào nhớ / nghe tạc vào tim dấu lệ nhòa /
19 Tháng Năm 20181:21 CH(Xem: 575)
Mỗi lần nhớ đến anh / em lại sầu / một bài phải đọc / một bài sai / một vần thơ mới viết / vần thơ lạc /
19 Tháng Năm 201812:16 SA(Xem: 597)
Chàng người khách viếng / em đã cố tránh xa / gắng quay đi, dấu mình vào một phía / vậy mà vẫn không thoát khỏi / vẫn ở lại đây nhưng không phải ở đây / ở lại với chàng nhưng không phải ở bên chàng /
18 Tháng Năm 20189:51 CH(Xem: 495)
Alejandra Pizarnik ra đời năm 1936 tại Avellaneda, Argentina, là con gái của đôi vợ chồng di dân người Nga gốc Do Thái, tị nạn cộng sản và phát-xít. Vào năm 1955 tại Buenos Aires, nhà xuất bản Botella al Mar phát hành tập thơ đầu tiên của nàng “The Most Foreign Country”, Pizarnik nổi tiếng ngay từ tập thơ đầu tay này, khi mới 19 tuổi. Những nhà phê bình thời đó cho rằng Pizarnik cũng như các nhà thơ lãng mạn khác như Antonin Artaud lúc bấy giờ đã bước vào một cuộc phiêu lưu kỳ dị sang “phía bên kia”. Một số nhà phê bình gọi nàng là “kẻ mộng du trên bờ vực ”, đến một nơi mà “đêm là sự sống và mặt trời là sự chết”, hay tìm sang “phía bên kia của đêm, nơi tình yêu là khả thể.”