- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,225,057

Vòng Đen

30 Tháng Mười 20144:56 CH(Xem: 10853)
TheOtherUnderground-Mike Deere
The Other Underground- Photo by Mike Deere



LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, truyện của Tru Sa viết lạ, đó là một truyện “khác lạ” không có kết cuộc, không có nghĩa là truyện phải có kết luận như một bài luận trung học, nhưng từ cái kết lơ lững “ngang ngược” của truyện đã gợi mở một thế giới tâm lý rất phức tạp trong đời sống hôm nay… Mời quí văn hữu cùng bạn đọc đi vào thế giới truyện của Tru Sa.

 

Tạp Chí Hợp Lưu

 

     - Cút khỏi đây và đừng bao giờ vác mặt về nữa !

    Cú gạt tay khiến tôi ngã bổ chửng. Men rượu đã ngấm hết mà tôi vẫn thấy gáy mình đau nhói. Tôi gượng dậy, lết tới phía cánh cửa gỗ quen thuộc. Người đàn ông vạm vỡ vẫn đứng chặn trước cửa, ông ta nhìn tôi, mắt gườm gườm.

     -   Ngần ấy năm với tao là quá đủ !

     Nắm đấm ông ta vung lên. Mắt tôi tối sầm lại. Chiếc valy rơi xuống đất, khóa valy vẫn chưa kéo nên những bộ quần áo trong đó đều bị dốc tuột ra ngoài. Cửa đóng sập lại. Tiếng chốt cửa cắt đứt mối quan hệ giữa tôi với ngôi nhà.

    Đêm xuống từ lâu, những vì sao nằm khuất sau lớp mây đen. Mây đen chưa đủ dày để che đi ánh trăng nhưng cũng chẳng ai có thể nhìn thấy bất kì vệt sáng nào ở mảnh trăng lưỡi liềm đó.

    Cơn đau ngày một nhức nhối. Men rượu cũng không khiến tôi quên đi cơn đau. Cơn chuyển động khắp nơi và nó đang ngày một lớn dần và đe dọa tính mạng của tôi.

    Tôi không nghĩ mình đang nằm mơ vì tôi vẫn ý thức được mọi thứ xung quanh, tôi vẫn biết được rằng mình đang đi bộ, đôi dép đã rách quai, trời bắt đầu trở lạnh còn tôi thì run lên mỗi khi cơn gió thổi qua. “ Nhưng mình chẳng cảm thấy đau nữa, nếu không phải là một giấc mơ thì có lẽ vết thương đã bắt đầu lên da non”. Cảnh vật xung quanh chỉ mờ mờ. Cây cối và nhà cửa uốn éo như nghiêng hẳn về một phía. Tôi buột miệng gọi những cái tên quen thuộc. Như một ảo ảnh, tức thời họ hiện ra nhưng tôi vẫn không thấy rõ vì họ đứng cách tôi rất xa. Tôi tiến tới, họ vẫn ở phía đó, tiếng gọi của tôi không làm họ quên đi câu chuyện. Tôi gọi lớn hơn và chạy tới. Những người đó vẫn xum họp bên nhau, tôi không nghe thấy họ nói gì nhưng qua vẻ mặt hớn hở, khi thoảng lại vung tay ra tôi đoán họ đang rất vui vẻ. Hẳn là mẩu chuyện đang tới cao điểm và tôi thì rất muốn có mặt trong cuộc vui đó, thế nên tôi chạy tới. Tôi càng lại gần thì họ càng ở xa. Tôi bắt đầu thấm mệt. Tôi tạm dừng lại để lấy sức. Họ vẫn ở xa, rất xa. Tôi cứ ở đó ngóng theo, miệng gào lớn. Bóng họ đang nhạt dần và vỡ tan như bọt bong bóng. Những cái tên gãy vụn ra và xáo trộn vào nhau. Vết thương lại há miệng, cơn đau đang chạy khắp thân thể. Những gương mặt thân thuộc kia cũng nhòa dần đi, tôi đã cố quơ tay lên bắt nhưng thứ nắm lại chỉ là một khoảng không trống rỗng.

