- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,470,613

NHỮNG KÝ ỨC VỤN/TRÒ CHƠI THẾ KỶ

01 Tháng Mười Một 201512:13 CH(Xem: 16336)

 

 

DIEU VAN
Điếu văn -ảnh Internet
 

 

 

Đây là trò chơi thế kỷ, khi nghe tôi tuyên bố thế thì lũ nhỏ trong làng  kéo hết đến chỗ tôi, bấy giờ tôi cũng chẳng hiểu trò chơi thế kỷ là cái quái  gì, chỉ là nghe được từ những cuộc chuyện trò giữa cha tôi và bạn bè ông, rồi tôi tuyên bố ầm lên thế, phải làm vua thì mới làm chủ được lũ nhỏ trong làng, tôi nghĩ ra  trò chơi “vua quan” rồi khoác lên  nó một cái tên thật kêu: trò chơi thế kỷ, sự việc lập tức quyến rủ bọn nhỏ trong làng, đại ca cứ làm vua, còn lũ em làm quan, những thằng nịnh hót lập tức xưng em với tôi, và gọi tôi là đại ca, nếu tôi thấy trong các các buổi diễn tuồng ở làng, vua trẻ không râu, vua già có râu, thì trong trò chơi thế kỷ của tôi, có lúc tôi làm vua trẻ, có lúc tôi lại làm vua già, người ta phải tốn tiền mua sắm râu vua, mua sắm mũ áo cho vua quan, còn tôi thì chỉ bắt lũ dưới trướng của tôi bỏ công sức ra làm những thứ ấy, tôi nói là lũ dưới trướng, có nghĩa khi bày ra trò chơi ấy thì tôi đã tự xưng là vua, mày là đồ ngu, chỉ râu thứ dân mới ngắn, còn râu vua thì phải dài, nghe chưa, tôi tát tai một thằng dưới trướng khi thằng đó làm bộ râu vua ngắn củn cỡn, cái từ thứ dân là tôi  học được từ những cuộc chuyện trò giữa cha tôi và bạn bè ông, râu vua thì chỉ đơn giản làm bằng tàu lá chuối, lũ bay là một lũ ngu, tôi chửi mấy đứa dưới trướng không biết chằm mũ vua, ai đời chằm mũ vua bằng lá mít mà chằm mũ quan bằng lá bàng, vua là con trời nên mũ áo phải bằng lá bàng sang trọng, nghe chưa, mấy thằng đó ăn mỗi đứa năm bạt tai của tôi,và chảy máu mũi, chảy máu mũi là hình thức phổ biến tôi dùng để răn đe lũ dưới trướng, còn tôi thì vô cùng thích thú với cái từ con trời học được từ những buổi trò chuyện giữa cha tôi và bạn bè ông, thằng con tôi đang chơi trò chơi thế kỷ đó, một hôm đang cùng lũ nhỏ chơi trò vua quan ở ngoài vườn thì nghe ở trong nhà cha tôi khoe với bạn bè ông, phải nói bấy giờ hai lỗ mũi tôi cứ nóng bừng lên, hết thảy lũ bay phải quì xuống, tôi vừa phừng mũi, vừa hét, tôi ngồi trên ghế, hét, còn lũ nhỏ trong làng, cái đám quan lại dưới trướng mũ áo chỉnh tề thì quì dưới đất, cũng có rất nhiều đứa co cưỡng không quì, không quì thì coi chừng bị học máu mũi đó nghe chưa, tôi ngồi trên ghế, hét, nhưng có rất nhiều đứa chẳng hề hấn trước cách răn đe tôi đã tăng thêm cường độ thiệt hại, hãy lột hết áo mũ chúng đi, tôi hét như điên, và lập tức những thằng quì lột hết áo mũ những thằng không quì, có nghĩa là tôi đã đuổi chúng xuống làm thứ dân, tôi có nhìn thấy những ánh mắt bất ưng của chúng, nhưng dường như là chúng rất sợ sức vóc của tôi, thứ sức vóc có vẻ mập mạnh nhất đám nhỏ trong làng, có nghĩa, hết thảy cái lũ vừa bị cách chức răm rắp lùi ra xa phía sau, và răm rắp quì xuống, và cái buổi sáng sau buổi sáng ấy tựa như thứ định mệnh khắc nghiệt đối với tuổi thơ tôi, tôi quyết định là trong buổi sáng ấy lũ dưới trướng bắt đầu xưng con với tôi, và gọi tôi là hoàng thượng, tôi đang sửa soạn ban bố thứ pháp lệnh  ấy thì thằng cháu ngoại ông Hích bỗng xuất hiện, cũng về sau mới biết đó là cháu ngoại ông Hích, còn bấy giờ thì tôi nhìn thấy một thằng con trai có vẻ mập mạnh hơn tôi, cắp tay sau đít,  đủng đỉnh bước đi bốn phía chỗ bọn tôi đang chơi trò chơi thế kỷ, e mày là thằng nào, tôi thét, và ngoắc tay ra lệnh cho thằng đó tới chỗ tôi ngồi, tôi định là sẽ cho thằng đó một bài học, trước cho hả giận, sau để răn đe lũ dưới trướng, nhưng thằng đó mới đúng là con trời, vừa bước tới trước tôi nó đã giáng cho tôi mấy chục bạt tai, thì cũng đoán  vậy thôi, chứ thật ra chỉ bị cái bạt tai đầu tiên tôi đã đổ xưống khỏi ghế vua, kể từ lúc này tao là vua, chứ chẳng phải mày, nghe chưa, tôi nằm dài trên đất và nghe như có tiếng ai vọng lại từ cõi chết, thực ra thì tôi chưa chết, chỉ thấy mình đang chảy máu mũi, bấy giờ tôi nghe đau cả ngoài da thịt lẫn trong lòng.

 

 NGUYỄN THANH HIỆN

2013-2015

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 2849)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 6808)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
06 Tháng Bảy 20153:00 SA(Xem: 3609)
Ngày 4/7/1407, tại Kim Lăng, kinh đô đầu tiên của Đại Minh từ 1368 tới khoảng năm 1421, Chu Lệ hay Đệ [Zhou Li] miếu hiệu Thành Tổ (Ming Zhengzu, 17/7/1402-22/8/1424) họp triều thần, chấp thuận lời xin của “1120” kỳ lão xứ Giao Châu [An Nam] hơn hai tháng trước là “con cháu nhà Trần đă chết hết không người thừa kế…. Giao Châu là đất cũ của Trung Hoa xin đặt quan cai trị, để sớm được thánh giáo gột rửa thói tật man di.” (1) Hôm sau, 5/7/1407, Chu Lệ ban chiếu thành lập “Giao Chỉ Đô Thống sứ ti” [Jiaozhi dutong tusi], một đơn vị quân chính cấp phủ hay tỉnh [Provincial Commandery]. (2) Và, như thế, sau gần 500 năm tái lập quốc thống dưới tên Đại Việt—hay An Nam, từ 1164/1175—nước Việt trung cổ tạm thời bị xóa tên.
06 Tháng Tám 20204:13 CH(Xem: 468)
một chút tóc cũng rối bời mây hạ / một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô / một chút bờ vai thong dong phố thị / một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ /
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 382)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 505)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 537)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 452)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 798)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 439)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./