- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,511,314

Em Đoán Trật Lất ... Em Cười Rất Huế

01 Tháng Mười Một 201411:50 CH(Xem: 18277)

PhamHoaiNam 4
Ảnh Phạm Hoài Nam



Em đã đoán trật lất


khi cơn mưa nặng hạt
phố vàng nhòa hiu hắt
đôi mắt nhớ buồn thiu


em đã đoán trật lất
chiếc đồng hồ chẳng đúng
chiếc kim quay thật chậm
điểm giờ mòn vạch mong


em đã đoán trật lất
người ta về hết trơn
chỉ nghe tiếng lộp bộp
rơi trắng mù cơn dông


em đã đoán trật lất
tiếng sấm nguyền phảng phất
đường mưa chừng thật nặng
nỗi nhớ chùng đâu đây



Sẽ còn chút nồng nàn

lặng rơi vào nỗi nhớ
nó nhìn em mắc cỡ
chẳng biết nói năng chi

đứng lặng giữa bờ mi
nhìn tàn mây quẫy sóng
mưa đâu mà bong bóng
vỡ lạc giọng cười khan

bực điều chi mang máng
ồ em chẳng nhớ ra
phía ngoài kia mây vỡn
trắng quá bên hiên nhà

sẽ còn chút nồng nàn
quàng vội vào chiếc khăn
điều gì vừa chớm lan
hình như là nhơ nhớ

hôm ấy sương lịm giọt
đường về xa giăng giăng
em biết đâu mà lần
chiếc khăn quàng chẳng ấm



Bỗng dưng phố muốn hồn nhiên

trời hương sắc bỗng mây thiền buồn tênh
thì ra nỗi nhớ tênh hênh
hôm ai bỏ mặc từ mênh mông về

cỏ yên lặng ngó bốn bề
lả lay gió chẳng thơm kề tóc mai
em đi gió lặng dấu hài
lơ ngơ trễ nãi quên gài bụi trâm

ờ thì có kẻ vờ hâm
nhớ nhung nhung nhớ âm thầm ngó theo
cầm tay chút gió mà reo
ơ em một thuở ta teo tong chờ

hóa ra gió cũng lơ ngơ
hỏi ta còn nhớ bao giờ phố xưa

 

Và em đi "cộp...cộp..."

" như đế giày của con gái
Thành Cát Tư Hãn " (*)
đổ sụp bốn mùa
chưa kịp nghi ngờ mùa thu có vẻ ngu ngơ

và em đạp qua chiếc lá
lụm sụm
vỡ
những ngày còn lại tuổi thơ
cóc cần
em lại lăn kềnh
bỏ mặc dòng sông lềnh dềnh phiên chợ
lóng ngóng
nụ loa kèn buổi sớm
thơm
nứt giữa làn đôi mươi

em tìm
gỡ năm tháng bận cài
cái khuy áo hờ
mẹ gói
một hôm em bỏ quên lời mẹ rớt trên mi

em đi
bỏ mặc điều gì
bên nỗi buồn dát mỏng
đôi giày cỏ non

ừ, thôi em
an ủi lại mềm
em hãy bước đi kiêu hãnh
"cộp...cộp..."
giữa nóc nhà còn lại hồn nhiên
công chúa

và những mũi tên im lặng giữa cỏ
thảo nguyên nằm chờ
để thuộc về cổ tích
như mơ

(*) ý thơ ngoyenthai

 

 

Có hề gì đâu em

như câu chuyện anh vừa kể
về mùa thu sau cánh cửa vừa hé
một bụi nắng sớm xoay như gió
lòng vòng cơn mê

ô em
vai ta có còn kề
để yêu nhau hơn ngày mưa
ta cùng dong dong tháng năm mòn tuổi cũ
khi kể về chuyện ngày xưa
có hề gì đâu em
ngoài kia phong reo hạc đói
có gì buồn mà rụng rơi
có gì buồn mà chơi vơi
ta về thôi mà kề mà áp tháng năm lên mái đầu đã bạc
để mà đi

có hề gì đâu em
hình như buổi sáng sương mờ đến lịm giọt
nhớ thương
vấn vương
tìm nhau ở ngã ba đường
không tay mà với
không mắt để mà mòn mỏi nhìn theo
có hề gì đâu em
con đường cheo leo
con dốc nào mà không cheo leo đến vậy
ừ, ta nhìn vào nhau để mà tin cậy
để mà đi

có hề gì đâu em
hôm nay hình như mây mờ hơn nữa
em nhìn chi bên bậu cửa
em buồn chi, có thể mình chẳng nhìn rõ về nhau
có hề gì đâu em
khi ấy mái đầu mình đã bạc phau
và kề bên nhau mà rụng

 

 

Hôm qua đám mây bị vấp

Nó nhìn đám mây đang khóc
hôm qua mây vừa bị vấp
trên cọc nhọn giữa sông Hàn

Nó nhìn dòng sông tan

Mây trở về thăm mùa trăng vãn
nỗi nhớ cắm trên triền cỏ mọc hoang
châu chấu búng hồn nhiên xếp hàng cổ tích
có con sáo lanh lánh mắt khép lại cầu vồng