    Các khu nhà cả cao ốc đồ sộ lẫn mái ngói tường vàng đều nhập nhòa trước mắt tôi. Những giọt nước cay xè khiến đôi mắt tôi mờ dần đi. Sương bắt đầu xuống, nhiệt độ xung quanh cũng hạ dần theo. Tôi vẫn chạy nhưng mắt thì chẳng còn thấy gì.

    Gió cũng bắt đầu đồng lõa với nhiệt độ nơi đây và tức thời tôi cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

    Tôi chạy, rất nhanh. Những giọt nước mằn mặn dần co lại vì giá lạnh. Chúng đọng lại từng lớp và đông cứng trên khuôn mặt tôi như những phiến băng.

 

    Tôi ngừng uống rượu bởi thứ chất kích thích đó chẳng ích lợi gì, ít nhất thì đối với sức khỏe của tôi hiện giờ.

    -  Sắp tan ca rồi, anh đi uống café với em chứ ?

    Cô đồng nghiệp cùng phòng tới gần. Cô nàng chỉ xấp xỉ tuổi tôi, tóc cô để xõa ngang vai, cô không mấy xinh đẹp nhưng nụ cười của cô rất tươi trẻ và hầu hết những chàng trai ở cơ quan đều say đắm nụ cười đó.

   -  Anh luôn cặm cụi làm việc, nhưng cũng cần phải nghỉ ngơi tí chút.

   -   Cô hãy mời người khác đi.

   Cô nàng ngần ngừ hồi lâu rồi bỏ đi, những ánh mắt khác nhìn tôi lộ vẻ bực tức. Đáng lẽ ra tôi không nên từ chối lời mời này. Một cốc café vào lúc tan giờ làm, lại vào một ngày đẹp trời thế này thì thật thú vị. Tôi định đi tới phía cô đồng nghiệp xin thứ lỗi về sự khiếm nhã vừa nãy và bữa café này tôi sẽ mời cô ta. Ý nghĩ chỉ mới chập chờn đã lập tức tan biến. Chẳng có gì đảm bảo cho một bữa café đâu, trên báo chí có quá nhiều những cuộc chém giết vô tình mà thường xảy ra ở những nơi công cộng. Tôi đã nghe rất nhiều về chuyện đặt bom ở các tòa cao ốc hay trường học. Dù chưa một lần được chứng kiến nhưng những hình ảnh ghê rợn trên các phương tiện truyền thông đã từ lâu gài vào óc tôi một bóng ma. Và tôi luôn tin rằng dù là ở quán café hay giữa đường phố thì cũng có rất nhiều điều đáng lo ngại. Mọi hiểm họa đều có thể xảy ra. Quanh tôi có vô vàn cái hố, chúng luôn mong đợi những bước chân hụt của tôi. Dù đã nhiều lần tôi muốn quên chúng đi nhưng những mũi chông nhọn hoắt và các khúc xương của những kẻ xấu số lại luôn cảnh tỉnh tôi phải thận trọng.

 

      -   Họ đã chuyển đi hết rồi !

     -   Từ bao giờ !

     -   Không biết.

