- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,077,620

Hoàng Xuân Sơn Và Lời Nằn Nì Của Cây. Và Gió

13 Tháng Năm 20154:03 SA(Xem: 7870)

 

 hem nho 2

 

heart attack

 

dưới bầu trời chó cắn (1)

người không sủa

và đoàn ma cứ đi

 

không có Zara nào

ngày xanh đã nói như thế

tôi đã nói như thế

 

khởi đầu là một cuộc cưỡng bức lợm giọng

trên đôi chân cáu bẩn

bọn người lùn

giữa háng

ghẻ hắc lào

 

nước đen ngập ngụa

phố nhà

đất.  và đất không kịp thở

và biển nhốn nháo

vỡ đầu u mê

những luống cày mũi nhọn

biệt ly.  ôi                                 biệt ly (2)

 

khi ngày xanh hết nói

tôi vẫn nói

và biết loài người chết cách nào

từ những cơn đau ngực

 

 

hoàng xuân sơn

24 avril 2015

 

(1) Nguyễn Man nhiên

(2) ý gợi từ Bài Ngợi Ca Tình Yêu – Thanh Tâm Tuyền

 

 

 

 

 

một vài khuôn

 

cung trầm.  dưới độ mi cong

sao che mắt nhắm

cho lòng mỏi mê

nụ hôn mở hé bao giờ

hơi run của chữ

hương mờ của câu

tại vì thần trí đâu đâu

lắng nghe trầm tuý rất lâu ngọt ngào

nghe từ hoàng hạc bích câu

nên hồn thơ dụi qua cầu mỏi nghiêng

tại vì tóc đổ rất mềm

 

 

                                                          ôm lầm lũi đi mấy câu

                                                          chợt tay không còn nghe nặng

                                                          phủi rơi trăng nước bên cầu

                                                          biên giới nằm trong miệng đắng

                                                         

                                                          giờ này ông y ông phạn

                                                          đã tắt nhúm chữ khô bồi

                                                          để nghe buổi chiều rất láng

                                                          đi vào bộ dạng đôi mươi

 

không ngủ được.  là khi không được ngủ

mở hai mắt ngó chằm chặm quanh mình

ngủ không được có vì tờ mộng rách

dạ thưa nường đồi núi chợt rung rinh

 

                                                          đuôi mắt khóc

                                                          trần gian ảo

một con nằm

hai con đứng

núi nhọn hoắc

xương mềm rục

triệu vết cắt

từng khúc ôi

thèm nhưng nhức

từng khúc             ôi

 

vẫn còn đau đấy em ơi

hai mươi năm hơn hai mươi.  thở dài

triều sông ngạ xuống mấy vai

nhánh sông nào đã thai hoài phục sinh

 

 

hoàng xuân sơn

24 mars 2015

 

 

 

 

 

can qua

                     ông già bảy choạc nhào dzô

                             thằng cu tí tô hô về nhộng

 

 

lỗi tại ai

lỗi tại mình

vả mặt mình mấy cái phất phơ ạch đụi

ruồi muỗi

chả thấm vào đâu

giống như đánh trộm nhau bằng cấu véo

không.  đánh thực bằng gậy gộc chày vồ

nện chí tử

nện tới tấp dùi cui tá lả âm binh

tá lả miếu đình

rụi hỏa đầu lâu nhơn diện phừng phừng

những bộ đùi sau chiến tranh tự diễn hòa bình

lê la ngoài chợ

thương phế gắn anh dũng bội tinh

a mày còn ngụy trang ở lại

nhành dương liễu sao kờ-núp

tay đâu.  hoan hô cuộc ban bố màu mè

chân đâu.  chống đỡ ngô khoai hàng mã

mấy cái ngôi trời chúa đảng

không còn sao.  còn?  sao                                    sao sao

sao rụng từng bầy

như hủi

 

 

hoàng xuân sơn

tháng tư -2015

 

 

 

 

lời nằn nì của cây.  và gió

 

tôi có thời đã ngồi trên lưng gió

vậy mà cây đời

không hây nổi

miền ám ảnh của gió

ai đó đã viết

tự thời khuất mặt (*)

 

người thi sĩ cơ hội rao bán hàng cây cho giấc mơ

giấc mơ không có thực

chỉ có bàn tay buổi chiều

đẫm lửa

 

những u nần thân gốc

những mẹ già cơ cực

đấtđất.  ôi đất                làm sao

biển mặn

nuốt trọn luống bùn thu phân

cây vẫn nứt mầm

mọc lên.  gió

gió có thực chan những chiếc bóng phơ phất

ngoài đường

trong hẻm tối

người thi sĩ ấy

nghe được tiếng gió ngoài liếp cửa (**)

mà không ngăn được

bước chân về

của mộng du

 

cây sẽ mọc

như mặt trời mọc

rưng rưng một triều hoa (***)

cây

hoa

gió.             và em

buổi về nhiệt luyến

 

 

hoàng xuân sơn

22 avril 2015

 