Mây như làn khói trắng trong buổi đốt đồng
lanh canh gốc rạ
cười vàng nước mắt
ngày rời quê nỗi nhớ còn bám đất
nhớ nhau ngồi khỏa trăng chơi

Phía bên kia vẫn mây đang khóc
chờ trôi 

 

Em cười, rất Huế 

Em cười, lại rất Huế mặn mà 
Huế một ngày không mưa
Giam hiên vắng trong thành đá ngủ

Em cười, lại Huế 
Dịu ngọt chi mà mắt trầu nhớ thế
Biêng biếc mùa thu

Em cười, dấu triện màu son
Ấn vào mùa thu vàng rất nhẹ
Ta qua mấy mùa long đong

Em cười, rất Huế 
Ta đánh rơi kim chưa khâu kịp lá mùa
Mùa thu thủng thẳng qua hiên nói:
Đừng vội làm chi bước chậm thôi

Em cười, nón nghiêng vành môi
Khua rưng rức nỗi chiêm bao mùa thu cũ
Dấu triện. Màu Son. Và chiếc lá long đong

 

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười 202010:35 CH(Xem: 1677)
Nhìn vào Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại (CĐVNHN), tình trạng còn tệ hại hơn. Không giết nhau bằng súng đạn nhưng những chữ nghĩa độc hại, những nhận thức hời hợt về nhân văn hay khoa học, những tấn công không dựa trên sự thật, những tin tức bị cắt xén ráp nối, những hình ảnh được photoshop với ác ý, cùng những biểu lộ không nhằm thuyết phục bằng logic hay thiện ý mà chỉ nhằm thể hiện sự ngạo mạn và xem thường khả năng phán đoán của người khác, khiến cộng đồng như đang lao vào một cuộc nội chiến. Không khác gì cuộc nội chiến trên quê hương hơn 45 năm trước, nhưng trong một phạm vi nhỏ hơn.
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 2087)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 9027)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Giêng 202111:20 CH(Xem: 43)
THE BOOK OF THE WAY
15 Tháng Giêng 20211:55 SA(Xem: 146)
Tôi đọc Vòng Đai Xanh với nhiều quan tâm. Cuốn sách đã gợi lại ký ức về Cao nguyên vào những năm 1960s và cả những biến cố liên quan tới Phật giáo và sinh viên cũng trong giai đoạn bất an đó. Rõ ràng là tác giả Ngô Thế Vinh đã hiểu biết rất rõ về các sắc dân Thượng cùng với những nguyện vọng của họ giữa và sau cuộc chiến tranh.
29 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 858)
Như những cô học trò nhỏ, áo trắng điệu đà tha thướt. Tôi còn có thêm giọng nói êm êm, thanh thoát và dịu dàng. Chúng tôi, những cô thiếu nữ đẹp như trăng, sáng rỡ và líu lo những khi tới lớp, những lúc tan trường… / Thày đứng lớp Kim Văn, hai lần một tuần. Chúng tôi chờ giờ của Thày, như đợi chờ để được nghe những vần thơ trác tuyệt và để học trong cuốn sách đặc sắc, mỏng, nhưng tràn đầy những nét tinh hoa... / Thày không giáo điều, không nhất định cứ giảng dạy đúng theo chương trình của Bộ Giáo Dục đưa ra. Những thứ mà với chúng tôi đã gần như nhàm chán. Ngoại trừ có lần Thày giảng và bàn rất vui, rất dí dỏm về Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên trong Kim Bình Mai…
28 Tháng Mười Hai 20205:13 CH(Xem: 789)
là chốn cuối cùng sau mọi sự hủy hoại / của một lần, một thời tín ngưỡng / tình yêu, con đường, ánh sáng, bản nhạc / cả bóng tối cũng không buồn nấn ná
23 Tháng Mười Hai 20209:41 CH(Xem: 716)
phản chiếu khuôn mặt lung linh nhiều màu / trong vài giây rồi vỡ tung / bàn tay nào run run đón chào mùa đông / những âm thanh lạ kỳ ngày cuối năm
23 Tháng Mười Hai 20209:35 CH(Xem: 648)
Mùa gió! gió nhiều hơn bình thường, thậm chí nếu nàng không đứng vững, gió có thể làm nàng ngã, giờ thì một cơn gió cũng có thể làm nàng ngã… / Buổi sáng! Nàng nghe thấy tiếng gió tạt vào khung cửa, thi thoảng có tiếng rít của lá cây rừng, tuyệt nhiên không có một tiếng chim, nàng nghĩ “giá mà có một tiếng chim, nàng sẽ đáp lời nó”. Cuối cùng thì không có tiếng chim nào ngoài tiếng rít của gió… nàng co hai chân sát tận ngực, chắc giờ này anh đang bắt đầu chuyến hành trình của mình!
23 Tháng Mười Hai 20202:01 SA(Xem: 786)
Bỏ lại sau mình hơn hai chục năm trôi / Bỏ lại dở dang lá đơn ly hôn chưa kịp ký / Bỏ lại những chiều lang thang không người tri kỷ / Bỏ lại hoàng hôn nhuộm đỏ mặt người