     Ông chủ nhà với cái bụng phệ nói vậy. Tôi định hỏi thêm vài câu thì ông ta đã đóng cửa lại. Tôi vẫn đứng trước cửa, im lặng hồi lâu. “ Chuyển đi rồi…Đi rồi…”

    Tôi ôm đầu, cố xua đi những hình ảnh đang chập chờn. “ Đi rồi…Tốt nhất là đi rồi…”

    Tôi mỉm cười và đi tiếp. Những gương mặt vẫn lơ lửng hiện nhưng tôi thì chẳng muốn giữ chúng lại nữa. Đã quá đủ cho ngần ấy năm. Nhiều năm nay tôi luôn trở về đây nhưng chẳng một lần nào tôi dám tới trước cổng, kể cả khi uống say tôi cũng chỉ đứng ở con hẻm đối diện với ngôi nhà. Một cú bạt tai mạnh tới mức khiến vài cái răng rơi ra, một nhát chém chí mạng nhằm ngay đỉnh đầu, hàng tá lời mạt sát hay những cái khua chổi như xua đuổi loài chuột bọ hôi hám…Quá nhiều hình ảnh buồn đau hiện ra từ ký ức. Khi nhìn thấy cánh cửa của ngôi nhà một cảm giác bất an lại hiện ra. Vậy mà tôi vẫn luôn tìm về đây và chẳng bao giờ tới quá gần.

    “ Họ đi cả rồi.” Từ nay mình chẳng cần trở về đây nữa.

   “ Chúng đi thật rồi.” Hãy trục xuất chúng khỏi đầu mình thôi. Nơi này đâu còn gì để lưu luyến chứ.

    Tôi luôn hài lòng với ngôi nhà hiện giờ của mình và chưa bao giờ có ý định tân trang lại.Vẫn chỉ là một ngôi nhà hai tầng, mái ngói, tường vàng, đôi chỗ đã sứt mẻ để lộ phần gạch loang lổ. Nhà tôi ở ngay mặt đường, gần với trung tâm thành phố. Rất nhiều cặp mắt đã để ý tới mảnh đất béo bở này và dùng đủ cách thuyết phục tôi nhượng lại nhưng tôi vẫn kiên quyết từ chối vì đây là nơi gắn bó cuối cùng của tôi.

   Mọi mối quan hệ của tôi đều rất lỏng lẻo. Tôi không phải là một kẻ lập dị hay kén bạn nhưng dường như mỗi khi tôi muốn có một quan hệ nào đó tiến sâu hơn thì những cái bóng đen lại hiện ra và bủa quanh tôi như lớp mạng nhện.

 

     Thứ sáu. Từ mai tôi sẽ có hai ngày nghỉ. Tôi chưa biết mình sẽ đi đâu trong hai ngày tới nhưng có lẽ để tự thưởng cho mình, tôi sẽ ở nhà. Tất nhiên tôi vẫn luôn ở nhà vào hai ngày này nhưng lần này sẽ khác vì tối thứ bảy sẽ là giải chung kết cúp c1.

   Cửa phòng mở ra, ông trưởng phòng chậm rãi bước vào. Tôi thấy làm lạ bởi vẻ từ tốn của ông ta và cái nụ cười bán nguyệt kia càng khiến tôi thấy nghi ngờ. Tôi làm việc ở phòng này chưa lâu nhưng cũng đủ để tôi biết về tay trưởng phòng hách dịch này. Mỗi khi gặp mặt, ông ta thường cáu kỉnh và dù chỉ là những việc nhỏ nhặt ông ta cũng tìm cách phóng đại nó lên. Những cuộc thảo luận hễ có mặt ông ta thì đều hỗn loạn. Thứ ông ta mong đợi nhất là tìm ra khuyết điểm và nếu đó là một lỗi lầm mang nguy cơ nhận quyết định sa thải thì ông ta càng thích thú.

     -  Các cậu có thể về. Tôi đã xin phép cấp trên rồi.

     -   Có chuyện gì vậy ?