(*) Gió Tự Thời Khuất Mặt – Lê Minh Hà

(**) gió u hoài liếp cửa

       đêm đêm canh bước về

      Nguyễn Thị Khánh Minh

(***) mặt trời mọc mặt trời mọc

         rưng rưng mùa hoa gạo

        Quách Thoại

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Tư 20184:43 CH(Xem: 1417)
Buổi tối ngày 2/1/1946, tại một biệt thự ở Neuilly, ngoại ô Paris, Tướng Charles de Gaulle đã cảm khái nói với con rể tương lai như sau: "Nước Pháp thật thiếu may mắn!" [Vraiement, la France n'a pas de chance!]" (1) 1. L'Institut Charles de Gaulle, Le général de Gaulle et l'Indochine, 1940-1946 (Paris: Plon, 1982) pp 180, 182, 200. [Sẽ dẫn: De Gaulle et l’Indochine, 1982]. Lời than thở trên đã được thốt ra vì một món quà năm mới mà Thủ tướng Lâm Thời Đệ Tứ Cộng Hòa Pháp chẳng hề trông đợi: Tám ngày trước, 26/12/1945, một tai nạn phi cơ giữa lòng rừng già Phi Châu đã phá hỏng kế hoạch bí mật mà De Gaulle và giới thân cận trù liệu từ nhiều tháng—Tiểu đoàn trưởng (Thiếu tá) Vĩnh San, lá bài chính của kế hoạch trên, có mặt trong số hành khách xấu số của chiếc phi cơ lâm nạn. (2)
31 Tháng Ba 20181:21 SA(Xem: 1877)
Đúng 14G40, tàu chuyển bánh. Chúng tôi nô nức nhìn sang hai bên đường, quan sát cảnh vật. Sài Gòn vẫn đỏ rực màu cờ và biểu ngữ, dấu tích của những cuộc “diễu hành” và “diễu binh” mừng “đại thắng mùa Xuân 1975,” “giải phóng miền Nam” từ Bắc chí Nam suốt một tháng qua—với chi phí khá lớn, hẳn có thể sử dụng một cách tốt đẹp hơn cho các kế hoạch an sinh xã hội, xóa đói giảm nghèo, với tiêu chuẩn phân chia giàu nghèo 150,000 đồng mỗi tháng. Nhưng những chính quyền chuyên chính—hay, “dân chủ tập trung,” nếu muốn—thường dành cho ngành tuyên truyền ngân khoản lớn...
21 Tháng Tư 201811:44 CH(Xem: 645)
LTS:. Trong sáng tạo, những cái quen thuộc không hẳn đã hay, và những lạ lùng đôi khi là điều không dở. Trong thi ca, thi sĩ thường dùng một thể thơ nào đó để diễn tả tình cảm và tư tưởng của mình, từ lục bát cho đến tự do rồi tân hình thức v.v... tất cả chỉ là phương tiện, đôi khi là một thử nghiệm để người làm thơ sử dụng và chuyển tải tâm tình của mình đến bạn đọc. Một lần nữa chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu chùm thơ "Tháng Tư Chi" của Phạm Quyên Chi. (TẠP CHÍ HỢP LƯU)
20 Tháng Tư 20181:21 SA(Xem: 411)
Đôi mắt biết nói của tôi ơi / Em thắt lọn tóc mây lăn xăn trong chiều / Chùng chình cơm áo mỏng / Đã bao lần tôi ngoảnh mặt giấu tâm tư vợi đắng / Khi lặng nhìn mái tóc em lấm tấm điểm sương /
19 Tháng Tư 20181:11 SA(Xem: 1305)
Không còn viên Pin nào nổ tung trên bãi mây / Bà Ngoại gầy chống cây gậy gầy đi vào cuộc kháng chiến chống lại bầy cá ma / Bầy cá ma khóc đỏ mắt / Má tôi chạy bắt chảo mỡ lên chiên lại cái giếng nước /
19 Tháng Tư 201812:58 SA(Xem: 354)
Một lũ sói đấy / Đang chăn dắt bầy cừu / Sói đầu đàn no nê / Dây xích sói chia khẩu phần /
19 Tháng Tư 201812:49 SA(Xem: 359)
từ nghìn hư ảo xót xa/ đêm trôi tuyệt vọng mưa sa phận người/ xin cho tôi gửi lại đời/ chút tình hoang phế giữa trời tịch liêu/
15 Tháng Tư 201811:44 CH(Xem: 525)
Em tôi chân trần chạy trên cát bỏng nắng hè ngóng chiếc thuyền cha hun hút chân trời / Mẹ nhoẻn miệng cười vẫy năm ngón thon hồng ung dung chìm vào con nước / Gió miên man đồi cát chập chùng trắng khăn tang phấp phới / Cọng rơm héo hắt /
13 Tháng Tư 201812:09 CH(Xem: 705)
“…Trong tác phẩm của mình tôi luôn muốn và cố gắng nói được một điều gì đó, dù rất nhỏ, nhưng cũng phải chuyển tải một thông điệp nhân văn. Nhân vật của tôi dù có đê tiện, có ghê tởm đến đâu thì cuối cùng cái mà anh ta để lại trong lòng độc giả chính là niềm tin rằng anh ta sẽ tìm đến với cái thiện, vì vậy anh ta trở nên đáng thương, chứ không phải là đáng trách…”
12 Tháng Tư 20189:03 CH(Xem: 666)
Bạn có biết thế nào là chơi cờ tướng không? Chắc chắn khi tôi hỏi câu này, nhiều người sẽ bảo: chơi cờ tướng dễ ợt, hoặc chuyện chơi cờ tướng thì có gì là lạ đâu, chỉ hỏi qua một lúc là biết. Nào con mã con pháo con xe con tốt, ai mà không biết mấy con ấy chứ. Nhưng tôi vẫn sẽ bảo với bạn là bạn chưa biết một tí gì về chuyện này, chưa biết thế nào là cái cụm từ chơi cờ tướng của tôi. Trong cái thế giới mà chúng ta đang tồn tại, nhiều cái cứ trôi qua trước mắt, ngay cả khi nó nằm trong tầm tay chúng ta, chúng ta vẫn cứ không biết gì về nó.