    Ông ta mỉm cười, nói “ Từ nay hãy gọi tôi là phó giám đốc”

    Lời nói ông ta chưa dứt hẳn tôi đã nghe thấy tiếng vỗ tay. Những cái vỗ tay nghe giòn tan. Nhiều người tiến tới phía ông ta và cả căn phòng ồn ào bởi những lời phỉnh nịnh. Họ sẽ được gì ở những cái bắt tay và nụ cười miễn cưỡng đó. Cô bạn đồng nghiệp nói khẽ vào tai tôi “ Vỗ tay hoặc là nhìn về phía ông ta rồi mỉm cười đi”

    Tôi im lặng hồi lâu và khi quay ra thì cô đồng nghiệp đã đứng chắn trước mặt. Tôi chỉ nhìn thấy lưng cô và thật nực cười khi nghĩ rằng cô nàng đã che chắn cho tôi khỏi tầm nhìn của một con dã thú nào đó.

    Ông ta mời chúng tôi và một vài người ở những phòng bên cạnh đi ăn. Tôi không định nhận lời nhưng sự nhất trí của toàn phòng đã khiến lời từ chối biến thành một cái gật đầu.

   Chỉ là một bữa ăn bình thường nhưng tôi lại cảm thấy một điều gì đó rất đáng ngại.

   -  Nào chạm cốc.

   Họ nâng cốc và uống. Nơi chúng tôi ngồi ăn là một khách sạn hạng sang, yên tịnh và sạch sẽ. Có lẽ dù bữa tiệc có kéo dài hơn thế thì câu chuyện của họ vẫn không thay đổi và tôi lấy làm lạ rằng tại sao những người đồng nghiệp của tôi lại chịu khoác lên mình bộ lông của loài vẹt lâu tới như vậy. Tiếng cười nói, chạm cốc vẫn vang lên và điều lo ngại của tôi cũng lớn dần theo thứ âm thanh đó.

     Sáng hôm sau, khi tỉnh lại tôi thấy mình nằm trên giường. Tôi vẫn mặc bộ đồ văn phòng, chân vẫn đi giày. Chẳng rõ tối qua tôi đã làm thế nào để thoát khỏi bữa tiệc. Tôi ngồi một lúc lâu trên giường, cố nhớ lại. Ký ức của tôi giờ đây lẫn lộn cả vào nhau, hình ảnh ngày này lại lẫn sang đường phố ngày khác, cái tên này lại chắp vá vào gương mặt kia và càng nghĩ ngợi thì mọi thứ càng trở nên rối loạn. 

   Tôi vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo rồi xuống giường, đi vào buồng tắm.

   Tôi tự làm một cuộc cách mạng để tẩy rửa quá khứ. Những gương mặt, cái tên, và cả những trận đòn roi chí mạng tôi chẳng nhớ nữa. Ngày trước mỗi lần trần truồng ở nhà tắm và nhìn vào những vết sẹo trên cơ thể, tôi lại có một cuộc du hành ngược về ký ức. Tôi nhớ lại mọi thứ. Bản thân tôi sao thê thảm như vậy còn người đàn ông kia tại sao lại tàn nhẫn đến thế. Những giọt máu vương vãi dưới đất kia dù chẳng phải của ông ta nhưng nó cũng phần nhiều liên hệ tới ông ta. Tôi ôm mặt và quay đầu bỏ chạy. Cuộc chạy trốn của tôi vẫn luẩn quẩn trong một mê cung. Mỗi vết sẹo trên cơ thể tôi đều nằm sau một cánh cửa và cái mê cung chết tiệt kia luôn dẫn dụ tôi từ cánh cửa này tới cánh cửa kia. Mỗi lần như vậy nỗi sợ trong tôi lại lớn thêm.

    Và chỉ khi biết được họ đã dọn đi, những ác mộng về quá khứ mới ngừng lại. Tôi đã quên hẳn những gương mặt cùng nguyên nhân của những vết sẹo đó. Và thật hài ước khi đã có lúc tôi viết ra giấy những câu hỏi dành cho mình

 

 Những vết sẹo có  từ bao giờ ?

Người thân…?

Kỷ niệm đáng nhớ…?

 

     Tôi bỏ lửng câu trả lời. Và tôi mỉm cười, mãn nguyện với sự đãng trí của mình.

     Chỉ riêng cảm giác thần bí kia vẫn trú ngụ trong tôi. Tôi đã từng mất quá nhiều thì giờ để tranh đấu với nó và không ít lần tôi đã phát điên lên vì sự ranh mãnh của nó. Cái bóng đen khổng lồ đó chẳng lẩn hề lẩn tránh và sau mỗi cuộc chiến nó vẫn ở đó. Khi tôi đứng thẳng lưng, nắm chặt tay thì nó cũng đứng thẳng lưng và thân hình nó vươn lên rất cao. Tôi chẳng nhìn rõ nó. Rồi thay vì nghênh chiến tôi đã bỏ chạy.

   

     Những viên thuốc an thần khiến tôi quên đi cái bóng ma quỷ quyệt kia. Lá cờ trắng trên tay tôi đã phất lên rồi ấy vậy mà tên hung thần đó chẳng chịu buông tha. Giờ nghỉ giải lao, lúc tan ca, lúc ăn cơm hay thậm chí là tại bến xe bus…Tôi luôn cảm thấy bất cứ lúc nào cũng có một chiếc lưỡi hái đặt nơi cổ mình. Tôi luôn sợ phải đi sau người khác vì biết đâu, mỗi người lạ mặt đi phía sau tôi lại là một đầy tớ của cái bóng ma kia. Chúng chỉ đợi tôi sơ ý.

  Tôi đi rất nhanh. Ngay cả khi đi bộ bước chân tôi cũng gấp gáp.

  Tôi tìm tới các bệnh viện chuyên khoa thần kinh.

    “ Anh chẳng có bệnh gì cả. Cơ thể anh hoàn toàn khỏe mạnh”

    Tôi nhận được những lời nói như vậy ở bất cứ bệnh viện hay trung tâm tư vấn uy tín nào. Nỗi hoang mang về căn bệnh vô danh của tôi thậm chí đã khiến các bác sỹ bực bội. Họ cho rằng tôi quá nhàn rỗi để đi quấy rầy người khác. Họ gọi bảo vệ đuổi tôi đi và khi việc lui tới bệnh viện đã tới mức thường xuyên họ đã dọa sẽ kiện tôi ra tòa.

     Tôi không nhìn thấy gì nhưng các giác quan trên cơ thể tôi đều cảm thấy sự hiện diện của cái bóng ma gớm ghiếc đó. Tôi ngửi thấy cả mùi hôi hám của những miếng thịt mắc trong những chiếc răng khổng lồ đó. Cái miệng của nó không dài như loài cá sấu, cũng không cong cong như mỏ của loài kền kền chốn sa mạc. Cũng có thể nó chẳng có một cái miệng nào và thứ đe dọa tôi chỉ là một cái hố đen sâu hoắm. Rồi thì nó sẽ hút tôi vào đó và những cái bánh răng khổng lồ gắn quanh miệng hố sẽ nghiền nát tôi, trước khi nuốt chửng tôi vào bên trong.

 

    Lý do sức khỏe khiến tôi phải kiêng thuốc ngủ một thời gian. Nỗi sợ về cái bóng đen đó vẫn tìm tới tôi, khi thì tôi thấy nó dưới những hình dạng cổ quái, có lúc tôi lại chẳng thấy gì nhưng bằng nỗi sợ hãi tột cùng tôi biết là nó đã xuất hiện. Trớ trêu nhất là thứ cảm giác đó đã ký sinh trong tim tôi và cành lá của nó mọc khắp nơi trong ngũ tạng, thậm chí những gì tôi ăn cũng trở thành dinh dưỡng cho nó. Nỗi sợ trong tôi giờ đã thành một điều thường trực. Tiếng gió, tiếng cót két cửa ra vào hay tiếng cười khanh khách của một ai đó thậm chí rằng ngay cả tiếng leng keng của chiếc chuông gió treo trên cửa sổ phòng mình cũng đều khiến tôi liên tưởng tới con quái thú kinh hoàng đó.

       

     Tôi đang mơ và ý thức được mình đang mơ. Trước mặt tôi là một bãi đất trống. Bầu trời trong xanh, những gợn mây với đủ mọi hình thù đang thong thả trôi. Cơn gió tạt qua và khi hít sâu tôi có thể cảm nhận được vị thanh tao, hơi ngai ngái của bùn đất. Tôi chậm chạp đi và dù chẳng có cái cây hay bãi cỏ nào nhưng tôi vẫn thấy mình thật hạnh phúc. Đầu óc tôi không chút bận tâm. Con đường dài hun hút nên tôi chưa biết cuối đoạn đường này sẽ là nơi nào. Tôi nghĩ tới một cánh rừng nguyên sinh cổ kính. Tôi chỉ thoáng tưởng tượng ra thì ngay tức khắc khu rừng đó đã ở trước mặt. Những cây đại thụ khổng lồ mọc sừng sững như những ngọn tháp, mùi cỏ dại và lá cây rừng vương trong cơn gió. Tiếng chim hót lảnh lót quanh tai. Tôi đi sâu hơn vào trong rừng. Cỏ rậm hơn và có nhiều loại cây kỳ lạ mà chưa một lần tôi nhìn thấy.

    Tôi nghĩ tới một bãi biển trong xanh và ngay lập tức những cái cây chuyển mình. Chúng mờ dần và rất mau sau đó tôi đã thấy một bãi biển với bờ cát vàng. Nước biển trong xanh, tiếng sóng vỗ ào ào mang theo thứ mùi mằn mặn rất đặc trưng của đại dương. Tôi đi chân đất. Bãi cát mềm mại và khi chân chạm vào nước biển, tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Cái vị man mát, có chút lành lạnh lan truyền trong đôi bàn chân rồi chảy vào cơ thể. Tôi mỉm cười và thả lỏng toàn thân. Đây là phút bình yên nhất của tôi. Mùi nước biển rất nồng, ngoài vị mặn chát tôi còn ngửi thấy mùi tanh của những con sò và đôi tai tôi thì nghe rất rõ tiếng quẫy đuôi mạnh mẽ của loài cá săn mồi. “ Sẽ chẳng ai cản trở tôi tận hưởng niềm hạnh phúc này”.  

     Bỗng, tôi thấy hiện ra những vết sẹo trên thân mình tôi. Như một dòng nước xoáy, căn phòng và cuộc sống u uất ngày trước hiện ra. Từ lòng biển một cơn sóng chồm lên và bao phủ lấy tôi. Tôi rùng mình và ngay lập tức bãi biển liền biến mất, nhanh chóng như khi nó xuất hiện. Thành phố nơi tôi đang sống hiện ra. Những tòa cao ốc choán hết tầm nhìn. Tôi lắc lắc đầu, cố tưởng tượng về bãi biển và khu rừng nguyên sinh nhưng mọi thứ đã lẫn lộn hết. Những khung cảnh đẹp đẽ kia tan biến quá nhanh, hệt như những ảo ảnh chốn sa mạc.

     Những hình ảnh lùng nhùng và tôi giật mình khi thấy toàn thành phố đã lộn ngược hết. Thẳng tầm nhìn tôi là nóc những tòa nhà. Thành phố đã tách hẳn khỏi mặt đất và treo ngược trên không trung. Chân chúng bám rất chặt vào bầu trời. Tôi vẫn đứng chôn chân dưới mặt đất. Mặt đất trống không và hoang vu như một thung lũng. Tôi cố suy nghĩ về chuyện khác nhưng cái bóng ma kia đã xuất hiện, từ những cánh cửa sổ các khu nhà cao tầng. Tôi nắm chặt tay, cố xoay chuyển ý nghĩ về một bờ biển trong xanh nhưng  nỗi sợ cố hữu đã ập tới như cơn sóng thần. Tôi không dám nhìn lại về sau và mải miết chạy. Tôi xuyên qua các khu nhà và mỗi bước chân của tôi đều khiến cái bóng ma thêm lớn mạnh. Tôi vẫn mãi phải chạy trốn, trong cả giấc mơ của mình ư ?

    Tôi dừng bước, nắm chặt tay và quay về sau, hét lớn “ Hãy cút…” Tiếng thét được nửa chừng thì ngưng bặt. Đôi chân tôi run rẩy, tôi quay ngược lại và chạy tiếp. Tôi vấp ngã. Chân tôi trật khớp. Tôi phải bò bằng tay.

     Tôi tỉnh giấc. Mồ hôi tuôn đầm đìa. Tôi ôm mặt “ Cả giấc mơ…Trời ơi, thứ quái quỷ gì thế này…”

    

     Ngôi nhà này đã không còn an toàn với tôi nữa.

     Mỗi tiếng động dù là nhỏ nhất ở thành phố cũng đều khiến tôi sợ hãi. Xe cộ tấp nập, khói xí nghiệp phủ đen cả bầu trời và người đi đường thì lầm lũi như những hình nộm. Và ở mọi ngõ ngách tôi đều nhìn thấy một phần nào đó của khối tà khí dị hình kia.

    Tôi nhìn thấy họ. Những đồng nghiệp, ông phó giám đốc, những gương mặt thân thuộc ngày trước…Mỗi bước chạy của tôi lại khiến những hình ảnh đó xáo động, từng bộ phận trên khuôn mặt tuột hẳn ra, tiếng nói của họ cũng lạc vào nhau, những khu phố ngả nghiêng, từng cái tên hiện trước mắt tôi, đung đưa hồi lâu rồi từng con chữ tách ra thành những chữ cái. Các con chữ bay vút đi và tôi chẳng còn trông thấy gì. Chữ cái gắn tên tôi cũng bay đi rồi. Cái bóng đen khổng lồ vẫn ngắm nghía tôi ở mọi phía. Nó rình rập sau lưng, chỉ đợi tôi ngã xuống. Phía trước chỉ là một khoảng không trắng xóa và tôi chạy trong đó. Tôi không còn nghe thấy tiếng tim đập nữa. Không còn gương mặt hay hình ảnh quen thuộc nào lưu lại trong đầu tôi nữa, tôi chỉ nhìn thấy nỗi đe dọa đang ngày một lớn lên nơi trống rỗng trong lòng.

    Tôi gào lên một tiếng.

    Vẫn chạy.

TRU SA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Giêng 20192:06 CH(Xem: 517)
Trung Hoa sau 30 năm tự cô lập hầu chấn chỉnh nội bộ, thiết lập một chế độ “Cộng Sản” theo kiểu mẫu Stalinist/Maoist—nhưng thực chất, hiểu và dịch sai thuật ngữ “communism” [công hữu] mà Karl Marx-Engels đã hoang tưởng về “xã hội công hữu nguyên thủy.” Thượng tuần tháng 2/1979, ghé Tokyo trên đường về nước, Tiểu Bình tuyên bố “Cần dạy cho Việt Nam [thân Nga, chống Tàu-Mỹ của Lê Duẩn-Phan Đình Khải] một bài học.”
30 Tháng Mười Một 20187:32 CH(Xem: 1820)
Pétrus Key (sau này trở thành Trương Vĩnh Ký) thường được ca ngợi là một học giả lớn miền Nam. Ông có công quảng bá loại tiếng Việt mới, tức quốc ngữ hiện nay mà các giáo sĩ Portugal và Espania đã sáng chế vào thế kỷ XVII. Tuy nhiên, Petrus Key cũng đóng một vai trò đáng kể trong cuộc xâm lăng Việt Nam của Pháp. Ông là một trong những thông ngôn người Việt đầu tiên hợp tác với Pháp, bên cạnh những giáo sĩ thuộc Hội Truyền Giáo Hải Ngoại đã tiềm phục trong vương quốc Đại Nam từ nhiều thế kỷ.
02 Tháng Chín 200912:00 SA(Xem: 60405)
Khái Hưng gốc làng Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Dương–nơi chính quyền Bảo hộ Pháp từng dùng bom đạn san bằng sau cuộc khởi nghĩa mùa Xuân năm 1930 của Việt Nam Quốc Dân Đảng [VNQDĐ]. Thân phụ là Trần Mỹ, Tuần phủ Phú Thọ [Thái Bình?].
15 Tháng Giêng 20198:09 CH(Xem: 678)
sông truồng mình khoả nắng / mái chèo xiêu xiêu mưng hàng rong / con mắt nhìn dậy sóng /
14 Tháng Giêng 201911:34 CH(Xem: 656)
Mẹ Thúy Diễm là dược sĩ. Cha cô làm chi đó trên huyện. Lâu lâu ông có lên tỉnh để họp. Bà Thúy Thanh – mẹ của ba đứa con hai trai một gái, trong đó có Thúy Diễm - là chủ một Pharmacy rất bề thế của thị trấn Y. Diễm đến trường bằng xe hơi có tài xế đưa đi đón về. Hai anh trai của cô không đỗ đại học vì thế họ vào trung cấp dược. Ra trường thì nơi thi thố tài năng là cửa hiệu của gia đình. Bán thuốc theo toa bác sĩ hay khách hàng yêu cầu :“Cho tôi ba ngày thuốc cảm ho” thì Thúy còn bán được nói chi hai ông trung cấp.
09 Tháng Giêng 20198:38 CH(Xem: 930)
Chẳng có quyền gì hôm nay em được nghĩ đến mình / Hôm qua tưởng niệm ở Việt Nam và Campuchia / Bao nhiêu người chết không / còn tìm được cốt / Tác giả Khúc hát sông quê đã ra đi sau những ngày ốm mệt / Dù ông khiến ta thao thiết / mỗi hạt vừng /
08 Tháng Giêng 20194:42 CH(Xem: 440)
Nguyễn Trọng Tạo sinh năm 1947 ở Nghệ An. Ông là nhà thơ, họa sĩ, nhà báo. Nguyễn Trọng Tạo từng là Trưởng ban biên tập báo Thơ thuộc báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 2003 đến 2004. Ông là tác giả các ca khúc đậm chất dân gian như Làng quan họ quê tôi, Đôi mắt đò ngang, Tình ca bên một dòng sông, Non nước Cao Bằng, Mẹ tôi... Ông cũng viết nhiều tập thơ, trường ca như Đồng dao cho người lớn, Nương thân, Thế giới không còn trăng, Con đường của những vì sao (Trường ca Đồng Lộc).
07 Tháng Giêng 20194:58 CH(Xem: 565)
Liệu cơn gió sẽ thổi lên phân chất / cát đá tung bay, canh bài gỡ gạc / rồi vết thương tự xé toang chỗ rách? / - Cho tôi xin mua lại Đất Nước mình. /
07 Tháng Giêng 20194:48 CH(Xem: 562)
Tất cả lùi xa / những người từng nhiều lần với anh chén thù chén tạc / chỉ nỗi đau tồn tại vĩnh viễn / may ra còn lòng trời buổi mai nắng nhạt / lấy trái tim băng cuộc đời dập nát /
07 Tháng Giêng 20194:33 CH(Xem: 446)
hãy tự sướng và huyễn tưởng trên chính quê hương mình / chém gió vi vu cường điệu nhân ái chiên lừa cụt lưỡi / ngu dân câm điếc gõ nhịp nô lệ ngàn năm cộng sinh con số / bình minh trang điểm máu đỏ ngực đời / xác sống ngu ngơ cười điên, khóc ngất /